Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 101: Có chỗ dựa đúng là oai
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:03:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Duyệt Hy tựa lưng tường, thật: "Tỷ tỷ và ở thôn Sơn Nam cứu một , đều là vết thương, hình như hải phỉ. Bọn con đưa về nhà mà chuyển thẳng đến huyện nha ."
Trình Dao giật , cầm cây chổi bật dậy: "Vậy ở thôn Sơn Nam..."
Nhà ngoại của bà vẫn còn ở đó.
Hứa Ngưng Vân thấy Hy nhi chẳng giấu giếm chút nào mà hết , liền dứt khoát bảo:
"Đã bộ khoái ở đó canh giữ, chắc là xảy chuyện gì . Đợi ngày mai tin tức về việc tuyển đầu bếp, là chúng về thôn Sơn Bắc và Sơn Nam xem ?"
Nói thì cũng thấy chột .
Lúc thôn Sơn Nam, ngoài việc cùng Trì Thanh đại phu, cô vốn còn định về thôn Sơn Bắc xem tiến độ của Hứa Không Sơn đến .
Thế nhưng xảy chuyện ngoài ý nên .
Trình Dao suy nghĩ một chút gật đầu: "Cũng . Đợi thời gian tới Quan học khai giảng, phụ con chắc chắn sẽ dứt để về thôn Sơn Bắc ."
Hứa Duyệt Hy vẫn còn đang mong chờ việc nhờ thợ mộc Lý đóng cho một chiếc ghế thể đung đưa, nên liền lập tức đồng ý.
Bốn vốn tưởng rằng cuộc thi trổ tài nấu nướng mới tổ chức hôm nay, dù thế nào cũng mất hai ba ngày mới dán cáo thị.
Nào ngờ tờ mờ sáng ngày hôm , từ tiểu viện vang lên tiếng gõ cửa.
Hứa Duyệt Hy mơ màng trở dậy, lúc ngoài thì Hứa Trọng đang đón ở cổng viện .
"Nhận lệnh của Tần Thiên hộ, đến báo cho các ngươi một tin mừng."
Hứa Trọng tinh thần phấn chấn hẳn lên, nhiệt tình mời viện, rót nóng, bưng điểm tâm : "Ngài cứ !"
Hứa Duyệt Hy cùng Trình Dao và Hứa Ngưng Vân lượt tỉnh dậy, tất cả vây quanh bàn, mong chờ Minh sư gia.
Minh sư gia cả đêm qua ngủ, mới về nơi ở gọi nha môn.
Lúc ông đang mệt rã rời, nhấp một ngụm nguội nhanh ch.óng :
"Ngươi nhận sự công nhận của các học t.ử Quan học, nhận đại đầu bếp, tháng Mười sẽ nhậm chức. Tiền lương mỗi tháng là một lạng rưỡi bạc, ngoài còn một suất học tại Tiểu học trai."
"Tuyệt quá!"
Hứa Duyệt Hy reo hò thành tiếng.
Vẻ mặt Hứa Trọng cũng giãn đôi chút.
Mèo Dịch Truyện
Thật lòng mà , khi trải qua những ngày bày hàng ở hội đền với cường độ cao, đột nhiên nhàn rỗi vài ngày khiến ông chút thích ứng.
Không kiếm tiền, trong lòng ông càng thêm lo âu, bất an.
Cũng may là tin .
Minh sư gia ăn một miếng điểm tâm, thấy cả bốn đều tươi như hoa, liền nhắc nhở:
"Quan học năm nay sẽ chiêu đãi thêm nhiều học t.ử, lương bổng mỗi tháng là hai lạng bạc, công việc sẽ khá vất vả. Thiên hộ hứa sẽ cho các ngươi luân phiên trực, ai nấu ăn ngon, thu hút nhiều học t.ử thì cuối tháng sẽ thưởng thêm tiền bạc."
Trình Dao nhíu mày: "Luân phiên trực?"
Nhà ăn mà cũng áp dụng chế độ luân phiên ?
Mặc dù nhàn rỗi thì , nhưng bà chỉ sợ những kẻ chỗ dựa sẽ cố tình bắt nạt Hứa Trọng.
Vốn dĩ họ đến đây vì hai lạng bạc mỗi tháng.
Biết bọn họ sẽ cậy thế h.i.ế.p , ép Hứa Trọng trực mỗi ngày.
Những chuyện tương tự như , bà thấy ít ở thời hiện đại.
Hứa Duyệt Hy cũng chút vui, cô thẳng thắn hỏi: "Minh thúc, tổng cộng chiêu mộ bao nhiêu ạ?"
"Năm ."
Thấy nhà Hứa Trọng đều chút thắc mắc, Minh sư gia thở dài, chủ động : "Hồng án một , Bạch án một , còn ba cả Hồng án và Bạch án."
"Trong nhà ăn còn mười mấy đây phụ bếp và tạp dịch nữa..."
ông đồ ăn trong nhà ăn Quan học khó nuốt, nên đặc biệt ăn thử một .
Tay nghề của đám phụ bếp và tạp dịch đó... thứ mang cho con dã trư mà Hứa Duyệt Hy nuôi, chắc nó cũng chê.
là lãng phí lương thực.
Hứa Duyệt Hy thắc mắc: "Không chỉ tuyển ba thôi ?"
Minh sư gia mập mờ : "Dự định ban đầu là ba , nhưng đây cũng là chuyện bất khả kháng mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-101-co-cho-dua-dung-la-oai.html.]
Cả bốn đều hiểu ý.
Hứa Duyệt Hy kìm mà lẩm bẩm: "Có chỗ dựa đúng là oai thật."
