CẢ NHÀ GIẢ NGHÈO, TÔI LẠI TƯỞNG THẬT - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-02-04 10:05:59
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến chợ đồ cổ dạo một vòng cũng tồi, Diệp Hàm Đào chuyển điện thoại sang chế độ phim. Giống như lúc xe Bentley đó, cô thứ để khi về nhà cho bố trai cùng xem.

Cuối tháng 7 ở Vân Thành vốn nóng, chợ đồ cổ đông đúc khiến Diệp Hàm Đào chịu nổi, lôi từ trong ba lô một chiếc quạt cầm tay nhỏ.

"Vù vù vù ——"

Diệp Hàm Đào thở hắt một : "Mát quá ~"

Đột nhiên, cô thu hút bởi một món trang trí hình con thỏ màu xanh lục. Màu xanh của con thỏ gần với khối "thủy tinh giả Thọ Sơn" mà cô mua mạng. Nó lẫn trong đống đồ đạc ngổn ngang sạp hàng – chính là một trong mười sạp hàng của ban tổ chức.

Chủ sạp ghế gấp, liếc Diệp Hàm Đào và phim phía , ho khan một tiếng: "Em gái , xem thử chút ? Toàn là đồ cổ chính hiệu đấy."

"Cũng hẳn là bộ nhỉ." Diệp Hàm Đào chỉ tay đống ngọc thạch. "Trong một cái là hàng giả, mạng bán mấy chục tệ một cái thôi."

Nhà cô cả chục món đồ thủy tinh như thế . Còn tại mua phỉ thúy thật ư? Vì đắt quá, nhà cô mua nổi.

Chờ nhận 1000 vạn tiền thưởng, tiên sẽ đổi cho nhà một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách, mua cho một miếng phỉ thúy thật! Nếu còn dư, sẽ đổi luôn cái xe điện ba bánh thành ô tô bốn bánh.

【 Chậc chậc, cái kiểu giả vờ giả vịt quen thuộc. 】

【 Giả á? Diệp Hàm Đào một cái giả là còn khách khí đấy. 】

【 Đây là bước đầu tiên để mặc cả thôi! 】

Fan của Liêu Già Duyệt và đội quân thủy quân ngơ ngác: Sao dạo cứ đỡ cho Diệp Hàm Đào thế nhỉ? Chẳng lẽ cô thật sự thu hút fan ?

Một fan cứng lướt qua khu bình luận giận dữ nhắn nhóm: "Diệp Hàm Đào thuê thủy quân chắc luôn! Toàn là địa chỉ IP giống khen cô kìa!"

Một fan khác thắc mắc: "Diệp Hàm Đào nghèo rớt mồng tơi thế , lấy tiền thuê thủy quân?" Cả nhóm im lặng.

Lại thêm một nữa lên tiếng: " cũng thấy một loạt IP giống đang mắng cô kìa..." Cả nhóm tiếp tục im lặng.

Thư Sách

Bên , chủ sạp (nhân viên tổ chương trình) theo ngón tay Diệp Hàm Đào, trong lòng thầm lo lắng. Rõ ràng là ông để một món đồ thật lẫn với mười mấy món hàng giả để bán, cô bé chuyện cũng "khách khí" quá nhỉ.

Diệp Hàm Đào xổm xuống sạp hàng, chút do dự cầm ngay con thỏ màu xanh lục lên. Chủ sạp lập tức trợn tròn mắt, Diệp Hàm Đào từ đầu đến chân đầy nghi hoặc.

Cô bé là " nhà hoàng tộc" ( ban tổ chức phím ) đấy chứ?

Ông nhân viên chương trình nên tất nhiên giá trị của món đồ : Một con thỏ điêu khắc từ phỉ thúy hố cũ, chủng băng, màu lục đậu (dương lục), thuộc niên đại Càn Long nhà Thanh, giá trị ít nhất là 3 triệu tệ (hơn 10 tỷ VNĐ).

Diệp Hàm Đào dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve con thỏ. Cảm giác ôn nhuận, tinh tế. Cô giơ lên soi ánh mặt trời, thấy nó vẻ trong suốt. trong bằng khối thủy tinh Thọ Sơn nhà , đồ nhà cô soi lên là thể xuyên thấu vật thể phía luôn.

【 Diệp Hàm Đào quan sát trông cũng dáng lắm nhỉ. 】

【 Không chỗ nào để khen thì đừng cố khen, ai chẳng quan sát kiểu đó. 】

"Ông chủ, con thỏ của ông..." Chắc giá đến mấy chục tệ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-gia-ngheo-toi-lai-tuong-that/chuong-23.html.]

Khoan ! Diệp Hàm Đào chợt nảy một ý nghĩ. Miếng ngọc bài của ông chủ Kỷ cũng sáng trong bằng đồ thủy tinh nhà , nhưng ông bảo đó là "chủng băng đầy lục", là hàng thật giá thật.

lúc , vai cô ai đó vỗ nhẹ. Giọng của Liêu Già Duyệt vang lên bên cạnh: "Đào Đào, một ?"

