Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 126: Có chuyện gì sao, còn có thể có chuyện gì nữa?

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:03:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Trọng rảnh để hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì, nhận lấy con d.a.o bổ củi mà Hứa Không Sơn lục lọi trong bếp, gượng với Hà Tú Vân:

 

"Nãi nãi, con chút việc, về con sẽ hiếu thuận với ."

 

Ông xong liền dẫn Hứa Không Sơn chạy biến, Hà Tú Vân còn kịp một câu là cả nhà đều .

 

Hứa lão đại và Tôn Hòa sợ bọn họ quá lo lắng nên khi đưa Đại Xuyên, Đại Hải về, kịp câu nào chạy tìm lão Lưu.

 

Đại Xuyên, Đại Hải đứa trẻ hai tuổi gì, hai em tận mắt chứng kiến thôn Sơn Nam lửa thiêu, cha tìm ông bà nội kể sự tình.

 

Duy chỉ Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã, vì kỳ thi Quan học đang tới gần nên sáng sớm đến nhà Lâm tú tài sách, thành gì.

 

Hứa lão hán ngay lập tức gọi Hứa lão tam, dặn dò nhà vài câu vội vàng chạy về thôn Sơn Nam.

 

Hà Tú Vân nghĩ tới việc Văn Phong và Trịnh Tụ sống c.h.ế.t rõ liền thở dài thườn thượt, liếc Hoắc Tinh Lam một cái dứt khoát đóng cửa .

 

Cái con bé nhà họ Hoắc , chẳng tâm địa bằng gì nữa.

 

Nàng thấy bọn họ thu mua chỗ thủy tẩm lương trị giá năm lượng bạc mà mãi thấy vận chuyển lên trấn, liền canh chuẩn thời gian tìm tới tận cửa.

 

Nàng cái gì mà vì để đó cho mốc meo, chi bằng bán rẻ cho nàng.

 

Lại còn cái gì mà Hứa gia và Hoắc gia vốn oán thù, nàng chỉ giúp đỡ một chút mà thôi.

 

Hà Tú Vân hỏi giá, chà, một trăm hai mươi văn một thạch.

 

là hào phóng thật đấy!

 

Hà Tú Vân nào kẻ ngốc, bà càng hiểu rõ việc Hứa Duyệt Khê thu mua nhiều thủy tẩm lương như chính là do Hoắc Tinh Lam bày trò gây chuyện.

 

Còn cả chuyện việc Hứa Duyệt Khê thu mua lương thực giá cao truyền khắp mấy thôn lân cận, cần nghĩ cũng là do ai đồn ngoài.

 

Hai ngày nay, ít ở thôn khác đều tới hỏi thăm.

 

Hà Tú Vân thoái thác một câu hỏi Hứa Trọng, Hoắc Tinh Lam liền thừa cơ dỗ dành lừa gạt dân làng thôn Sơn Bắc, thu mua ít lương thực giá rẻ, khiến danh tiếng của ả ở mấy thôn khác cứ gọi là cực .

 

Ngược , nhà Hứa Trọng gièm pha thậm tệ, cái gì mà thu mua giá cao đều là l.ừ.a đ.ả.o, sớm muộn cũng gặp báo ứng, với tấm lòng lương thiện của Hoắc Tinh Lam.

 

Hà Tú Vân thôn khác mỉa mai vài , nhưng bà cũng chẳng để tâm.

 

trong thôn nhịn , hận thể toẹt cái giá mà nhà Hứa Trọng thực sự thu mua.

 

May mà Lí chính dặn dò từ , gây thêm phiền phức cho nhà Hứa Trọng, nên mới nhiều lời...

 

Hà Tú Vân sực tỉnh, những gương mặt đang lo lắng sốt ruột, bà liền mỉm trấn an:

 

"Sẽ chuyện gì , đều chơi cả ."

 

Bên ngoài cửa, Hoắc Tinh Lam nhớ dáng vẻ hoảng hốt, lo âu của Hứa Trọng và Hứa Không Sơn.

