CẢ NHÀ GIẢ NGHÈO, TÔI LẠI TƯỞNG THẬT - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-02-12 06:36:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Đêm hôm đó, Diệp Hàm Đào mạnh miệng tuyên bố sắp thành thạo một môn kỹ thuật mới.

"Anh mới xem một nửa." Trình Chiêu , "Vừa khỏi phòng họp mới tranh thủ lướt qua ."

tin tức tiêu cực nên Quản Sâm cũng báo đội xử lý khủng hoảng. Đương nhiên, nếu tin thật thì tốc độ của họ chắc chắn cũng nhanh bằng bên Quang Thăng.

Diệp Hàm Đào đan c.h.ặ.t ngón tay tay , nghiêm túc : "Giao bài tập về nhà cho ."

"Giờ học luật kịp nhỉ?"

"Anh nghĩ gì thế? Em cần bài tập hộ chắc."

Thấy tỏ vẻ khó hiểu, Diệp Hàm Đào gõ nhẹ màn hình điện thoại: "Trước sáng mai, xem hết bài đăng còn ."

Trình Chiêu nhướng mày cao v.út: "Đây là bài tập về nhà á?"

" , em sẽ kiểm tra bài cũ đấy."

"Hồi học, kiểm tra bài cũ đều thưởng."

Diệp Hàm Đào nghiêng đầu ghé sát , ánh mắt từng chút từng chút hạ xuống, thở của gần trong gang tấc.

"Em cũng thưởng á?"

"Em keo kiệt lắm!"

"Ha ha ha ha ha." Trình Chiêu cúi đầu, hôn nhẹ lên trán bạn gái, "Dù trừ lương cũng xem hết các bài đăng của em."

Đó là những ngày tháng thể góp mặt trong cuộc sống của cô. Vừa nãy đường tới đây, xem những bài đăng đó mà chỉ xuyên về quá khứ đ.á.n.h cho bản hồi nhỏ một trận nhừ t.ử.

Diệp Hàm Đào bỗng thấy dái tai man mát. Đưa tay sờ, cô phát hiện vành tai trống trơn của thêm một chiếc khuyên tai, cảm giác cứng cứng, trơn bóng.

"Vật về nguyên chủ." Trình Chiêu .

Diệp Hàm Đào hiểu chuyện gì thì thấy lấy thêm một chiếc khuyên tai ngọc bích, đeo tai bên cho cô.

À.

Đây là vật đính ước trả của cuộc hôn nhân sắp đặt từ bé.

Ánh nắng xiên xiên, hai bên đường là hàng cây long não xanh mướt.

Vừa bước quán, tiếng đàn tranh thánh thót như suối chảy ùa tới.

Đây là một đình viện cổ kính, Diệp Hàm Đào thích thú ngắm cảnh vật xung quanh. Cầu nhỏ nước chảy, hoa sen cá chép, nơi tiếng nước chảy mạnh nhất là một thác nước cao hai mét đổ thẳng xuống từ hòn non bộ.

Cô thu hồi ánh mắt từ đầm sen. Sau khi gia thế công khai, bố cô mới bảo căn biệt thự tập 1 cũng là của nhà , thảo nào cả một hồ sen như thế, vì cô thích mà.

Cửa phòng bao mở , Diệp Hàm Đào thấy Trần Khiếu Phong đang đợi bên trong, cạnh là một trai trẻ trông khá quen mặt, đặc biệt là mái tóc đỏ rực rỡ.

"Anh là ——" Diệp Hàm Đào nhớ , "Người ở nhà hàng Kim Loan."

Người ngáng chân Thái Kỳ Vĩ.

Lục Nhất Diễm dậy, tự giới thiệu: "Lục Nhất Diễm."

Diệp Hàm Đào đang định cảm thán thể trông mặt mà bắt hình dong vẻ nho nhã lịch sự của , thì thấy Lục Nhất Diễm liếc xéo Trình Chiêu một cái, nhăn nhó như đau răng khôn.

"Đêm qua đăng bài cả đêm đấy! Cả cái vòng bạn bè ai cũng thoát ế !" Nhìn mà ê cả răng.

