Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 12: Chuẩn bị bày hàng

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:11
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chiều hôm , Hứa Trọng đến trấn Lâm Hải để lấy chiếc lò trúc đang thịnh hành thời bấy giờ.

 

Lò trúc thô sơ hơn loại mà tầng lớp thượng lưu dùng. Bên ngoài bằng trúc để cách nhiệt chống bỏng, kiểu dáng vuông vắn, bên trong bằng đất nung.

 

Đặt lò trúc ngăn trống chừa sẵn xe đẩy, Hứa Không Sơn và Hứa Trọng cùng đẩy chiếc xe tự chế lên đường.

 

Ba con Hứa Duyệt Khê đầu bán hàng nên đặc biệt bỏ tiền thuê một chiếc xe bò ở thôn Sơn Bắc, mang theo tất cả đồ đạc để đến chùa Độ Viễn.

 

Lão Lưu đ.á.n.h xe ngáp một cái, thỉnh thoảng đầu Hứa Duyệt Khê một cái:

 

"Sáng sớm thế , các đến chùa Độ Viễn gì?"

 

Nhà họ Hứa thức dậy từ khi trời còn sáng là chuyện lạ lắm .

 

Bọn họ quanh thôn tìm cái ăn, cũng đến trấn Lâm Hải lừa gạt, nhất định đòi chùa Độ Viễn... Chẳng lẽ Hứa Duyệt Khê to gan lớn mật đến mức tay với những vị quý nhân ở chùa Độ Viễn ?

 

Nghĩ đến đây, lão Lưu nể tình Hứa lão hán mà nhịn nhắc nhở Trình Dao một câu:

 

"Những vị quý nhân qua ở chùa Độ Viễn là hạng dễ bắt nạt . Cô thì cũng dạy dỗ con gái cho , đừng để nó gây chuyện nữa."

 

Hứa Duyệt Khê đang xe bò ngủ gật, Trình Dao mặt đổi sắc cái cớ chuẩn sẵn:

 

"Lưu ca, Lý chính đều đuổi chúng khỏi thôn , chúng còn dám gây chuyện nữa? Chẳng qua là, cũng những năm qua chúng nợ thôn ít bạc, nửa tháng mà trả nổi?

 

Thế nên, mấy ngày chúng đến chùa Độ Viễn cầu xin Bồ Tát, ban đêm chỉ điểm. Chúng nghĩ một cách kiếm tiền lương thiện, mấy ngày nay đều bận rộn lo việc bày hàng kiếm tiền trả nợ, gì còn thời gian mà gây sự."

 

Lão Lưu nghĩ bụng cũng đúng, bấy giờ mới dám cúi xuống nhặt phân bò, nếu còn lo Hứa Duyệt Khê ăn vạ, Trình Dao nhân lúc lão cúi mà nẫng mất túi tiền treo bên hông.

 

Trình Dao thấy lão lúc cúi vẫn quên lấy tay giữ c.h.ặ.t túi tiền: "..."

 

Nguyên đúng là "tiếng lành đồn xa" thật mà.

 

Đến cổng chùa Độ Viễn, Trình Dao trả tiền xe, dỡ bộ đồ đạc xe xuống đặt ở một góc, dặn dò Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân mang theo tiểu dã trư ở đây trông đồ, đừng lung tung.

 

Mèo Dịch Truyện

Bà vội vàng tìm vị hòa thượng quản lý quảng trường ngoài chùa, tốn mười văn tiền thuê một góc hẻo lánh nhất, chỗ đó nếu chen chúc một chút thì cũng đủ bày hai gian hàng.

 

Lúc Trình Dao đang bận rộn, Hứa Duyệt Khê ôm tiểu dã trư chiếc hòm bằng trúc, ngó nghiêng quan sát xung quanh.

 

Hứa Ngưng Vân ngay cô đang toan tính điều gì, liền dặn dò: "Đừng chạy loạn đấy, hôm nay là ngày đầu tiên bày hàng, tuyệt đối xảy chuyện gì ."

