“Chắc đang học nhỉ?
Em nhớ nó tiết tiết đầu, sắp tan học , tìm nó thì đến khoa Phát thanh……"
【Á á á, muộn , muộn , ngủ quên, đồng hồ báo thức kêu, điện thoại để chế độ im lặng!!!】
Khương Duẫn Xuyên còn hết câu.
Một tiếng lòng từ xa đến gần.
Chỉ thấy Khương Nam Thư khuôn mặt bình thản, nhưng bước cực nhanh, kéo theo chiếc váy của cô đung đưa như tàn ảnh trong trung.
tiếng lòng của cô thì khí chất như vẻ ngoài của cô.
Hai :
“……"
Khương Chu Dã vỗ vỗ vai , nhỏ:
“Cậu , chút việc tìm nó."
Khương Duẫn Xuyên chút lo lắng, cuối cùng dặn dò một câu:
“Được thôi, chú ý đừng để nó cho tức ch-ết."
Khương Chu Dã:
“???"
Nói cái quái gì thế.
Anh đường đường là một đấng nam nhi, còn thể một con bé cho tức ch-ết ?
“Yên tâm , tâm lý điều chỉnh , bây giờ đang lắm."
Khương Duẫn Xuyên lúc mới yên tâm mất.
Khương Chu Dã chặn mặt Khương Nam Thư, ngăn đường của cô.
Khương Nam Thư lập tức lùi một bước:
“Xác ướp Ai Cập nào đây?"
【Thôi thôi, ch.ó cản đường, xin chào!】
Mặt Khương Chu Dã đen , tự an ủi trong lòng, tức tức.
Anh kéo khẩu trang xuống, nhưng răng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t:
“Là ."
“Anh là……"
Khương Chu Dã trán bắt đầu giật giật.
Giây tiếp theo, cô đổi giọng:
“Hầy, hóa là tư , vài ngày gặp, suýt nữa nhận ."
Khương Nam Thư nhe răng, lịch sự hỏi thăm:
“Xin hỏi việc gì ?
Em học ."
【Hôm nay ăn ô mai , chạy đến Đại học Kinh thành trừ điểm chuyên cần của gì!】
Khương Chu Dã:
“……"
Xác định là nhận , căn bản là thèm quan tâm đến ?
Còn nữa, cô đổ việc muộn lên đầu !
Giây tiếp theo, chuông tan học vang lên.
Giọng Khương Chu Dã khàn khàn lạnh:
“Bây giờ cần học nữa, tan học ."
“……"
【Á á á á á á, tại tại tại , muộn thật , trời diệt .】
Khương Nam Thư mà nước mắt, chỉ cảm thấy oán khí hiện tại của còn nặng hơn cả quỷ.
Vốn dĩ cô tính toán hết , chỉ cần cô xuất hiện ở lớp học thì cô cũng tính là tham gia tiết 1.
Ai ngờ Khương Chu Dã đến chặn đường cô, dẫn đến việc cô thật sự muộn.
Cô đờ đẫn :
“Có việc việc, em còn học tiết 2."
Khương Chu Dã hít sâu một , mới :
“Buổi lưu diễn cuối cùng của nhóm nhạc nam bọn ở Kinh thành, em luôn xem concert cùng ?
Tuần , đưa em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-100.html.]
Khương Nam Thư:
“……"
【Không mời thầy trừ tà ở chùa núi xuống mất bao nhiêu tiền nhỉ, cảm thấy nhà đều bình thường.】
Khương Chu Dã:
“……"
Thật chịu nổi.
Hóa quấn lấy đòi là cô, bây giờ vui cũng là cô!
“Đi ?"
Khương Chu Dã cố nén tính khí hỏi nữa.
Khương Nam Thư chìm suy tư.
Nguyên chủ đúng là từng quấn lấy Khương Chu Dã theo để quen với mấy ngôi ca nhạc, dạy cô hát nọ.
Vì nổi tiếng nên da mặt cũng cực kỳ dày.
