“Nếu cô tình cờ để và Lục Thanh Diễn chạm mặt, Lục Thanh Diễn thể nảy sinh nghi ngờ với .”
Đến tận bây giờ vẫn hiểu nổi, Lục Thanh Diễn thế nào phát hiện phận con riêng của .
Vì chuyện , kế hoạch tiếp cận Lục lão gia t.ử của sụp đổ, thậm chí thể xuất hiện ở nơi công cộng, những kẻ vây khốn bộ đều là của Lục Thanh Diễn.
Mà bây giờ thể giúp , mà chỉ Khương Nam Thư, cô còn là vị hôn thê của Lục Thanh Diễn!
Nén xuống sự nhục nhã trong lòng, gương mặt tuấn tú biểu cảm gì, hỏi:
“Khương tiểu thư, cô b.a.o n.u.ô.i , lời đó còn tính ?"
Lời dứt, cả phòng bao ngay cả tiếng nhạc cũng tắt .
Mọi đều cảm thấy điên , tự tìm đến cầu xin bao nuôi.
Khương Nam Thư thẳng , phát hiện nơi sâu thẳm trong đôi mắt giấu sự ghê tởm và kháng cự đối với cô, nhưng để thể Lục gia, nhẫn nhịn sự ghê tởm để đến giao thiệp với cô.
Cô đột nhiên vang thành tiếng, như xương tựa vai Đoạn Hoài Vũ, đưa tay lau những giọt lệ loãng vì , nghiêng đầu, giọng ôn hòa:
“Anh tính là cái thứ gì?"
“Phụt."
Mười mấy khác nhịn thành tiếng.
Sắc mặt Lương Từ Thu đỏ gay trắng bệch, sống hai mươi hai năm, ngày nào cảm thấy nhục nhã như hôm nay, chỉ đòi tất cả những gì thuộc về , dù là Lục gia Tô Nhiễm, đều nên là của .
Anh và Tô Nhiễm quen , nhưng thua kẻ đến là Lục Thanh Diễn.
Anh chỉ kém ở xuất địa vị.
Anh như Lục Thanh Diễn từ khi sinh là ngôi vây quanh bởi mặt trăng, là thừa kế định sẵn, phận của thể lộ ngoài ánh sáng, nơi sống bẩn thỉu hỗn loạn, nỗ lực bén rễ nảy mầm trong mảnh đất cằn cỗi, khao khát lớn thành cây cổ thụ chọc trời.
Anh kìm nén sự run rẩy , thấp giọng hạ :
“Khương tiểu thư, nghĩ thông , sẵn sàng kẻ thế ... cầu xin cô một cái."
Thế ...
Cô căn bản hề thích Lục Thanh Diễn, cần cái thứ thế gì chứ.
Khương Nam Thư thẳng dậy, ánh mắt đ-ánh giá , dừng gương mặt , tặc lưỡi một tiếng:
“Anh đúng là thanh cao thật đấy, lúc hiếm lạ thì thà ch-ết tòng, giờ tự dán tới, đĩ còn lập bàn thờ, hèn lắm."
Mọi dám thở mạnh.
Khương nhị tiểu thư đúng như lời đồn, tính khí , thích đắc tội khác, lời việc độc địa bao nhiêu bấy nhiêu.
Đột nhiên đều đang thầm may mắn...
Cũng may họ lời, chọc giận cô.
Không thấy Lương Từ Thu đều sỉ nhục đến mức run rẩy cả ?
Anh hít sâu một , lòng tự trọng cuối cùng chống đỡ cho , ánh mắt thâm trầm:
“Nếu cô đồng ý thì thôi , cũng chỉ mỗi con đường để ."
Khương Nam Thư ngửa đầu, một ly r-ượu mạnh trôi xuống bụng, men dâng lên cô mỉm , nhướng đuôi mắt:
“Chẳng chút thành ý nào cả, khi cầu xin khác thì dáng vẻ cầu xin, cởi quần áo ."
Cầu phiếu bầu nha~
Chương 56 Tô Nhiễm thì sống nổi ?
Lương Từ Thu im động đậy.
