“Cũng may hôm qua uống chút nước mật ong, đầu cô đến nỗi đau, cô cẩn thận nhớ , hôm qua hình như cô say r-ượu, chắc chuyện gì quá đáng chứ?”
Cô cũng ngờ loại r-ượu đó ngấm nhanh như , mỗi say cô đều quên sạch những gì, trong lòng chút hối hận, uống cầm chừng thôi...
Sau đó cô một chiếc váy đỏ hai dây ôm sát eo, ăn sáng mua một chai nước đến lớp học.
Có lẽ do uống quá nhiều r-ượu, cô ngừng uống nước để xoa dịu cơn khô khốc môi.
Uống nhiều dẫn đến giữa buổi học cô đặc biệt vệ sinh.
Thế là cô giơ tay xin phép.
Giảng viên trong trường bây giờ đều dám đắc tội cô, ai mà buộc thôi việc chứ.
Bây giờ tìm việc khó khăn bao, chỉ cần xảy án mạng, đối với hành vi của Khương Nam Thư họ đều chọn cách nhắm mắt ngơ.
Sau khi cho phép, Khương Nam Thư liền đến nhà vệ sinh gần lớp học nhất.
Cửa nhà vệ sinh đóng c.h.ặ.t, cô vặn một cái mở.
Áp tai cửa ngóng, dường như bên trong còn đủ loại tiếng nhai nuốt.
Đợi hai phút, cô đưa tay gõ cửa lịch sự:
“Bên trong đang ăn cứt ?
Lâu thế thể mở cửa ?"
Giây tiếp theo, cửa mở .
Một cô nàng nhỏ tuổi tóc nhuộm vàng thấy là Khương Nam Thư, sắc mặt lập tức hưng phấn, dùng sức lôi kéo Khương Nam Thư trong, khóa c.h.ặ.t cửa , về phía Hà Liên Chi đang chính diện lập công:
“Chị Chi, chị xem em bắt ai đây ."
Bên trong sáu .
Cầm đầu là Hà Liên Chi, Hứa Hề đang đất, còn một thanh niên tóc vàng đang cầm điện thoại phim, cuối cùng là ba cô nàng nhỏ tuổi lăn lộn ngoài xã hội.
Hà Liên Chi lạnh Khương Nam Thư, cái tát Hà Liên Chi vẫn còn nhớ rõ.
Khuôn mặt xinh xắn trở nên độc ác, nhe răng :
“Tao đang sầu tìm thấy mày để xả giận đây, mày đến thật đúng lúc."
Nhớ kỹ Tự Tự nha! (Đầu ch.ó)
Chương 59 Những thực sự nỗi khổ của việc buồn tiểu ?
Khương Nam Thư căn bản chẳng thèm cô đang lải nhải cái gì, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nghiêm nghị mấy mặt suy nghĩ.
Mẹ kiếp, nhiều thế , cô xổm đây, vấn đề là còn một tên đàn ông nữa.
Dù nội tâm cô mạnh mẽ đến , cũng sở thích vệ sinh khi khác vây xem !
Thế là cô gật đầu với Hà Liên Chi:
“Làm phiền , ngay đây."
Hà Liên Chi:
“..."
Thái dương cô giật mạnh hai cái, con tiện nhân dám phớt lờ lời cô , thật đúng là đáng ch-ết.
Khương Nam Thư vặn cửa, cô nàng tóc vàng lập tức chắn cửa, giọng điệu giễu cợt:
“Ha ha ha, bây giờ sợ ?
Mấy ngày lúc mày tát chị Chi của tụi tao mày từng nghĩ sẽ ngày hôm nay ?
Người Khương gia thì ?
Một phế vật vạn ghét, còn trông mong nhà sẽ giúp mày chắc?"
Điều thì đúng thật.
Cảnh ngộ của nguyên đây lắm.
Cô chỉ cần chuyện gì quá đáng, nhà đều sẽ cảm thấy cô là cố ý.
Giày da của Khương Nam Thư gõ xuống đất, phát tiếng “cộp cộp", cô thật sự đang gấp mà.
Thế là cô về phía Hà Liên Chi, giọng điệu thong thả:
“Vậy cô thế nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-73.html.]
chỉ là đến vệ sinh thôi."