 

Hứa Duyệt Khê nheo nheo mắt, chậm rãi gật đầu.

 

Thực bờ biển xem thử.

 

Không giống như thôn Sơn Bắc, chùa Độ Viễn ở gần biển, mỗi hít thở đều thể ngửi thấy mùi tanh mặn đặc trưng của nước biển.

 

Bị ép từ bỏ ý định chạy chơi, Hứa Duyệt Khê chợt thấy từ phía xa một đàn ông đang dắt một bé trắng trẻo, xinh xắn về hướng .

 

Chỗ hẻo lánh, thường ai qua .

 

nhịn thêm vài cái, đột nhiên cảm thấy gì đó đúng.

 

Hứa Duyệt Khê nhét con lợn rừng nhỏ đang ngủ say sưa lòng Hứa Ngưng Vân: "Tỷ tỷ, tiểu một chút."

 

!"

 

Hứa Ngưng Vân định gọi cô , nhưng nghĩ Hứa Duyệt Khê chỉ vẻ ngoài là trẻ con, thực chất nghiệp đại học , đương nhiên là cô sẽ thấy ngại khi vệ sinh bừa bãi.

 

nàng cũng ngăn cản.

 

Người đàn ông dắt đứa bé vô cùng cảnh giác, thấy bóng lao tới, theo bản năng liền tăng tốc bước chân.

 

Nhìn kỹ thì thấy đó là một bé gái, ăn mặc giản dị nhưng trông sáng sủa.

 

Hắn đảo mắt một vòng dừng tại chỗ, xổm xuống hì hì dỗ dành bé đang mất kiên nhẫn: "Tiểu công t.ử, bảo chỗ thuê xe ngựa về nhà ở ngay phía mà.

 

Cậu đói , mua cho hai cái bánh bao nhé?"

 

Cậu bé nhăn mặt: "Ta đói, ngươi mau dẫn đường ... Á! Ai! Ai đụng đấy, sẽ bảo Phụ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"

 

Hứa Duyệt Khê lao tới, cố tình va bé, vẻ hốt hoảng định đỡ bé dậy:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-12-chuan-bi-bay-hang.html.]

"Muội... cố ý , , đang vội nhà xí, thật sự cố ý đụng ."

 

Cậu bé giận dữ mặt , chẳng thèm để ý đến bé gái gan lì dám gọi .

 

Người đàn ông : "Ây, tiểu công t.ử, cô bé cũng cố ý mà. cô bé, cháu nhà xí ở ? Ôi chao, bụng cũng khó chịu..."

 

Hứa Duyệt Khê ngơ ngác lắc đầu: "Cha cháu đang bận buôn bán, chỉ chỉ cho cháu cái hướng thôi, chẳng lẽ nhà xí ở phía ?"

 

"Phải , đúng là ở phía . Cháu xem cái trí nhớ của , ngay phía chỗ thuê xe ngựa là nhà xí đấy, là cháu cùng với chúng luôn cho tiện?"

 

Hứa Duyệt Khê bé, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Cậu bé vẫn còn dỗi, để đàn ông dắt tay, Hứa Duyệt Khê bèn chủ động nắm lấy ống tay áo của , hiểu chuyện :

 

"Thúc thúc, thúc dẫn đường , cháu và sẽ ngay phía ."

 

Người đàn ông liếc rừng trúc rậm rạp phía , lo lắng đêm dài lắm mộng nên khom định dỗ dành tiểu công t.ử đang hờn dỗi mà lừa từ trong chùa .

 

Hứa Duyệt Khê nhắm chuẩn góc độ, dùng hết sức bình sinh đá mạnh một phát hạ bộ gã đàn ông. Nhân lúc gã đau đớn gào lên, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y bé đang ngơ ngác bên cạnh, vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Cậu bé kéo chạy trối c.h.ế.t, hổn hển mãi mới rặn một câu: "Sao bạn đá thế? Cha bảo đ.á.n.h ."

