Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 110: Bất luận thế nào, nàng cũng có đường lui

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:03:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Khụ khụ."

 

Hứa Văn Phong uống một ngụm nước để sẵn bàn, nghiêm mặt hỏi Hứa Duyệt Khê:

 

"Mấy thôn lân cận đều đồn ầm lên , cam đoan trong vòng ba ngày sẽ giải quyết chuyện thủy tẩm lương cho ... Có lừa ?

 

Hiện tại thủy tẩm lương khó bán, đừng đến giá bình thường, chỉ tầm hai trăm văn một thạch mà cũng miễn cưỡng lắm mới bán ."

 

Hứa Duyệt Khê thốt lên một tiếng: "Á! Lời . Muội chỉ bảo là sẽ nghĩ cách giúp dân làng thôn Sơn Bắc, chứ ..."

 

Nàng nhíu mày, sang Hứa Trọng và hai :

 

"Đại đường ca, chuyện ai ?"

 

Vẻ mặt Hứa Văn Phong càng thêm khó coi, hất cằm về phía Trình Dao:

 

"Huynh và đại đường tẩu của cũng chỉ trồng một mẫu ruộng để nhà ăn nên thu hoạch từ sớm.

 

Chuyện từ đại ca bên nhà ngoại của Nhị thẩm , ông từ ai đó ở thôn Cốc Vũ.

 

Mà cái ở thôn Cốc Vũ quan hệ khá với nhà họ Hoắc ở thôn Sơn Bắc, lẽ là nhà họ Hoắc chăng."

 

Biết ngay là Hoắc Tinh Lam hại mà!

 

Hứa Duyệt Khê vỗ bàn một cái, mắng mỏ: "Không chỉ là để ả thu mua lương thực của nhà họ Hứa ? Có cần hãm hại như ?"

 

Trịnh Tụ vẫn đang thong thả ăn cơm, tiếng vỗ bàn đột ngột của nàng cho giật , nấc cụt liên hồi.

 

Hứa Ngưng Vân chuẩn thời cơ, nắm lấy cổ tay Trịnh Tụ để bắt mạch:

 

"Mọi cứ tiếp tục chuyện , xem mạch cho đại đường tẩu một chút."

 

Hứa Văn Phong Hứa Ngưng Vân đang học y thuật với Trì đại phu nên ngăn cản, chỉ thấp giọng an ủi Trịnh Tụ vài câu.

 

"Nấc!"

 

Trịnh Tụ lo lắng túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của .

 

Hứa Văn Phong đặt tay lên tay Trịnh Tụ, tiếp tục bình tĩnh : "Thu mua lương thực nhà họ Hứa?"

 

Hứa Trọng khẽ tằng hắng một tiếng, thấy Hứa Duyệt Khê vẫn còn đang nghiến răng mắng thầm, bèn kể ngọn ngành chuyện ngày hôm qua.

 

Hứa Văn Phong nhíu mày: "Một trăm sáu mươi văn một thạch? Thấp quá , hiện giờ mấy thương nhân thu mua thủy tẩm lương trấn đều trả giá hai trăm văn.

 

Nếu chuyện , lương thương chừng sẽ..."

 

Hứa Văn Phong và Hứa Trọng , cả hai đều tỏ vẻ tán đồng.

 

Hứa Duyệt Khê vội vàng ngậm miệng, hỏi về chuyện của các lương thương.

 

Chẳng nãi nãi mấy tên thương nhân đến thôn thu mua lương thực đều nhận thủy tẩm lương ?

 

Hứa Văn Phong lắc đầu: "Mấy thương nhân đó thôn thu mua, chỉ thu ở bến tàu ngoài thành thôi. Mấy hôm hỏi qua, họ bảo thu đủ lượng là sẽ dùng thuyền chở ngay."

 

Hắn dừng một chút, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trịnh Tụ: "Ở bến tàu ngoài thành, thuyền đậu sát bờ ."

 

Nói cách khác, mấy tên lương thương thu mua gần đủ và đang chuẩn lên đường trở về.