Trên khuôn mặt xinh xắn của Hà Liên Chi hiện lên vẻ ngang ngược, khẩy một tiếng:
“Thế nào ?
Mày phận của tao ?
Tao là vị hôn thê của Bạc Yến, chủ mẫu tương lai của Bạc gia, còn mày, Lục gia Khương gia đ-á chỉ là chuyện sớm muộn thôi."
Khương Nam Thư những lời đến mòn cả tai , trong mắt họ cô cứ như là họ đ-á nhỉ?
Cô thể ngược đ-á văng tất cả bọn họ ?
Thật là, bớt coi thường khác !
Thấy thần sắc Khương Nam Thư chút để tâm, điều nghi ngờ gì chọc giận Hà Liên Chi, cô Hứa Hề mũi xanh mặt sưng, mặt đầy vết m-áu, một cách ác độc:
“Thấy kết cục của nó ?
Tưởng thôi học là ích ?
Nó cho tao tin tức của Từ Tinh Vãn, tao sẽ hành ch-ết nó, kẻ đắc tội tao đều ch-ết."
Vừa cô ác độc túm lấy tóc Hứa Hề, ép cô ngẩng đầu lên, mặt đầy những vết thương sưng đỏ.
Khương Nam Thư liếc một cái, Hứa Hề cô với ánh mắt trống rỗng, ngay cả nước mắt cũng chảy nữa .
Phải là Hà Liên Chi xa tận xương tủy, thể liên lụy đến cả một vô tội.
Mà tất cả những chuyện đều vì cô nghi ngờ Từ Tinh Vãn, một sinh viên nghèo, quyến rũ Bạc Yến, tìm thấy Từ Tinh Vãn liền dùng Hứa Hề để xả giận.
Vừa ngu ác.
Khương Nam Thư đến lông mày cũng nhíu, ánh mắt lộ vẻ đồng cảm:
“Ra tay cũng tuyệt tình thật, Hà Liên Chi, cô sợ nhà trường kỷ luật ?"
“Kỷ luật?
Mày tin là tao đ-ánh mày, cũng ai dám gì ."
Những thực sự nỗi khổ của việc buồn tiểu ?
Bây giờ cô sắp nổ tung tại chỗ , mà còn nghĩ đến chuyện đ-ánh cô.
Thế là cô cũng thiếu kiên nhẫn gạt cô nàng tóc vàng :
“Cút sang một bên, đừng chắn đường tìm nhà vệ sinh."
Cô nàng tóc vàng thẹn quá hóa giận, giơ tay định tát mặt Khương Nam Thư.
Khương Nam Thư giơ chân một bước đ-á cô , khiến cô đ-ập mạnh cánh cửa.
“Ái chà, con tiện nhân , dám đ-ánh tao."
Cô nàng tóc vàng rên rỉ một tiếng.
Hà Liên Chi cũng ngờ tới, Khương Nam Thư trông yếu đuối như mà sức lực lớn thế.
Sức mạnh trong tay cô vô thức tăng lên, Hứa Hề đau đớn bật , Khương Nam Thư sạch sẽ chút liên quan gì đến nơi , giọng khản đặc mang theo tiếng :
“Khương Nam Thư... cứu , cầu xin cô... cứu , sắp sống nổi nữa , hu hu..."
Hà Liên Chi tát Hứa Hề một cái, cắt ngang lời cầu cứu của cô :
“Nó còn tự lo cho xong, mày còn trông mong nó cứu mày?"
Cô buông tóc Hứa Hề , hiệu cho hai cô nàng nhỏ tuổi đang giữ Hứa Hề:
“Bắt con tiện nhân Khương Nam Thư đến mặt tao, tao nó quỳ xuống nhận , l-iếm sạch vết m-áu giày tao."
Hai cô nàng nhỏ tuổi với vẻ mặt thiện cảm từ từ tiến gần.
Ánh mắt Khương Nam Thư chỉ đặt Hứa Hề, nửa ngày , cô mới chậm rãi :
“Tát ."
Mọi sững sờ.
Hà Liên Chi nghi hoặc lên tiếng:
“Cái gì?"
Khương Nam Thư Hứa Hề, đôi mắt hạnh lạnh lùng mà bình tĩnh:
“Hứa Hề, bảo tát ."