“Khương Nhạc Y mặc một chiếc váy màu đen, phối với áo khoác vải tweed cùng màu.”
Khương Nam Thư ngược nhiệt tình như cô , dù là ai lâu ngày gặp, đều sẽ chút xa lạ mà.
Ai ngờ, giây tiếp theo Khương Nhạc Y bĩu môi:
“Nam Nam, em ghét chị ?
Hu hu hu, em như .”
Khương Nam Thư giật giật khóe miệng:
“Không .”
Khương Nhạc Y vội vàng kéo cô qua:
“Hì hì, những năm chị nỗ lực đóng phim, mãi mới trộn thành Ảnh hậu mới nổi, động lực của chị đều là em, em giành cơ hội cho chị, chị liền nghĩ, đợi em tỉnh thấy chị lợi hại cũng sẽ tự hào mà đúng .”
Khương Nam Thư , nhưng đây đều là nỗ lực cá nhân của Khương Nhạc Y, Khương Nam Thư hề cảm thấy chiếm tỷ trọng lớn con đường trưởng thành của cô .
“Chúc mừng chị, chị gái.”
Khương Nhạc Y khẽ mỉm :
“Mọi đều đang đợi em, lát nữa ăn xong, chị đồ đưa cho em.”
Hai tới đại sảnh.
Bầu khí nhà họ Khương tính là .
Dù Khương hôm nay mới qua đời, bọn họ bắt đầu chuẩn tang lễ cho Khương.
Dù ba Khương ly hôn với bà nhiều năm, nhưng dù nữa.
Mẹ Khương cũng là vợ tào khang của ông, ông cũng ý định tái hôn.
Dù con cái đều lớn thế , cưới thêm kế về, tới lúc đó trong nhà là một đám chướng khí mù mịt.
Cho nên ba Khương cảm thấy phản cảm với sự lấy lòng của Sở Hân mấy năm nay, dần dần cũng tránh gặp mặt.
Sở Hân cũng xuất hiện mặt ông.
Khương Duẫn Xuyên nhiều nỗi lo lắng như , vui vẻ tới:
“Em gái, em về , tối nay ở đây ?
Phòng của em vẫn luôn dọn dẹp, hề đổi.”
Khương Nam Thư trực tiếp từ chối:
“Em còn về đón Lục Thanh Diễn về, tối nay em ở .”
Không chỉ Khương Duẫn Xuyên, mấy khác cũng chút thất vọng.
Đặc biệt đều , Khương Nam Thư vẫn luôn bọn họ thể tiếng lòng của cô, nhưng cô , bọn họ cũng chọn cách che giấu, dần dần cũng cảm thấy chút mặt mũi nào đối mặt.
Khương Chu Dã khuôn mặt vẫn ngạo nghễ trai, với Khương Nam Thư:
“Qua , lâu lắm thấy em.”
Khương Nam Thư cũng khách sáo.
Cô như một việc gì tủm tỉm bọn họ:
“Sự nghiệp gần đây của các vẫn thuận lợi chứ?”
Mọi :
“…”
Nhờ phúc của cô, quá thuận lợi.
Khương Chu Dã ca khúc vàng thoát vòng (nổi tiếng), trở thành ca sĩ đỉnh lưu.
Mà Khương Hạc Miên vẫn khiến đôi tay nghiên cứu nhiều thí nghiệm kinh ngạc.
Khương Diệc Sâm tuy công ty Lục Thanh Diễn chèn ép ít, nhưng vì giai đoạn đầu ít đường vòng, kết cục ngược t.h.ả.m.
Còn về Khương Cảnh Trừng, đều lên vị trí phó viện trưởng bệnh viện nhân dân Kinh Thành .
Khương Duẫn Xuyên phụ nữ mờ mắt, công ty hiện tại cũng đang quỹ đạo.
Khương Duẫn Xuyên ho nhẹ một tiếng:
“Cũng khá, em, em sống ở chỗ Lục Thanh Diễn thế nào?
