Lúc , cổ tay nàng bỗng nhiên động đậy một chút.
Chương 89 Họ,
Khi Diệp Linh Lung cúi đầu xuống, nàng thấy tiểu hắc xà tỉnh dậy từ lúc nào, lúc đang lười biếng cổ tay trắng ngần của nàng, khẽ cử động.
“Ngươi tỉnh ?”
Tiểu hắc xà ngẩng đầu lên, thè lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m ngón tay nàng, tỏ vẻ vui mừng.
“Trước đó ở bí cảnh Đại Kim Sơn, khi dùng trâm Thanh Mộc nhãn trận, hấp thu nhiều sức mạnh hệ mộc trong đó. Lúc đó cảm thấy ngươi phản ứng, nhưng khi bận đột phá nên kịp quan tâm đến ngươi. Đến khi đột phá xong thì ngươi ngủ .”
Tiểu hắc xà bò một vòng quanh cổ tay nàng, đó để lộ một nụ đáng yêu.
“Có khi sức mạnh hệ mộc của tăng lên, tốc độ chữa trị của ngươi cũng nhanh hơn ?”
Tiểu hắc xà gật đầu.
“Vậy giờ ngươi thấy khá hơn ?”
Tiểu hắc xà vẫn gật đầu.
“Vậy khi nào ngươi mới thể khỏi hẳn?”
Tiểu hắc xà ngẩn , nghiêng đầu như đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề , nghĩ một hồi lâu mới chậm rãi lắc đầu.
Diệp Linh Lung sững , ngay cả nó cũng bao giờ mới khỏe ?
Lúc , tiểu hắc xà bay lên mặt bàn, nó dùng đuôi rắn dính nước trong chén , vẽ một đường thật dài mặt bàn.
“Đây là Huyền Ảnh ?”
Tiểu hắc xà gật đầu, đó vẽ một vòng tròn bàn.
“Ý ngươi là, vết thương của ngươi lành cũng , Huyền Ảnh sẽ bảo vệ , đúng ?”
Tiểu hắc xà thấy nàng hiểu ngay lập tức thì vui mừng gật đầu, đó nghiêm túc dùng cái đuôi nhỏ của nó quất mạnh lên thanh kiếm đó vài cái, như là đang vả tai miệng .
“Ngươi là, nếu Huyền Ảnh lời thì cứ quất nó?”
Tiểu hắc xà thấy nàng dễ dàng hiểu tâm ý của , nó vui mừng khôn xiết, cái đầu nhỏ hân hoan cọ tới cọ lui ngón tay Diệp Linh Lung.
Diệp Linh Lung bộ dạng đáng yêu của nó, trong lòng cũng khỏi vui lây.
“Nếu ngươi tỉnh , cho ngươi uống chút m.á.u nhé? Tính cũng lâu cho ngươi ăn.”
Tiểu hắc xà ngón tay Diệp Linh Lung đưa tới, do dự một lát lắc đầu.
“Tại uống? Sợ ảnh hưởng đến cơ thể ? Không , giờ siêu mạnh luôn, mạnh hơn nhiều. Hơn nữa, ngươi mau khỏe chứ, khỏe mới thể cùng ngoài chơi .”
Đuôi tiểu hắc xà dính chút nước, nó thế mà chữ, hơn nữa còn là mấy chữ liền.
Dù , đều bên cạnh nàng.
Diệp Linh Lung hàng chữ , trái tim khỏi rung động.
Tiểu hắc xà xong vẫn thấy đủ, bèn bồi thêm hai chữ phía .
Mãi mãi.
Diệp Linh Lung ngẩn ngơ hàng chữ , trong lòng một niềm vui sướng thốt nên lời.
“Ngươi những ngày qua ‘chơi’ như thế nào ?”
Tiểu hắc xà gật đầu.
“Vậy mà ngươi còn dám mãi mãi với ? Không thấy Đại sư , Lục sư và Thất sư đều dọa chạy mất dép ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-phan-phai-dien-phe-chi-co-su-muoi-la-tau-hai/chuong-107.html.]
Đuôi tiểu hắc xà dính nước, mặt đầy nghiêm túc chữ.
Họ, .