 

Ả thầm tính toán thời gian, lập tức gác chuyện mua bán lương thực, bám sát lưng phụ t.ử Hứa gia. Tận mắt thấy Hứa Vọng Dã đang chờ gốc cây đại thụ, cả ba cùng tiến về phía thôn Sơn Nam.

 

Hoắc Tinh Lam rũ mắt, cùng đường với bọn họ mà rẽ sang lối nhỏ núi, đường tắt đến một vách đá cách thôn Sơn Nam xa.

 

Từ vách đá xa xa, thôn Sơn Nam khói đen bốc lên khắp nơi, thỉnh thoảng chạy qua chạy trong thôn, dường như đang lùng sục ai đó.

 

Hoắc Tinh Lam đảo mắt, về một hướng khác.

 

Nếu nhớ lầm, đám hải phỉ là tàn quân quanh đây, mà là từ Quỳnh Châu tới để bắt .

 

-- Chính là tên thương binh sóng đ.á.n.h dạt thôn Sơn Nam ngày hôm đó.

 

Thích Chỉ huy sứ uy danh lẫy lừng quanh vùng, hải phỉ dám quá phô trương, mỗi hành động chỉ phái một con thuyền.

 

Mà nơi ẩn náu của đám hải phỉ Quỳnh Châu chính là ở...

 

Hoắc Tinh Lam xuống núi về nhà, nhàn nhã chào mẫu một tiếng xách giỏ tre định ngoài.

 

Hoắc nương t.ử sầu não hỏi: "Con định thu mua lương thực đấy chứ? Trong nhà sắp còn chỗ chứa nữa ."

 

Nhất là loại thủy tẩm lương vốn để lâu .

 

Mèo Dịch Truyện

Hoắc Tinh Lam lắc đầu: "Mẫu , nên học hỏi phụ nhiều hơn , đừng quản chuyện của con."

 

Hoắc nương t.ử thở dài một tiếng, thêm gì nữa, trơ mắt con gái rời .

 

Khi Hoắc Tinh Lam đến thôn Sơn Nam, tình cờ bắt gặp một đang cưỡi ngựa, chỉ huy thuộc hạ lùng sục đám hải phỉ.

 

Ả hít sâu một , vẻ hốt hoảng tới bên cạnh một vị quan sai:

 

"Đại ca, tiểu nữ là thôn Sơn Bắc bên cạnh, thôn Sơn Nam ... rốt cuộc là xảy chuyện gì ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-126-co-chuyen-gi-sao-con-co-the-co-chuyen-gi-nua.html.]

 

Quan sai liếc ả một cái, buồn đáp lời.

 

Nụ mặt Hoắc Tinh Lam cứng đờ, thầm nghĩ quân công dâng tận miệng mà ngươi lấy, thì đừng trách .

 

Ánh mắt ả đảo qua đảo đám trong thôn, vặn thấy Hứa lão hán đang chen chúc trong đám đông, từng nhà tìm .

 

"Hứa gia gia, ngài cũng ở đây ? Thôn Sơn Nam xảy chuyện gì ? Vừa núi, tiểu nữ thấy cả thôn bốc khói đen mù mịt."

 

Hứa lão hán Hứa Trọng báo tin vợ chồng Văn Phong đều bình an vô sự, liền thở phào nhẹ nhõm.

 

Phụ t.ử Hứa Trọng xuôi theo đường bờ biển tìm Trình Đồ rơi xuống nước, vì lo lắng cho sức khỏe của Hứa lão hán nên nhất quyết cho ông theo.

 

Hứa lão hán rảnh rỗi cũng chẳng để gì, bèn theo quan sai và mấy thôn Sơn Nam trở về để lùng bắt đám hải phỉ còn đang lẩn trốn.

 

Bị Hoắc Tinh Lam bắt chuyện, trong lòng Hứa lão hán vốn đang bực bội, cũng chẳng buồn ngước mắt lên :

 

"Ngươi mắt ? Chuyện gì là chuyện gì? Gặp hải phỉ chứ ."