 

"Ngươi ngốc ! Hắn là kẻ buôn đấy!"

 

Hứa Duyệt Khê dắt bé chạy tắt qua cổng trong chùa, tìm thấy một vị hòa thượng đang quét sân, liền chỉ tay về phía gã đàn ông đang đuổi tới: "Sư phụ, là kẻ buôn , định bắt cóc chúng con đấy ạ."

 

Hòa thượng xong, sắc mặt lập tức đanh , vung cây chổi lên lao thẳng ngoài.

 

Mấy ngày nay trong chùa mất tích vài đứa trẻ, tiểu sa di, con nhà quyền quý, và cả con em bình dân nữa.

 

Người đến thắp hương vì thế mà thưa thớt hẳn , chùa Độ Viễn chịu ảnh hưởng nhỏ.

 

Hôm nay cuối cùng cũng tóm kẻ thủ ác !

 

Thấy vị đại hòa thượng vung chổi vài đường quật ngã gã đàn ông, Hứa Duyệt Khê thở phào nhẹ nhõm, sang hỏi bé:

 

"Cha ngươi ? Để đưa ngươi về... Mà thôi, ngươi tìm tiểu hòa thượng nào đó nhờ dẫn tìm cha , còn bận ăn nữa."

 

Cậu bé mếu máo, cúi đầu lầm lì : "Ta thèm tìm họ , về nhà của cơ."

 

Hứa Duyệt Khê đại khái hiểu, cái nhóc tì đầy năm tuổi chắc là đang đòi bỏ nhà bụi đây mà.

 

Hèn chi dễ dàng kẻ buôn lừa gạt như .

 

"Chuyện đừng với , cũng chẳng quyết định . Ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây chờ , sẽ nhờ đại hòa thượng trông chừng ngươi, đợi cha ngươi tìm đến."

 

Nghe , bé càng tỏ vẻ vui.

 

Hứa Duyệt Khê cũng chẳng buồn quan tâm, dặn dò vị đại hòa thượng một tiếng phủi m.ô.n.g tìm nhà.

 

Hứa Không Sơn và Hứa Trọng đẩy xe hàng đến chỗ thuê, đang bận rộn sắp xếp đồ đạc và nhóm lửa dựng bếp một cách ngăn nắp.

 

Trình Dao bên cạnh tính toán sổ sách. Bột mì trắng quá đắt, thể dùng , dùng gạo cũ xay thành nước cốt trộn với bột mì. Bán một văn tiền một cái thì chẳng lời lãi bao nhiêu.

 

Trứng gà thì nhập với giá ba văn tiền hai quả...

 

Hứa Ngưng Vân lượt lấy những món đồ trang trí nhỏ trong mấy ngày qua, đặt xuống đất điều chỉnh vị trí.

 

Hàng đầu tiên bày mấy món đồ rẻ tiền, ở giữa là những mặt dây chuyền, vòng tay do Hứa Duyệt Khê . Hàng áp ch.ót thì đặt quạt nan tre, ống tre xoay thiên nga giấy và những món đồ quý giá hơn một chút.

 

Hứa Ngưng Vân đặc biệt đặt hai tấm thẻ tre ở chính giữa hai hàng đầu tiên, ai ném vòng trúng thẻ tre sẽ tặng miễn phí một chiếc bánh xèo áp chảo thêm trứng.

 

Còn về phần thưởng lớn nhất... Hứa Ngưng Vân tiện tay đặt con lợn rừng nhỏ đang ngủ say sưa lên phía cùng.

 

Khi Hứa Duyệt Khê , thứ chuẩn sẵn sàng, chỉ chờ trời sáng là đón khách.

 

"Cha ơi, con đói , là cha cho con một..."

 

Lời còn dứt, nàng thấy cả nhà đang chằm chằm với ánh mắt kỳ quặc.

 

Hứa Duyệt Khê đầu , hóa vẫn bám đuôi theo nàng, giữ cách chừng ba bước chân.

 

 

Loading...