Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 330
Cập nhật lúc: 2026-01-28 06:05:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi thu xếp thỏa việc, Diệp Linh Lung đưa Bùi Lạc Bạch trong hồ nước tràn đầy linh khí đặc quánh.
Hắn trong, mặt nước hồ xung quanh lập tức đỏ rực một mảng lớn, thể thấy thương thế nặng đến mức nào.
Diệp Linh Lung vội vàng lấy linh d.ư.ợ.c , ném trong hồ nước như thể cần tiền.
Nếu nàng đến muộn thêm chút nữa, Diệp Dung Nguyệt thật sự đắc thủ .
Thời gian từng chút trôi qua, thấy sắc mặt Bùi Lạc Bạch dần lên, tình trạng cơ thể định , nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc , Bùi Lạc Bạch đưa tay nắm lấy tay Diệp Linh Lung, ngăn cản động tác của nàng.
"Tiểu sư đủ , nghỉ ngơi , c.h.ế.t ."
"Đại sư , suýt nữa sợ c.h.ế.t khiếp ."
"Thế ?" Bùi Lạc Bạch khẽ một tiếng: "Ta thấy bình thản lắm mà, ngược là sắp dọa c.h.ế.t đây."
Thấy tình hình của Bùi Lạc Bạch định, Diệp Linh Lung ngã xuống bên bờ hồ.
"Vậy ?"
"Phải đó! Tự dưng từ trong Phù Đồ Tháp xông bao nhiêu là quỷ hồn, thể dọa ?"
"Huynh đến Chiêu Tài còn chẳng sợ, sợ mấy con tiểu quỷ đó gì?"
"Tiểu quỷ?"
"Huynh lẽ thật sự tưởng chúng thả từ Phù Đồ Tháp đấy chứ? Đó là lương khô của Chiêu Tài, thả từ cái l.ồ.ng nhốt quỷ của , thêm chút chướng nhãn pháp là lừa tất cả . Về việc giả , là dân chuyên nghiệp."
Bùi Lạc Bạch ngẩn , hóa là như .
"Vậy thì thật sự quá chuyên nghiệp , ngay cả cũng lừa, giật cả ."
"Điều đó chứng tỏ trái tim nhỏ bé của đại sư chịu nổi nhiệt. Chỉ cần từng cùng ngoài, sẽ kinh ngạc đến thế , tin cứ hỏi các sư khác mà xem."
"Sẽ cơ hội..."
"Sẽ cơ hội thôi, đừng suy nghĩ quá nhiều, tổng một ngày chân tướng đại bạch, sẽ minh oan."
"Muội tin tưởng đến thế ? thật sự g.i.ế.c mà."
"Thế thì chắc chắn là vì bọn chúng đáng g.i.ế.c thôi."
Bùi Lạc Bạch ngẩn ngơ, tiểu sư của tin tưởng vô điều kiện như ?
"Đại sư , rốt cuộc chuyện là thế nào? Đừng giấu , cũng đừng gì mà sợ liên lụy cuốn vòng xoáy , mang mặt bao nhiêu như , chuyện thể thoát khỏi can hệ nữa ."
Bùi Lạc Bạch khổ một tiếng.
Người ngoài đều , tiểu sư mới là "đại ca" thực sự mà ai ai trong Thanh Huyền Tông cũng theo.
"Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-phan-phai-dien-phe-chi-co-su-muoi-la-tau-hai/chuong-330.html.]
Chương 270 Đại sư , những chuyện đó qua
"Thực là con trai của vị chủ nhân tiền nhiệm của Bạch Vũ Lăng thuộc Thần Y Cốc. Mười năm , Bạch Vũ Lăng diệt môn, chỉ còn trốn thoát."
Giọng của Bùi Lạc Bạch nhẹ nhàng và bình thản, nhưng Diệp Linh Lung sự đau khổ trong đó.
Dù qua mười năm, t.h.ả.m kịch diệt môn đó vẫn nhớ như in.
"Chuyện cũ ngóng qua, bề ngoài là cha tẩu hỏa nhập ma g.i.ế.c sạch Bạch Vũ Lăng, cuối cùng của Đan Tâm Đường tru sát, từ đó về nhà xóa tên khỏi Thần Y Cốc, trở thành nỗi nhục thể nhắc tới của Thần Y Cốc."
Bùi Lạc Bạch lạnh một tiếng.