Diệp Hàm Đào nghiêng đầu Trình Chiêu.

Cả đêm? Chẳng chỉ đăng một tấm ảnh chụp chung tiện tay đổi ảnh bìa trang cá nhân thôi ?

Trình Chiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn gái. Hắn ngay đám cẩu độc sẽ ghen tị mà.

Lục Nhất Diễm tiếp tục kể tội: "Ban đầu còn chẳng định dẫn em tới ! Bảo là ăn với bọn cần thiết!"

Trần Khiếu Phong bồi thêm: "May mà tình mấy năm nay còn chút trọng lượng, khiến lương tâm trỗi dậy."

Lúc , cửa phòng bao gõ vang. Nhân viên phục vụ mở cửa và nhường lối, lộ hai cô gái dẫn . Một cao ráo cân đối với mái tóc ngắn ngang vai gọn gàng, một mắt tròn xoe, má cũng tròn xoe.

"Các đến !" Diệp Hàm Đào buông tay Trình Chiêu, khoác tay hai cô bạn, giới thiệu với ba : "Đây là bạn của em, Minh Nghi và Nguyên Tuệ."

Minh Nghi tập trung huấn luyện trong đội tuyển suốt, hôm nay mới nghỉ về nhà.

Mọi chào hỏi qua loa, Lục Nhất Diễm chợt nhận : "Trình Chiêu! Tao còn tưởng mày lương tâm trỗi dậy dẫn Đào Đào đến gặp tao, hóa tao chỉ là tiện thể thôi ?!"

Trình Chiêu lười tiếp lời. Hắn mới chuyển từ "thử việc" sang chính thức, ngày ngày tranh thủ từng chút thời gian để hẹn hò với Đào Đào, thời gian chia cho khác. Chẳng qua là Đào Đào bảo giới thiệu bạn bè cho , nên tiện thể gọi Lục Nhất Diễm đến gặp mặt luôn.

Nghĩ , ánh mắt dừng hai chỗ bên trái và bên Đào Đào, đều .

Diệp Hàm Đào đỡ lời: "Không , em Trình Chiêu bảo giới thiệu em với , nên mới gọi Minh Nghi và Tuệ Tuệ đến cùng."

Lời cũng chẳng sai. Chỉ là hết. Trình Chiêu đúng là bảo giới thiệu, nhưng cần vội. Diệp Hàm Đào nghĩ Minh Nghi ở nhà chẳng mấy hôm , nên chốt lịch hẹn hôm nay luôn.

Lục Nhất Diễm sự thật, gật gù: "Coi như cô em cũng nghĩa khí!"

Rất nhanh, đồ ăn mang lên. Không khí cũng trở nên mật hơn.

Trần Khiếu Phong Minh Nghi thuộc đội tuyển b.ắ.n cung, hy vọng tham dự Olympic kỳ tới, lập tức hào hứng rủ rê cả hội xem thi đấu.

"Kỳ tới tổ chức ở Los Angeles ?" Lục Nhất Diễm nhiệt tình, "Nhà trang viên ở đó, thể đến ở."

Nguyên Tuệ: "Nhà Đào Đào cũng trang viên, tớ với Minh Nghi chọn phòng xong xuôi ."

Nghe , Lục Nhất Diễm tặc lưỡi: "Trình Chiêu, mày Đào Đào mà xem! Tao với Trần Khiếu Phong đến nhà mày đừng phòng, đến cái chuồng ch.ó cũng !"

Trình Chiêu gắp một miếng thịt kho tàu bỏ bát Đào Đào, mi mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: "Lão Hắc chê là ."

"......" Khóe miệng Lục Nhất Diễm giật giật.

Nguyên Tuệ ghé tai Đào Đào hỏi nhỏ: "Lão Hắc là ai thế?"

Diệp Hàm Đào từng xem video Trình Chiêu gửi, cũng thì thầm trả lời: "Chó nuôi, giống Becgie Đức đấy."

Ăn nửa bữa, điện thoại Trình Chiêu bỗng đổ chuông: "Anh cửa điện thoại chút."