Diệp Hàm Đào dậy, chỉ nhích sang một bên nhường chỗ: "Chị Thời Nguyệt bảo dạo một , còn cô Hà Tường ?"

"Cô Hà Tường bảo tách cho hiệu quả." Liêu Già Duyệt đáp hờ hững, ánh mắt nhanh ch.óng quét qua đống ngọc thạch sạp.

đang sốt ruột. Theo nguyên tác, nữ chính chọn hoa cả mắt cuối cùng mua đại một con thỏ mắt nhất ở giây cuối cùng. Liêu Già Duyệt thường chỉ mua kim cương của Cartier Bulgari để phô trương đẳng cấp, chứ về phỉ thúy thì cô mù tịt.

Trên sạp , chỉ riêng con thỏ sáu cái! Không, là bảy cái, và cái còn đang trong tay Diệp Hàm Đào. Liêu Già Duyệt thót tim: Lẽ nào đến chậm một bước, để Diệp Hàm Đào cướp mất món đồ thật ?

"Chưa ." Diệp Hàm Đào thuận tay đặt con thỏ xanh xuống để chặn góc tấm bạt trải sạp đang gió thổi lật lên, cầm một món khác lên xem.

Con thỏ xanh lúc nãy giống miếng ngọc bài của ông chủ Kỷ ở chỗ màu sắc tươi bằng đồ thủy tinh nhà cô, nên xác suất là đồ thật. vẻ trong hơn ngọc của ông Kỷ, nên vẫn thể là giả. Diệp Hàm Đào tự định tiêu chuẩn: Chọn món nào màu sắc và độ trong tương đồng với miếng ngọc thật của ông Kỷ nhất.

Chủ sạp trố mắt Diệp Hàm Đào vứt bỏ món đồ 3 triệu tệ để chuyển sang soi mói mấy món hàng giả mua sỉ theo lô, suýt nữa thì lồi cả con mắt ngoài.

"Con thỏ màu sắc chút giống miếng ngọc bài nhỉ." Diệp Hàm Đào lầm bầm. Chủ sạp sang, mặt cảm xúc. Con thỏ cô đang cầm là hàng từ quặng magnesite nhuộm màu, tổ chương trình mua sỉ 1688 theo hộp, tính đến 12 tệ một cái.

Đột nhiên, ánh mắt chủ sạp rơi xuống cổ tay Diệp Hàm Đào thể rời nữa.

Một chiếc vòng gỗ màu vàng quấn nhiều vòng đang lặng lẽ cổ tay cô. Trông nó cực kỳ giống chiếc vòng gỗ Trầm hương mà phó đạo diễn đem khoe khoang. Lúc đó phó đạo chiếc vòng đó giá bao nhiêu nhỉ? Mười mấy vạn mấy chục vạn tệ?

【 A a a a, ánh mắt chủ sạp đổi trong nháy mắt kìa! 】

【 Diệp Hàm Đào 'mèo mù vớ cá rán' tìm đồ thật ? 】

【 Con thỏ trắng kìa! đoán là ngọc Điền (Hòa Điền)! 】

【 Duyệt Duyệt mau cướp lấy !!!! 】

Diệp Hàm Đào để ý đến ánh mắt của chủ sạp, cô đặt con thỏ trắng xem xong xuống. Liêu Già Duyệt thấy biểu cảm của chủ sạp thì trong lòng dậy sóng.

Trong sách bạn học cũ luôn tranh giành con thỏ với nữ chính, đó vì thiếu kinh phí mới bỏ cuộc. Biểu cảm của chủ sạp lừa , nhất định là nó !

Trong khi đó, Diệp Hàm Đào cầm một món hình lá sen lên soi xét, lầm bầm: "Cái trong hơn con thỏ xanh, nhưng trong bằng thủy tinh nhà ."

Cô tính toán trong đầu: Độ trong suốt thì Thủy tinh nhà > Lá sen > Thỏ xanh > Ngọc bài của ông Kỷ. Vậy đồ cổ thật là món nào độ trong kém nhất. Cô liếc con thỏ trắng.

Liêu Già Duyệt thấy cô định với tay lấy con thỏ trắng, lập tức mất bình tĩnh cũng lao tranh giành. Thấy nhanh bằng Diệp Hàm Đào, Liêu Già Duyệt cố ý huých mạnh tay cô. Hai cổ tay va chạm tạo một tiếng "cắc" nhẹ.

Diệp Hàm Đào cảm nhận sợi dây thun xâu vòng tay của đứt. Cô theo phản xạ dùng tay chụp nhưng vẫn mười mấy hạt gỗ rơi lả tả xuống sạp hàng.

"Hạt châu của ..." Diệp Hàm Đào kịp lấy con thỏ nữa mà vội vàng cúi xuống nhặt hạt châu. Chiếc vòng cô mua ở cửa hàng 2 tệ, tuy đáng giá nhưng mùi gỗ thơm, cô thích nên mới mang theo.

Dây đứt, hạt châu văng tung tóe khắp sạp hàng, trong đó một viên lăn đến tận mũi giày của Kim Thời Nguyệt đang tới và dừng ở đó.

Loading...