Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-03-03 12:17:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Haha, cái con mụ họ Sở chắc chắn chẳng ý đồ gì cả, cứ châm chọc cô , cho cô tức ch-ết luôn.】
Khương Nhạc Y lập tức dời mắt sang khuôn mặt Sở Mộc Hi, thấy nụ của cô khựng một giây một cách khó nhận , nhanh ch.óng nở nụ trở .
Nếu là lúc nhà họ Sở đang ở thời kỳ hưng thịnh thì thật sự khó , nhưng bây giờ, mấy năm nay nhà họ Sở thật sự bằng nhà họ Trình , tất cả đều dựa mối quan hệ chị em giữa Khương mẫu và Sở Hân để duy trì.
Sở Mộc Hi giống như mang theo vẻ bất lực Khương Nam Thư một cái, giọng ôn hòa, tựa như đang đùa :
“Mối quan hệ bạn bè là bình đẳng, phân biệt sang hèn.
Còn Trình Án, em chọc giận Nam Thư thế?
Còn mau xin em ."
Cô nhắc đến Khương Nam Thư thì thôi, nhắc đến là Trình Án chỉ hận thể ăn tươi nuốt sống cô.
Còn xin á?
Nếu cô mà ch-ết thì sẽ đến mộ mà xin một tiếng.
【Hừ, còn trò gắp lửa bỏ tay nữa cơ đấy, rõ ràng Trình Án và hợp mà còn bảo xin , đây chẳng là tát mặt ?
Trình Án sẽ trách Sở Mộc Hi vì rõ nội tình, mà chỉ chuyển sự căm hận sang thôi, nhưng cũng chẳng , ghét chắc xếp hàng hai vòng quanh kinh thành cũng hết.】
Khương Nhạc Y tiếng lòng của Khương Nam Thư, những tính cách của Sở Mộc Hi thì tuyệt đối sẽ nghi ngờ theo hướng , chỉ là càng ở bên Khương Nam Thư lâu, sự thật dường như cũng càng nhanh ch.óng trồi lên mặt nước.
Lúc , cô chút cảm giác bài trừ đối với bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng , lẽ cô sẽ bao giờ thể dốc hết ruột gan với Sở Mộc Hi như đây nữa.
Khương Nam Thư bĩu môi, lầm bầm lầu bầu:
“ dám để cái kẻ điên khùng xin , sợ lây lắm."
Trình Án lạnh lùng liếc cô một cái, cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Xét thấy nhà họ Khương đều mặt, Trình Án khôn ngoan hơn khi tìm rắc rối với Khương Nam Thư, phớt lờ lời của Sở Mộc Hi và cũng coi Khương Nam Thư như khí, ngược ôn hòa với Tô Nhiễm:
“Nhiễm Nhiễm, em ngâm suối nước nóng , lát nữa đưa em dạo quanh trang viên, đúng , em chẳng gặp Gia Thuật ?
Anh gọi đến , đang đường tới, chắc sắp đến đấy."
“Nếu em ở cùng một vài nào đó thì cứ cùng Hi Hi, cô là , sẽ chăm sóc em."
Trình Án dặn dò xong liền về phía phòng tắm nam.
Sở Mộc Hi Tô Nhiễm với vẻ áy náy:
“Xin nhé, còn đợi một bạn, đầu đến đây nên tìm đường, , ở đây sẽ chuyện gì , yên tâm ."
Tô Nhiễm chỉ gật đầu:
“Vâng, cảm ơn."
Sau đó một trong.
“Nhạc Y, em cũng , lát nữa chị tìm em."
Sở Mộc Hi xong liền bỏ .
【Bạn bè cái nỗi gì, chẳng qua là cô tìm đến để hại thôi, cái kẻ đen đủi cô chọn trúng là ai nữa, chậc chậc, t.h.ả.m thật sự.】
Khương Nhạc Y kéo Khương Nam Thư bên trong:
“Chúng nhanh lên chút, bắt đầu giục đấy."
“Người bạn mà cô chắc cũng là thiên kim của nhà hào môn nào đó gọi đến chơi thôi."
Khương Nam Thư “xì" một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-137.html.]
“Em cứ tưởng chị là bạn duy nhất của cô chứ, hóa chị cũng chẳng duy nhất gì cả."
Khương Nhạc Y vẻ mặt bình thản:
“Làm thể chứ, Sở Mộc Hi giao thiệp rộng."
