Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 492

Cập nhật lúc: 2026-03-03 14:24:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cút!”

 

Cô y tá sợ ch-ết khiếp.

 

từng tiếp xúc với loại bệnh nhân bao giờ , sợ tới mức mắt đỏ hoe.

 

Khương Nam Thư liền thấy Lục Thanh Diễn bên giường, chân dẫm lên mảnh kính vỡ, đuôi mắt đỏ, tóc đen rủ xuống tới tận lông mi, tay đều là vết m-áu, ngược một vẻ hỗn loạn vụn vỡ.

 

Cô y tá như tìm chủ chốt:

 

“Phu nhân Lục…”

 

Khương Nam Thư chút đau đầu .

 

Ý định chia tay với Lục Thanh Diễn trực tiếp đ-ánh tan.

 

thể từ bỏ nữa, dù bệnh tâm lý của khó chữa tới mức nào, cô cũng nên ở bên cạnh , cho dù cả đời lên , thì cô sẽ ở bên cả đời.

 

, cuối cùng cũng thừa nhận yêu Lục Thanh Diễn.

 

Một mảnh bừa bãi, mà nào đó như thể cảm giác đau đớn, đ-âm tới khắp nơi đều là m-áu.

 

Khương Nam Thư về phía cô y tá:

 

“Trước hết dọn dẹp nơi , còn cứ để .”

 

Cô y tá như trút gánh nặng cầm chổi, quét dọn thật nhanh, chạy trối ch-ết.

 

Mà phía Lục Thanh Diễn, cô y tá dám tới gần.

 

Khương Nam Thư tự quét dọn sạch sẽ những mảnh kính vỡ, đảm bảo còn vụn kính nào.

 

Lục Thanh Diễn cúi đầu một tiếng.

 

Cho tới khi Khương Nam Thư tới mặt .

 

Hắn dùng đôi mắt đen lạnh lùng cô:

 

“Cô còn gì.”

 

Khương Nam Thư cúi đầu chạm mắt với , giơ tay nâng khuôn mặt lên:

 

“Không con ?

 

Anh bây giờ bệnh thế thì sinh thế nào ?”

 

Đồng t.ử Lục Thanh Diễn co rút, hồi lâu mới lấy tiêu cự:

 

“Cô, cô bằng lòng sinh con với ?”

 

“Không cô ghét lắm …”

 

“Trước là do chuẩn sẵn sàng, chăm sóc trẻ con thế nào, dù sinh thì nuôi, thì chúng sinh, thì thôi, cũng khá thích trẻ con.”

 

Một câu sinh con liền khiến tâm trạng định một cách kỳ diệu.

 

Hình như cô sinh con xong thì sẽ nữa .

 

Khương Nam Thư hiểu mạch não của .

 

Mãi mới đợi tới lúc truyền dịch xong, Khương Nam Thư mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Bây giờ trời tối .

 

Khương Nam Thư đắp chăn cho :

 

“Lát nữa em để Diệp Nguyên đưa chút đồ ăn cho , em về nhà họ Khương một chuyến.”

 

Mắt Lục Thanh Diễn chằm chằm cô.

 

“Lát nữa em tới đón về nhà.”

 

Hắn gật đầu:

 

“Được.”

 

Khương Nam Thư giơ tay xoa xoa mái tóc đen của .

 

Trong lòng cảm thán vẫn là Lục Thanh Diễn yên tĩnh lời đáng yêu hơn.

 

Không nhịn véo má một cái.

 

Sau đó nhanh ch.óng rời khỏi bệnh viện, lên xe do ba Khương phái tới về nhà họ Khương.

 

Diệp Nguyên tới bệnh viện nửa tiếng đồng hồ.

 

Trong tay còn xách theo cháo trắng còn ấm.

 

Thấy Lục Thanh Diễn giường ngẩn .

 

Trong lòng lập tức cảm thán muôn vàn.

 

Quả nhiên ông chủ của bọn họ là quá buồn chán , tới mức học cả ngẩn , thả mặc kệ như nữa học cách chủ động phát tiền cho nhân viên nhỉ?

 

Anh xách cặp tài liệu tay, bên trong tài liệu cần ký hôm nay còn máy tính việc của Lục Thanh Diễn.