Nếu bắt nạt em, em cứ với bọn , bọn giúp em trút giận.”
Ba Khương gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-493.html.]
“Thằng năm sai, Nam Nam, con và nó đăng ký kết hôn , còn tổ chức đám cưới, nhiều vẫn Lục Thanh Diễn kết hôn , vẫn là theo nghi thức, bọn cũng trông chờ Lục Thanh Diễn thể bớt nhắm nhà họ Khương chúng , chỉ cần nó đối xử với con là .”
Ông cũng cảm thấy khó hiểu.
Tên Lục Thanh Diễn cưới con gái ông, còn dùng đủ cách chèn ép bọn họ.
Thật sự uất ức.
Khương Diệc Sâm cũng gì.
Ông một lui về màn cũng lười quản, dù cũng tức giận nổi.
Nghe thấy từ đám cưới.
Lục Thanh Diễn ngoài miệng là tổ chức, nhưng cũng thấy hành động gì.
Khương Nam Thư trong lòng nắm chắc.
đối với cô mà , tổ chức đám cưới cũng quan trọng.
Cô là quá coi trọng nghi thức.
để tránh bọn họ cứ treo chủ đề bên miệng, vẫn là :
“Sau lẽ sẽ tổ chức, tới lúc đó gửi thiệp mời cho các .”
Một bữa cơm, đều cố gắng tránh chủ đề Khương.
Khương Nam Thư ngay cả khi bà ch-ết cũng gặp bà , thì cũng cần thiết để cô tới tham dự tang lễ nữa.
Đôi khi bọn họ cũng cảm thấy tính cách Khương Nam Thư mấy phần giống Khương, đều bướng bỉnh.
Khương Nam Thư mù quáng như Khương.
Cô lý trí, cũng hiểu buông bỏ.
Ăn xong cơm là tám giờ tối.
Khương Nhạc Y chạy lên lầu, bảo Khương Nam Thư đợi chị một chút.
Khoảng mười phút , cô ôm một đống hộp quà xuống.
“Nam Nam, đây là quà chị chuẩn cho em mấy năm nay, quà sinh nhật của em, cũng quà năm mới mỗi năm, cùng với một thứ chị cảm thấy ý nghĩa kỷ niệm, tất cả đều ở đây, chị , đợi chị nổi tiếng kiếm tiền , chị mua cho em thật nhiều thật nhiều trang sức , chị .”
Đây là những thứ cô tích góp trong suốt năm năm qua.
Có cái tuyệt bản, cũng cái ngàn vàng khó mua, cô tới một nơi, luôn sẽ mang cho Khương Nam Thư một vài món đồ chơi nhỏ địa phương mà cô cảm thấy thú vị, chờ cô tỉnh liền tặng cho cô.
Khương Nam Thư ôm còn chút trọng lượng.
Khương Nhạc Y tiếp:
“Đây đều là chị mang từ cảng Hồng Kông về, em mang về đó cứ tùy tiện để cũng .”
Hơn một trăm cái hộp lớn nhỏ .
“Em về thong thả tháo .”
Khương Nam Thư chỉ thấy nặng trĩu.
Cô những túi chồng chất chân.
Lén nuốt nước bọt.
Trang sức nha!
Còn là hơn một trăm cái!
Cô phát tài !
Cô kích động ôm lấy Khương Nhạc Y:
“Hu hu hu, chị thật là chị của em, miếng thịt em ăn tuyệt đối miếng canh cho chị!”
Khương Nhạc Y:
“…”
“Em thích là .”
Khương Nam Thư kẻ , sẽ yêu những thứ .
Cô cũng là một kẻ phàm tục chỉ yêu vàng bạc vật chất.
Cô thậm chí bây giờ ôm về nhà tháo .
Cơm ăn, nhà cũng hàn huyên.
Tiếp theo cô nên về !