 

Nụ mặt Hoắc Tinh Lam càng thêm gượng gạo, nhưng ả rời mà lẩm bẩm:

 

"Hải phỉ? Xuỵt, chẳng lẽ hôm tiểu nữ thấy..."

 

Ả liếc Hứa lão hán một cái, đột ngột im bặt, chột dời mắt chỗ khác.

 

Hứa lão hán chỉ cảm thấy nha đầu nhà họ Hoắc lắm lời thật đấy.

 

Rõ ràng hai ngày gặp bọn họ còn vòng đường khác, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm .

 

Lại Hoắc Tinh Lam cẩn thận hỏi:

 

"Hứa gia gia, hôm ngài chẳng cũng lên núi ? Có thấy thứ gì ? Ví dụ như... một con thuyền chẳng hạn..."

 

Hứa lão hán ngẩng đầu lên, đ.á.n.h giá ả vài lượt.

 

Thấy trong ánh mắt dò xét của Hoắc Tinh Lam ẩn giấu vẻ đắc ý, Hứa lão hán liền cao giọng hô lớn: "Đại nhân, ở đây thấy tung tích của hải phỉ!"

 

Đám quan sai đang bận rộn đồng loạt ngẩng đầu lên.

 

Cảm nhận từng ánh mắt sắc lẹm phóng tới, Hoắc Tinh Lam hận thể chỉ mũi Hứa lão hán mà mắng to một trận.

 

Cái thá gì ?

 

Người bình thường , chẳng nên lén lút hỏi rõ tình hình, dùng lời lẽ nặng nề dọa nạt ả, cuối cùng chạy tới nha môn tranh công lĩnh thưởng ?

 

Hoắc Tinh Lam tính toán kỹ càng cả .

 

Hiện tại cục diện rõ ràng, lão Hứa đột nhiên hành tung của hải phỉ, chắc chắn sẽ bắt đại lao để thẩm vấn.

 

Sau một hồi tra hỏi, Hứa lão hán chịu nổi, chẳng sẽ khai hành tung của hải phỉ thực chất là do ả thấy ?

 

Đến lúc đó, Thiên hộ trấn và của vệ sở bắt hải phỉ mang về, chứng minh những lời ả đều là thật.

 

Sau đó nữa, chính là luận công hành thưởng.

 

Vậy mà ả ngờ tới, Hứa lão hán chẳng thèm hỏi lấy một câu, trực tiếp oang oang cái miệng vạch trần ả ngay tại chỗ.

 

"Tung tích hải phỉ? Ngươi ? Ngươi thế nào mà ?"

 

Giọng nghi hoặc chất vấn vang lên từ phía .

 

Hoắc Tinh Lam cứng đờ , chỉ thấy đang cưỡi lưng ngựa mặt mày đầy sát khí, ánh mắt ả lạnh thấu xương.

 

*

 

Đã là buổi trưa.

 

Trấn Lâm Hải vẫn nhộn nhịp như thường lệ.

 

Hứa Duyệt Khê hai tay chống cằm bậu cửa, đầu Hứa lão đại đang hùng hục đẩy cối xay và Hứa Văn Phong đang bổ củi, nàng thở dài một tiếng.

 

là rảnh rỗi đến phát chán mà.

 

Hứa Ngưng Vân tới xuống bên cạnh nàng, nhét chú lợn rừng nhỏ tắm rửa sạch sẽ lòng nàng:

 

"Tỷ mới bắt mạch cho Đại tẩu, chị kinh hãi quá độ, thêm suy nhược cơ thể, cần bồi bổ tĩnh dưỡng cho thật ."

 

Hứa Duyệt Khê đưa tay vuốt ve chú lợn con, sực nhớ đến chuyện khởi nghiệp mễ phấn, mễ tuyến mới bắt đầu, nàng đột nhiên đầu chằm chằm Hứa Văn Phong.

 

Hứa Văn Phong đang lúc lau mồ hôi thì chú ý tới, bèn nghi hoặc hất cằm hỏi: "?"

 

 

Loading...