 

Không việc cho đàng hoàng, phát tiền cho bọn họ .

 

“Tổng giám đốc Lục, tới , đây là cháo trắng phu nhân bảo mang cho ngài, đúng , còn một tài liệu cần ngài xem qua ký tên, công ty nước ngoài tối nay vốn còn một cuộc họp, đẩy cho ngài tới ngày mai , ngài thấy thế nào?”

 

Diệp Nguyên một mạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-492.html.]

 

Nghe là Khương Nam Thư bảo mua.

 

Lục Thanh Diễn nuốt lời từ chối xuống, chủ động đưa tay :

 

“Đưa cháo cho .”

 

Diệp Nguyên hỏi:

 

“Thế còn những tài liệu ?”

 

Lục Thanh Diễn ăn cháo, giọng bình thản:

 

“Để một bên , lát nữa xem.”

 

Hắn cảm thấy hơn nhiều .

 

Món chính gần đây thanh đạm, tĩnh dưỡng mấy ngày là .

 

Ngoài bác sĩ chủ trị và Khương Nam Thư, cũng ai là do uống nhầm thu-ốc tránh t.h.a.i hết hạn mới viện.

 

Cái mặt … chắc là vẫn giữ nhỉ.

 

“Tổng giám đốc Lục, ngài uống nhầm thu-ốc, lớn thế vẫn thể nhầm thu-ốc cơ chứ?”

 

Diệp Nguyên lải nhải bên cạnh.

 

Tay đang ăn cháo của Lục Thanh Diễn khựng :

 

“Diệp Nguyên, lương tháng của …”

 

Diệp Nguyên:

 

“…”

 

Được , nắm thóp mà đúng !

 

nhầm, ngài chỉ là bệnh bình thường thôi, nếu trong lòng vui ngài thể hại , nhưng hại tiền của .”

 

Diệp Nguyên đáng thương lên tiếng.

 

Lục Thanh Diễn lườm một cái:

 

“Tốt nhất đừng để thấy lời đồn đại gì ở công ty.”

 

Diệp Nguyên cúi đầu khom lưng:

 

“Rõ rõ, mồm miệng c.h.ặ.t lắm, chỉ là một cái máy phát thanh hỏng thôi.”

 

Lục Thanh Diễn thời gian, bảy giờ.

 

“Lát nữa chín giờ đưa tới nhà họ Khương, đón phu nhân về nhà.”

 

Lục Thanh Diễn xong, liền lấy tài liệu đặt giường.

 

Trên giường bệnh lập tức dựng lên một cái bàn, trực tiếp việc tại đây.

 

Diệp Nguyên đáp:

 

“Vâng, tổng giám đốc Lục.”

 

Khương Nam Thư nhà họ Khương , tiếp theo do ở đây bầu bạn với Lục Thanh Diễn.

 

 

Biệt thự nhà họ Khương.

 

Khương Nam Thư tới nơi , phát hiện cơ bản đổi gì nhiều, chỉ là bức tường bên ngoài mới .

 

Quản gia Tiền tới đón cô tóc bạc trắng, hớn hở:

 

“Chào mừng tiểu thư về nhà.”

 

Khương Nam Thư xuống xe, phát hiện biệt thự nhà họ Thương bên cạnh đèn sáng trưng.

 

Hỏi:

 

“Bác Tiền, hàng xóm ở ạ?”

 

Quản gia Tiền cung kính trả lời:

 

“Là thiếu gia nhỏ nhà họ Thương, hiện đang ở đây, năm năm .”

 

Chương 395 Ăn tối

 

Thương Tự?

 

Khương Nam Thư lâu gặp Thương Tự .

 

Đứa bé sữa nhỏ năm đó bây giờ chắc cũng chín tuổi nhỉ.

 

Khương Nam Thư cơ hội tìm bé, mà là về nhà .

 

Thật sự lâu lắm .

 

Khương Nhạc Y đợi sẵn ở cửa từ sớm, thấy Khương Nam Thư vui vẻ vẫy tay:

 

“Nam Nam, mau đây, chỉ đợi mỗi em khai tiệc thôi.”

 

Bây giờ là tháng tư, thời tiết nóng lạnh.

 

 

Loading...