"Bạch Vũ Lăng là Đan Tâm Đường diệt môn, cha chỉ là một đan tu, dù tẩu hỏa nhập ma thế nào cũng năng lực một g.i.ế.c sạch Bạch Vũ Lăng khiến một ai trốn thoát !"
"Ta nhớ đêm đó, của Đan Tâm Đường đều kéo đến, lúc họ đến khách sáo như thể tới thăm hỏi bình thường, vì thế đều cảnh giác. Duy chỉ cha , ông hốt hoảng giao Phù Đồ Tháp tay , bảo trốn mật đạo.
Ông với , bất luận xảy chuyện gì cũng ngoài, tòa Phù Đồ Tháp ông giao cho Thần Y Cốc, nếu thì hãy hủy nó , tuyệt đối để nó rơi tay Đan Tâm Đường.
Lúc đó còn lớn hơn hai tuổi, là kiếm tu duy nhất của Bạch Vũ Lăng chúng , từ nhỏ lời, chỉ thích luyện kiếm thích luyện đan, cha thấy thiên phú kế thừa y bát nên cũng lười quản. ai ngờ cuối cùng, là duy nhất năng lực mang Phù Đồ Tháp .
Sau khi cha giấu lâu, Đan Tâm Đường liền tay. Ta trốn trong mật đạo, ngoài cứu , liều mạng chiến đấu, cùng sống c.h.ế.t với Bạch Vũ Lăng, nhưng thể, chỉ thể tiếng của từng một c.h.ế.t trong đau đớn, còn bản thì trốn ở trong bóng tối sống lay lắt."
Bùi Lạc Bạch hít sâu một , nhắm hai mắt .
"Nếu nhớ lầm, Phù Đồ Tháp vốn luôn là bảo vật của Đan Tâm Đường, rơi tay cha ?"
"Bởi vì một đến Đan Tâm Đường khách, cha vô tình phát hiện bí mật của bọn chúng, bọn chúng đang những chuyện ai mà tàn nhẫn vô đạo, cho nên khi trở về ông luôn tìm cách đoạt lấy Phù Đồ Tháp. Ông giao Phù Đồ Tháp cho Thần Y Cốc, để Thần Y Cốc xử lý Đan Tâm Đường."
"Sau đó ông ."
"Phải, ông , ông tưởng , nhưng Đan Tâm Đường lập tức phát hiện , ông còn kịp giao Phù Đồ Tháp lên Thần Y Cốc thì Đan Tâm Đường tìm đến nơi."
Nghe đến đây, Diệp Linh Lung thở dài một tiếng.
Xem kỹ thuật giả cũng ai cũng thiên phú.
"Sau đó thì ? Huynh ?"
"Sau đó của Đan Tâm Đường phát hiện, bọn chúng truy sát suốt dọc đường, vốn dĩ định trực tiếp đến Thần Y Cốc để giao nộp Phù Đồ Tháp, nhưng khi còn tới nơi..."
Giọng của Bùi Lạc Bạch trầm xuống, cơ thể trong linh trì ngừng run rẩy.
"Huynh còn tới nơi, thấy lời phán quyết của Thần Y Cốc, cha tẩu hỏa nhập ma g.i.ế.c sạch cả nhà, gia đình xóa tên, còn Đan Tâm Đường thì công tru sát ông ."
"Ta ngờ Thần Y Cốc đưa quyết định như ! Chỉ cần bọn họ điều tra kỹ một chút là sẽ , cha thể nào chuyện như thế! Tại bọn họ giúp Đan Tâm Đường đổ oan cho cha ? Tại để cả nhà chịu oan ức? Thật nực là cha khi c.h.ế.t còn dặn nhất định giao Phù Đồ Tháp cho Thần Y Cốc, để bọn họ xử lý công bằng!"
Bùi Lạc Bạch hít sâu một , giọng run rẩy.
"Cha tin tưởng Thần Y Cốc như , tin tưởng sư của ông như ."
"Thật tuyệt vọng, ?"
"Ta ? Ta cũng , chỉ thể ngừng chạy, hy vọng, chạy mục đích, mang theo Phù Đồ Tháp trốn chạy khắp nơi, chạy đến nơi mà chính cũng là . Thiên hạ bao la, nhưng chẳng nơi nào để dung , thậm chí sự kiên trì của cha cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."