Diệp Hàm Đào thấy nhúc nhích, cứ chằm chằm, bèn giục: "Đi , ."

Lúc Trình Chiêu mới rời .

Đợi Trình Chiêu khuất, Minh Nghi và Nguyên Tuệ , đồng thời gật đầu.

Hôm nay các cô đến đây là để tận mắt Trình Chiêu, và quan trọng hơn là bạn bè của Trình Chiêu. Tục ngữ đúng, vật họp theo loài, chia theo nhóm. Nhìn một chơi với ai cũng thể đoán phần nào tính cách phẩm chất của đó.

Nguyên Tuệ và Minh Nghi khi đến tra cứu đủ loại tin đồn về Trần Khiếu Phong, may mà tin tức trăng hoa lăng nhăng nào, đến bạn gái tin đồn cũng nốt. Tai tiếng duy nhất chắc là tin anti-fan đồn sợ ma, cái sẹo lông mày là do đóng phim ma sợ quá tự đập đầu gây .

Trần Khiếu Phong những trong phòng, cái bóng đèn trong đầu sáng rực lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-gia-ngheo-toi-lai-tuong-that/chuong-202.html.]

"Đào Đào, em hai cô bạn , với Lục Nhất Diễm cũng là em của Trình Chiêu." Hắn , "Sau hai đứa mà cưới thì phù dâu phù rể sẵn cả ."

Trình Chiêu mặt, Diệp Hàm Đào đối mặt với khác cũng chẳng ngại ngùng gì: "Anh nghĩ xa đấy, em mới là sinh viên năm hai thôi."

Nghĩ thì, Trình Chiêu tuy nhưng học nhảy lớp, mới 21 tuổi. Cả cô và Trình Chiêu đều đến tuổi kết hôn theo luật định.

Lục Nhất Diễm thuận miệng : "Xa gì mà xa, hai đứa nếu quen từ lúc mới sinh thì khéo đính ước từ bé chứ."

Diệp Hàm Đào im lặng một chút: " đính ước thật."

Lục Nhất Diễm thất thanh: "Hắn kể cả chuyện đính hôn ước từ bé cho em á?!"

Trần Khiếu Phong kinh hãi: "Cái gì?! Trình Chiêu từng hôn ước á?!"

Diệp Hàm Đào đính ước chẳng lẽ cô từng hôn ước ? Chuyện ai xem show đều mà!

Lục Nhất Diễm: "......"

Hắn tự tát một cái bôm bốp, vội vàng hướng cửa, cầu s.i.n.h d.ụ.c cực mạnh: "Đào Đào, em đừng hiểu lầm nhé! Cái hôn ước đó là do ông nội tự ý quyết định thôi, từ lúc đính đến lúc hủy quá một tuần !"

Tại Lục Nhất Diễm rõ thế, vì nhà ông ngoại là hàng xóm với ông nội Trình Chiêu. Năm đó, cũng là một trong những củ cải nhỏ theo Trình Chiêu leo lên mái nhà lật ngói.

"Anh cam đoan với em, Trình Chiêu từng gặp mặt đối phương, đến béo gầy thế nào cũng ! Vừa tin đính hôn ước là kiên quyết đòi hủy ngay! Nghe ông cụ Trình tức đến mức đập gãy cả gậy trống!"

Diệp Hàm Đào ngơ ngác.

Bố bảo hôn ước là do nhà chủ động hủy mà.

Lục Nhất Diễm sợ trong lòng Diệp Hàm Đào khúc mắc, não nhảy cực nhanh, miệng lưỡi cũng liến thoắng: " đúng , Trình Chiêu khí phách lắm! Hắn hét mặt ông cụ Trình là: Ai đồng ý thì đó cưới, con thèm!"

Nói xong, Lục Nhất Diễm đưa tay lau mồ hôi trán, "chữa cháy" thế chắc nhỉ. Hắn nở nụ lấy lòng với Diệp Hàm Đào.

Diệp Hàm Đào thong thả : "Người từng đính hôn ước với —— là em."

Không gian tĩnh lặng mười giây.

Lục Nhất Diễm hóa đá.