Vì đang vội ngâm suối nước nóng nên Khương Nam Thư cũng chú ý đến việc Khương Nhạc Y từ “Hi Hi tỷ" lúc đầu chuyển sang gọi thẳng tên Sở Mộc Hi.
Đi trong mới phát hiện nơi đặc biệt rộng, hơn nữa nhiều bể suối nước nóng, bể đơn nhân, đôi nhân, ba còn cả bể suối nước nóng tập thể lớn.
Mà Khương mẫu đang mặc đồ bơi ngâm trong bể đơn nhân, bên cạnh bà là Sở Hân, Sở Hân mặc bộ đồ bơi nóng bỏng, dáng quyến rũ, đang ở bể đơn nhân ngay sát vách Khương mẫu.
Hai dường như đang trò chuyện.
Khương Nam Thư hiểu Khương mẫu đang chuyện một cách gượng ép, còn Sở Hân vì sự lấy lệ của Khương mẫu mà sắc mặt dần đổi, nhưng vẫn tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng.
Bà chính là phụ nữ dã tâm lớn, nhất định nịnh bợ Khương mẫu để trục lợi.
Khương Nam Thư bộ đồ bơi mới mà Khương Nhạc Y mua cho cô, bộ đồ bơi liền màu đen khoét lỗ hình hoa, thấp thoáng lộ vùng bụng trắng ngần của cô, mang một vẻ nửa kín nửa hở.
Khương mẫu thấy hai đứa con gái của đến, vội vàng vẫy tay:
“Nam Thư, Nhạc Y, ở đây ."
Trời mới bà sắp thể chuyện tiếp với Sở Hân nữa .
Sau khi để tâm hơn, bà mới phát hiện , mười câu Sở Hân thì đến tám câu rời khỏi Khương phụ, ngoài khen ngợi thì chính là hỏi han hành tung của Khương phụ, mà bà sắp buồn nôn đến nơi .
Nếu là đây, Khương mẫu chắc chắn sẽ đắc ý, khen Khương phụ cũng giống như khen bà , ai bảo bà chọn đàn ông tinh tường, kiếm tiền chăm lo cho gia đình.
Mà bây giờ thì ít nhiều cũng thấy biến vị .
Dã tâm kế của Sở Hân lộ rõ mồn một.
Thấy Khương mẫu sang một bên, Sở Hân mới hậm hực ngừng lời.
Bà cũng mới hơn bốn mươi tuổi, trông trẻ trung như thiếu phụ ngoài ba mươi , mang theo phong vị quyến rũ, là khí chất mà Khương mẫu đoan trang nhã nhặn .
Mà đàn ông thì thường mê cái kiểu lẳng lơ như Sở Hân.
Nước trong bể suối nước nóng ngập qua đùi, xuống thì vặn đến xương quai xanh, ngâm như sẽ khiến thoải mái.
Khương Nam Thư và Khương Nhạc Y đến bể suối nước nóng dành cho nhiều ngay cạnh Khương mẫu.
Khương Nam Thư tựa thành bể ở phía bên , Khương Nhạc Y thì ở gần Khương mẫu hơn một chút.
Khương Nhạc Y lịch sự chào hỏi:
“Dì Sở."
Ánh mắt Sở Hân lướt qua Khương Nam Thư, vẻ chán ghét lóe lên biến mất, Khương Nhạc Y thì đặc biệt ôn hòa:
“Thục Linh, Nhạc Y nhà chị đúng là xinh , chị và rể dạy bảo thật , cũng đến lúc tìm mối hôn sự nhỉ?
Sau chẳng sẽ lợi cho cái thằng nhóc nhà nào nữa, cha sự nghiệp thành đạt như rể, mấy bà quý phu nhân chẳng sẽ giẫm nát ngưỡng cửa nhà chị ."
Chương 110 Vở kịch thật
Sắc mặt Khương mẫu sắp xanh mét đến nơi .
Chưa xong thôi .
Không nhắc đến chồng bà thì bà ch-ết ?
Ba câu thì hết hai câu rời khỏi Khương phụ, cái giọng điệu kiêu ngạo cứ như thể đó là đàn ông của bà .
【Cười ch-ết mất, đây còn gả nhà nữa mà bắt đầu nóng lòng khen ngợi , còn ch-ết nhé, đào góc tường thì ít nhất cũng đợi chút chứ, mở miệng là một tiếng rể, đóng miệng là một tiếng rể, qua một thời gian nữa chắc đổi miệng gọi thành chồng mất thôi, vở kịch thật là , cũng may , nếu chắc tức đến u-ng th-ư mất thôi.】