 

Hứa Duyệt Khê ủ rũ xuống, bắt đầu lo lắng.

 

Mễ phấn và mễ tuyến vẫn mở rộng thị trường, tiêu thụ hết thủy tẩm lương của cả thôn Sơn Bắc miễn cưỡng .

 

Nàng đào lối thoát cho hàng trăm thạch lương thực của mấy thôn lân cận đây?

 

Hứa Văn Phong thở dài một tiếng: "Nếu đúng như , thì nha đầu nhà họ Hoắc chắc chắn còn đang âm mưu chuyện gì đó nữa."

 

Hứa Duyệt Khê tì cằm lên bàn, uể oải đáp lời:

 

"Đến cả một quanh năm màng sự đời như cũng tin, thì chuyện chắc chắn truyền khắp mấy thôn xung quanh .

 

Đến lúc đó nếu , Hoắc Tinh Lam sẽ cơ hội giẫm đạp một trận trò. Muội chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, chẳng sợ ả giẫm - thắng một đứa trẻ sáu tuổi thì cũng gì vẻ vang .

 

Chỉ sợ ả mượn cớ ngay cả và phụ cũng bó tay để tiếp tục ép giá, buộc dân làng các thôn thể bán lương thực cho ả."

 

Dù quan phủ chính sách kiểm soát giá lương thực.

 

một là vốn dĩ thủy tẩm lương ít thu mua, hai là Hoắc Tinh Lam chỉ thu mua ở mấy thôn quanh đây, rùm beng lên trấn, quan phủ dù thì ả cùng lắm là thu mua nữa là xong.

 

Bất luận thế nào, ả cũng đều đường lui.

 

Hứa Duyệt Khê bắt đầu hoài nghi khi trọng sinh Hoắc Tinh Lam bao nhiêu tuổi.

 

Mưu mô đầy thế , giống một đứa trẻ mười mấy tuổi chút nào.

 

Hứa Văn Phong lo lắng cho Hứa Duyệt Khê một hồi, sang thấy Trịnh Tụ hết nấc cụt mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-110-bat-luan-the-nao-nang-cung-co-duong-lui.html.]

 

Vừa định mở lời cảm ơn Hứa Ngưng Vân thì thấy nàng với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

 

Tim thót : "Sao ?"

 

Hứa Ngưng Vân lườm : "Huynh đại đường tẩu m.a.n.g t.h.a.i ? Còn dám đưa tẩu về thôn Sơn Nam giữa đêm hôm thế , ... thật là... Hazzz."

 

Mắt Hứa Văn Phong trợn ngược, cả đờ đẫn tại chỗ, biểu cảm kinh ngạc như sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Trịnh Tụ cũng kinh ngạc kém, nàng sờ bụng , lắp bắp :

 

"Mang... m.a.n.g t.h.a.i ? Muội... còn tưởng là..."

 

Hứa Ngưng Vân phòng lấy d.ư.ợ.c liệu mang xuống bếp sắc, cạn lời :

 

"Đã hai tháng . Đại đường tẩu , tẩu cũng quá xem thường thể đó, bao lâu tẩu thấy..."

 

Nàng liếc Hứa Trọng một cái.

 

Hứa Trọng ý, liền dọn dẹp bát đũa xuống bếp rửa, sẵn tiện trông coi nồi t.h.u.ố.c luôn.

 

Hứa Ngưng Vân tiếp tục : "Tẩu hai ba tháng thấy nguyệt tín đúng ? Sao tìm đại phu mà xem thử?"

 

Trịnh Tụ cúi gầm mặt, lo lắng túm lấy ống tay áo của Hứa Văn Phong, lời nào.

Mèo Dịch Truyện

 

Hứa Văn Phong định thần , mặt vẫn còn vương chút bàng hoàng xen lẫn vui sướng.

 

Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, áy náy : "Là tại vô dụng, dám biển xa đ.á.n.h cá, kiếm bao nhiêu tiền, nên mới..."

 

Trịnh Tụ lắc đầu: "Là... là dám để biển, ... sợ."