Diệp Linh Lung bốn chữ cho ngất, nếu để các sư của nàng thấy, e là sẽ tức c.h.ế.t tại chỗ mất.
Những bậc nam nhi hình cường tráng, tu vi cao thâm, sức chiến đấu mãnh liệt, một con tiểu hắc xà đ.á.n.h giá là “ ”.
Chuyện ai mà nhịn nổi?
Diệp Linh Lung ngừng, nhưng tiểu hắc xà vẫn dùng vẻ mặt đắn nàng, như thể đang dùng sự nghiêm túc của để với nàng rằng, nó đang thật, hề đùa giỡn.
“Chữ của ngươi quá , cứng cáp lực mà dứt khoát, phiêu dật như nước chảy mây trôi đầy khí phách, thường nét chữ nết , đây ngươi chắc chắn là một nhân vật lợi hại nhỉ?”
Tiểu hắc xà nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ, nghĩ một hồi lâu cuối cùng lắc đầu, nó nhớ gì cả.
“Không nhớ cũng , ngày tháng còn dài.”
Tiểu hắc xà lắc đầu với nàng, đuôi rắn dính nước xuống bốn chữ mặt bàn, đính chính cách của nàng.
Địa cửu thiên trường. (Trời dài đất lâu)
Diệp Linh Lung mỉm .
Nàng dùng móng tay rạch một đường nhỏ ngón tay .
“Ái chà, lỡ tay chảy m.á.u , ngươi giúp l.i.ế.m vết thương .”
Tiểu hắc xà dùng ánh mắt trách móc nàng.
“Đau quá , ngươi thật sự quản ?”
Tiểu hắc xà bất lực thở dài, thè lưỡi rắn nhẹ nhàng l.i.ế.m láp ngón tay nàng.
Dòng m.á.u thơm ngọt tràn cơ thể, nó cảm thấy vô cùng thoải mái, tự chủ mà nhiều hơn.
ý nghĩ nảy , nó lập tức tỉnh táo .
Nó thu lưỡi rắn , đang định với Diệp Linh Lung là m.á.u cầm , thì thấy ngón tay nàng trào một giọt m.á.u lớn.
“Kìa, cẩn thận nặn một cái, đừng lãng phí, mau tới đây.”
Tiểu hắc xà giận dữ lườm nàng một cái, nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục.
Diệp Linh Lung cảm nhận sự mềm mại nơi đầu ngón tay, đồng thời cũng cảm thấy sức mạnh trong cơ thể đang thất thoát một chút.
Tiểu hắc xà thật sự sẽ hút lấy sức mạnh trong m.á.u của nàng, nhưng điều đó thì quan hệ gì chứ? Nàng thấy vui là .
Hơn nữa, nàng sẽ ngày càng mạnh hơn, mạnh đến nỗi một ngày nào đó cho dù nàng dốc cho nó một ngụm m.á.u lớn, bản cũng chẳng hề hấn gì.
Có lẽ là do cho m.á.u, Diệp Linh Lung mệt, nàng gục xuống bàn, cho ăn ngủ lúc nào .
Sáng sớm hôm , khi ánh nắng ban mai chiếu mặt, nàng giật kêu lên một tiếng nhảy dựng dậy.
“Xong xong ! Lỡ ngủ quên mất ! Chiêu Tài của !”
Nàng lóc t.h.ả.m thiết lao khỏi viện, thấy Chiêu Tài nàng xích gốc cây, lúc đầu ánh nắng thiêu cháy đến mức xẹp mất một bên.
Mà Chiêu Tài vốn đau đớn, lúc vẫn đang xem bộ phim giáo d.ụ.c mà nàng mở, trông như một đứa trẻ ngốc nghiêm túc, thật khiến xót xa.
Nàng vội vàng lấy chiếc áo choàng mà Tam sư tỷ đặc biệt cho Chiêu Tài khoác lên cho nó, khi đắp kỹ mới đưa Chiêu Tài về phòng.
Đi tới cửa, nàng thấy con thỏ Trường Nhĩ màu hồng đang Bàn Đầu cưỡi lên chơi đùa, Trường Nhĩ huấn luyện cả đêm, thế mà cách chở Bàn Đầu dạo .