Trình Dao khẽ ho một tiếng, nhắc nhở cô: "Sống đời nhiều lúc bất đắc dĩ, Tần thúc và Minh thúc của con cũng khó xử."
Hứa Duyệt Hy hì hì, nịnh nọt rót thêm cho Minh sư gia một chén ngon nhất trong nhà. Cô lén quan sát sắc mặt của ông, thấy ông giận mới thở phào nhẹ nhõm.
Vẫn là câu .
Có những lời mà phụ , mẫu đại ca sẽ dễ đắc tội với khác.
Hứa Duyệt Hy nàng mới sáu tuổi, một đứa trẻ sáu tuổi thì cái gì chứ?
"Tuy nhiên..."
Minh sư gia mới ăn một miếng thịt khô, thấy nương t.ử của Hứa Trọng vẻ mặt đầy khó xử :
"Sư gia, những lời Hy nhi nhà là lý."
Trình Dao dùng ánh mắt hiệu cho Hứa Trọng im lặng, từng câu từng chữ phân tích với Minh sư gia:
"Ngài thử nghĩ xem, bây giờ họ thể dùng chỗ dựa để gây sức ép với các vị đại nhân ở huyện nha và ở Quan học, thì họ cậy thế h.i.ế.p đáp Hứa Trọng?"
"Đặc biệt là... xin thẳng một câu khó , ngay cả ngài và Thiên hộ hiện giờ cũng buộc thỏa hiệp, Hứa Trọng nhà ức h.i.ế.p tìm đến các vị, liệu các vị thể đòi công đạo cho ông ?"
Động tác nhai thịt khô của Minh sư gia khựng .
Thiên hộ chính là lo lắng nếu còn kéo dài thêm hai ngày nữa, phía quận thành và Giang Nam xảy chuyện gì, nên mới thức đêm cùng bọn họ chốt hai việc lớn là chiêu mộ học t.ử và tuyển đầu bếp cho nhà ăn Quan học.
Nếu họ thật sự thể đòi công đạo cho Hứa Trọng, thì cần gì tuyển thêm hai đầu bếp nữa?
Với tính khí của Thiên hộ, ngay khi của hai bên nhờ vả đưa tin đến, ngài đạp cửa đuổi bọn họ cút .
Thấy ông im lặng, Trình Dao, Hứa Trọng và Hứa Duyệt Hy , thầm lắc đầu.
Trong lúc im lặng, Hứa Ngưng Vân đột nhiên hỏi: "Nhà ăn Quan học quy định bắt buộc luân phiên trực ạ?"
Hứa Duyệt Hy đảo mắt, lập tức tiếp lời: " Minh thúc, mỗi tháng Quan học trả cho đầu bếp hai lạng bạc, đó là con nhỏ."
"Suất học bọn họ cũng lấy , chẳng lẽ khi nhậm chức còn để họ ba ngày nghỉ hai ngày, thỉnh thoảng mới đến nhà ăn một mà vẫn thản nhiên nhận lương bổng ?"
"Ngài và Tần thúc thấy uất ức, nhưng con thấy uất ức cho các học t.ử của Quan học. Lương bổng của đầu bếp chẳng đều là do gia đình các học t.ử tiền đóng góp ?"
"Bỏ bao nhiêu tiền bạc, tốn bao công sức chiêu mộ đầu bếp, mà đồ ăn trong nhà ăn vẫn như ... Ngài xem, bọn họ liệu ý kiến ?"
Những lời chạm đúng tâm can của Minh sư gia.
Vào ngày Quan học dán cáo thị, ít quan viên và hương ở các quận lân cận gửi lời đến Thiên hộ, điều gì cũng .
Thiên hộ đồng ý, nhưng cũng chẳng từ chối.
Vạn nhất Quan học nhận mấy vị con em quan từ các quận khác, mà nếm thử đồ ăn trong nhà ăn thấy khó nuốt như ... chẳng là mất mặt Thích tướng quân ?
Đặc biệt là Thích nhị công t.ử cũng đang học ở Quan học.
Minh sư gia ăn bánh nữa, cau mày hỏi: "Vậy theo các ngươi, nên thế nào?"
Hứa Trọng lục kinh nghiệm mở nhà hàng quán ăn của , định bụng sẽ đưa những kiến nghị chuyên nghiệp.
Trình Dao bí mật nhéo ông một cái, hiệu bảo ông im lặng.
Họ của huyện nha, đưa kiến nghị gì?
Cứ để Hy nhi tự do phát huy .
Con bé còn nhỏ, chút tiếng tăm bên ngoài, dù khác là do nó đề xuất thì cũng đến mức tìm đến tận cửa gây rắc rối.
Hứa Duyệt Hy phát huy tối đa tính chủ động của , rập khuôn theo mô hình nhà ăn trường học thời hiện đại:
"Minh thúc, là chia thành nhiều cửa sổ nhận món, mỗi cửa sổ do một đầu bếp khác phụ trách."
"Làm như nổi bật nét riêng của mỗi đầu bếp, để học t.ử tự lựa chọn món ăn thích, gây dư thừa nhân lực, hơn nữa còn thể kết hợp với điều ngài là dựa tay nghề để xem xét thành tích, kiếm thêm tiền thưởng..."
Minh sư gia mà ngẩn cả .
Ông chỉ là tùy miệng hỏi một câu, chứ thật sự định để nhà Hứa Trọng đưa chủ ý.
Chẳng ngờ Hứa Duyệt Hy đưa một cách vẻ khả thi.
Minh sư gia xoa cằm, chợt nhớ tới nhị công t.ử từng , trẻ sáu tuổi Tiểu học trai chỉ cần thông minh là .
Ông thấy cái đầu nhỏ của Hứa Duyệt Hy linh hoạt thật đấy.