Chỉ là Khương Chu Dã mất mặt nên từ chối nguyên chủ.
Concert thể đưa cô , cũng thể giúp cô trong giới âm nhạc.
Thế là nguyên chủ liền livestream, hát để thu hút fan.
cô đ-ánh giá quá cao cái cổ họng , chuyện thì , nhưng hát thì mù tịt nhạc lý.
Bị cư dân mạng trong phòng livestream c.h.ử.i rủa cả tháng trời, cô từ bỏ, đó mới tìm Khương Nhạc Y, diễn xuất……
Nguyên chủ chính là kiểu nghĩ gì nấy, thấy chỗ nào ngon là nhảy chỗ đó.
Cô ngẩng đầu khuôn mặt tuấn ngạo nghễ của Khương Chu Dã, giây tiếp theo ủy khuất ba ba:
“Em xứng ?
Em đến phối chìa khóa còn xứng, em lấy tư cách gì xem concert với , tư, đừng nhục em nữa."
“Anh thật lòng đưa em ."
Khương Chu Dã cũng , thành nhục.
Khương Nam Thư c.ắ.n môi, đôi mắt hạnh mơ màng đẫm lệ:
“Anh quên những lời từng với em ?
Anh em chỉ thể hiểu tiếng lợn kêu trong chuồng lợn, mà thưởng thức âm nhạc."
“……"
Anh đúng là quên , đó là lời tiện miệng , ai mà nhớ chuyện lâu lắc như .
【Chậc chậc, khó chịu lắm đúng , vốn dĩ là center của nhóm, bây giờ sa sút đến mức chỉ thể đồng đội hát sân khấu, còn thì chỉ thể lặng lẽ xem, đến cả họng hát cũng khó khăn, chắc là đau khổ lắm nhỉ?】
Khương Chu Dã sững sờ, đúng là đau khổ.
Mất sự đồng hành của âm nhạc, như mất tâm hồn vốn dĩ đang tỏa sáng.
Công ty, quản lý, những đồng đội đây khoác vai bá cổ, rôm rả.
Tất cả đều bận rộn chuyện lưu diễn, căn bản thời gian quan tâm .
Anh chỉ thể cầm điện thoại lướt lướt tiến độ của họ, cũng coi như tham gia.
Đối diện với ánh mắt tổn thương của Khương Nam Thư, Khương Chu Dã cảm thấy nghẹn trong lòng.
Trước đây chuyện, hình như thật sự quá đáng.
Nếu đồng ý yêu cầu của cô, lẽ cục diện thành thế , Khương Nam Thư còn vì sự vô tình của mà hạ độc ?
Khương Chu Dã nhất thời cũng rõ .
“Trước …… là đúng, chuyện quá đáng ……"
Khương Chu Dã khó khăn hết câu .
Đột nhiên phát hiện…… hóa xin cũng khó lắm.
Anh thả lỏng hơn một chút:
“Đó là buổi biểu diễn cuối cùng của nhóm nhạc nam bọn , hát xong là giải tán, mặt, cũng đưa em xem, quen với họ, em đồng ý ?"
Khương Nam Thư nghĩ cũng chẳng thèm nghĩ, trực tiếp mở miệng từ chối:
“Không đồng ý, trừ phi chuyển khoản cho năm triệu."
“……"
【Cười ch-ết, còn buổi cuối cùng, mới cho , bọn họ sẽ giải tán, hơn nữa sẽ đ-á khỏi nhóm.
Một nghệ sĩ hỏng họng, đối với công ty mà tác dụng gì cả.
Không tin cứ chờ đến ngày cuối cùng của buổi lưu diễn xem, công ty các sẽ công bố giải hợp đồng với công ty vì bệnh tình trở nặng, hơn nữa, tên thành viên mới sẽ thế vị trí của .
Anh chắc đến ch-ết cũng kẻ hãm hại là ai, hì hì, thật kích thích, vui thật.】