 

Hứa Ngưng Vân và Hứa Duyệt Khê , trong lòng thầm hiểu chắc hẳn của vị đại đường tẩu nếu hải phỉ g.i.ế.c hại thì cũng là mất tích khi biển xa đ.á.n.h cá.

 

Tẩu sợ Hứa Văn Phong cũng gặp chuyện là điều vô cùng bình thường.

 

"Thôi , giờ lúc trách cứ ai cả, tối nay hai cứ ngủ đây . Đại ca nhà, còn trống một phòng, sáng mai hãy về thôn Sơn Nam."

 

Hứa Văn Phong im lặng hồi lâu từ chối.

 

Đến nửa đêm, khi Trịnh Tụ ngủ say, Hứa Văn Phong mới lén lút gọi Hứa Ngưng Vân ngoài.

 

Hứa Ngưng Vân sớm nhận Hứa Văn Phong vẫn còn chuyện hết, nàng cùng Hứa Duyệt Khê cửa, trong lòng khỏi tò mò.

 

Vẻ mặt Hứa Văn Phong vô cùng nghiêm trọng: "Trong thôn điểm đúng lắm."

 

Hai chị em Hứa Ngưng Vân lập tức sốc tinh thần, đồng thời nghĩ ngay đến đàn ông thương nặng đang sống c.h.ế.t rõ ở nha môn.

 

Hứa Văn Phong trong phòng tiếp tục :

 

"Hai hôm phát hiện , trong thôn bỗng nhiên xuất hiện một tên lương thương, dẫn theo hai tên tiểu sai, đang ở nhờ một căn nhà xa nhà chúng cho lắm.

 

Tên lương thương đó hằng ngày chẳng việc gì chính sự cả, chỉ phái hai tên tiểu sai từng nhà thu mua lương thực, còn thì cứ tới lui dọc theo bờ biển.

 

hỏi thử, còn bảo là bao giờ đến vùng biển nên thấy tò mò..."

 

Hứa Văn Phong kể thêm vài điểm bất thường của tên lương thương , ngập ngừng hỏi: "Mọi xem, liệu khi nào là..."

 

Hứa Văn Phong từ nhỏ giữa thôn Sơn Nam và thôn Sơn Bắc, từng thấy cá lớn, cũng từng thấy hải phỉ.

 

tên lương thương mang cho cảm giác giống giống.

 

Hắn định bụng tới hỏi ý kiến Hứa Ngưng Vân xem nên báo quan .

 

Hứa Duyệt Khê khẽ thở một , căng thẳng hỏi: "Tên lương thương đó tên là gì ? Hắn đến thôn mấy ngày ?"

 

Hứa Văn Phong gật đầu: "Họ Trịnh, hai tên tiểu sai đều gọi là Trịnh đại ca, còn một tên tiểu sai nữa thì họ Trương.

 

Bọn họ đến thôn ngày tỷ tỷ trở về trấn đầy hai canh giờ."

 

Một họ Trịnh, một họ Trương, còn đến đúng lúc, hề động thủ với dân làng thôn Sơn Nam.

 

Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân , cùng lúc nghĩ ngay đến Trịnh bộ đầu và Trương Đồ.

 

Chẳng trách hôm qua nàng phố thấy Trịnh bộ đầu dẫn tuần tra.

 

Hứa Duyệt Khê khẽ tằng hắng một tiếng:

 

"Đại đường ca, ba chắc hải phỉ , xem bọn họ ở trong thôn hai ba ngày hại ai .

 

Cũng truy hỏi những chuyện kỳ lạ lời gì quái gở nào?"

 

Thấy Hứa Văn Phong gật đầu, Hứa Duyệt Khê liền chốt hạ: "Vậy thì chắc chắn !"

 

"Nói đến chuyện kỳ lạ..." Hứa Văn Phong xoa cằm, về phía Hứa Ngưng Vân, "Ngày hôm đó mới rời thì Hoắc Tinh Lam cũng chân chân tới thôn, nhặt mấy con ốc, đến sáng hôm mới rời ."

 

 

Loading...