Khương Nam Thư chỉ hàng nam mẫu cởi áo ở phía :
“Họ đều là bao, cảm thấy gì khác biệt với họ?"
Sự sỉ nhục trần trụi , lời cô một chút do dự, như một trò hề.
Lương Từ Thu sâu Khương Nam Thư một cái, đây đúng là phụ nữ xa tận xương tủy mà từng gặp, loại phụ nữ mà một trái tim chân thành đặt lên Lục Thanh Diễn ?
Anh nhịn lạnh trong lòng, thấy tội nghiệp cho Lục Thanh Diễn.
Giây tiếp theo liền chút do dự cởi áo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-69.html.]
Làn da săn chắc lộ trong khí.
Khương Nam Thư đ-ánh giá từ xuống .
Từ cơ ng-ực cường tráng đến đường nhân ngư mượt mà, trong c-ơ th-ể tràn đầy sức mạnh bùng nổ.
Khương Nam Thư Đoạn Hoài Vũ, cong mắt :
“Nhường chỗ cho ."
Đoạn Hoài Vũ dậy rời .
Các nam mẫu khác ánh mắt cam tâm, nghề ai chẳng bám kim chủ, họ suýt nữa tưởng Đoạn Hoài Vũ lọt mắt xanh của vị đại tiểu thư , kết quả vẫn thể so với “át chủ bài" của Dạ Sắc.
Khương Nam Thư vỗ vỗ chỗ Đoạn Hoài Vũ :
“Lại đây cạnh ."
So với sự kháng cự , lời hơn nhiều.
Khương Nam Thư một nữa cảm thán, tiền thật nha.
【 Ký chủ... thể nhắc nhở cô, với tư cách là một trong những phản diện, giá trị hắc hóa của Lương Từ Thu tăng lên 30% . 】
Giọng máy móc của Đại Ngốc Xuân đột ngột, còn mang theo sự căng thẳng.
Mẹ nó đến tăng mười điểm.
Đây là việc con ?
Khương Nam Thư:
“Hử?
Ngươi ý là trách ?"
Đại Ngốc Xuân:
【...
Không dám, chỉ nhắc nhở cô nên nương tay chút thôi. 】
“Yên tâm, chỉ đang dạy trưởng thành, sẽ cảm kích thôi."
Khương Nam Thư quăng Đại Ngốc Xuân đầu.
Bởi vì Lương Từ Thu xuống cạnh cô .
Không hổ là đàn ông Tô Nhiễm cứu rỗi, phản diện mỹ-cường-thảm nha.
Lúc đây, Khương Nam Thư đều thể cảm nhận , cái tâm ăn tươi nuốt sống cô của Lương Từ Thu.
Vì tình yêu của , nhẫn nhục chịu đựng ở chỗ nữ phụ độc ác .
Sự căng cứng khắp chính là sự tuyên chiến thầm lặng cho nỗi bất mãn của .
Khương Nam Thư mặc kệ mãn nguyện , cô vui là .
Thế là cô vươn đầu ngón tay trượt từ bên má xuống yết hầu của , Khương Nam Thư rõ ràng cảm nhận c-ơ th-ể đang run rẩy, ánh mắt đầy hứng thú tiếp tục xuống , đầu ngón tay lướt qua l.ồ.ng ng-ực rịn mồ hôi của , rơi đường nhân ngư, cho đến phía rốn, mới chộp lấy tay cô.
“Cô hủy hôn."
“Vậy mà còn tìm đến cầu bao nuôi?
Nói là đĩ chắc còn vui nhỉ."
Lương Từ Thu nghiến răng, phụ nữ đúng là...
Thật g-iết ch-ết cô .
Khương Nam Thư từ trong túi cuốn mười mấy tờ tiền đỏ, men theo bụng của , nhét phía bên .
Ngay chỗ đó ẩn giấu một hình xăm màu xanh.
Bên là hai chữ cái SR.
Mà những tờ tiền đỏ vặn che chắn mất.
Khương Nam Thư đưa tay bóp mặt , ép thẳng , cô một cách trương dương phóng túng :
“Lương Từ Thu, tình yêu của dành cho Tô Nhiễm, bẩn thật đấy."