"Hả??????"

 

Trong chốc lát, cả phòng bao im phăng phắc, rõ cả tiếng kim rơi.

Sắc mặt mấy trong phòng muôn màu muôn vẻ.

Nguyên Tuệ và Minh Nghi đều tưởng chuyện Đào Đào kể về vị hôn phu cũ nhà giàu trong show là bịa, là cái cớ để che giấu gia thế!

"Đào Đào?!" Minh Nghi đ.á.n.h rơi cả đũa, "Cậu vị hôn phu cũ nhà giàu thật á?! Lại còn là Trình Chiêu?!"

—— Đây là cái duyên phận quái quỷ gì trời.

Diệp Hàm Đào gật đầu thật mạnh.

Trước đây khi Trình Chiêu bộ trang sức ngọc bích là vật tạ cho hôn ước, bảo là do quá nghịch ngợm, quá hỗn đản nên nhà cô chê mới hủy hôn.

Sau , Diệp Hàm Đào hỏi bố thì nhận câu trả lời tương tự. Bố nhắc đến chuyện Trình Chiêu hồi nhỏ nghịch ngợm thế nào, chỉ bảo là sức khỏe cô khỏi hẳn, cần tìm vị hôn phu mệnh cứng nữa nên hai nhà tự nhiên giải trừ hôn ước.

Lục Nhất Diễm mặt xám ngoét như tro tàn.

Xong , xong đời .

Hắn cái quái gì thế !

Trần Khiếu Phong chống tay lên bàn dậy, cuống quýt giải thích: "Đào Đào, Lục Nhất Diễm hồi học mồm miệng khóa , em đừng tin ——"

"Mọi đang chuyện gì thế?"

Một câu hỏi bất ngờ cắt ngang lời Trần Khiếu Phong. Hắn đầu , chạm ngay ánh mắt dò xét của Trình Chiêu.

"......"

Trần Khiếu Phong lặng lẽ xuống ghế, tiện tay kéo kẻ đầu têu xúi quẩy Lục Nhất Diễm giữa bia đỡ đạn. Nếu Trình Chiêu và Đào Đào giận dỗi thì ơn xả hết lên đầu Lục Nhất Diễm !

Lục Nhất Diễm cứng đờ , mái tóc đỏ rực rỡ cũng ỉu xìu. Dưới cái của Trình Chiêu, khó khăn nặn một nụ còn khó coi hơn cả .

Cứu mạng, em của đầu rung động, mới tỏ tình thành công xong. Nếu xảy chuyện gì thật, tội của chắc chắn thể tha thứ, đáng c.h.ế.t vạn a!!!

Ánh mắt Trình Chiêu nheo , vòng ghế Diệp Hàm Đào, cúi hỏi: "Hai tên mặt em ?"

Diệp Hàm Đào nghiêng đầu : "Không ."

Trình Chiêu chằm chằm mặt Đào Đào chớp mắt, trong lòng bỗng dấy lên chút thấp thỏm. Hắn liếc Lục Nhất Diễm đang chột co rúm ghế, xuống cô: "Lục Nhất Diễm kể với em chuyện hồi nhỏ trẻ trâu ?"

"Trẻ trâu đến mức nào?"

"...... Kể thật ?"

Diệp Hàm Đào chống cằm: "Bảo là khí phách lắm."

Sự thấp thỏm trong lòng Trình Chiêu tăng thêm một bậc.

Nhìn sang bên bàn, Lục Nhất Diễm hận thể chui đầu xuống gầm bàn trốn.

Diệp Hàm Đào bắt chước giọng điệu của Lục Nhất Diễm lúc nãy: "Ai đồng ý thì đó cưới!"

Trình Chiêu nắm c.h.ặ.t lưng ghế.

Thư Sách

Diệp Hàm Đào tiếp tục mỉm , nhấn mạnh từng chữ: ", , thèm!"

Trình Chiêu: "."

Hắn bảo là hồi nhỏ ngứa đòn mà.

Chiều còn tiết học, Trình Chiêu đưa Diệp Hàm Đào về trường, nhưng xe đến cổng trường vẫn chịu thả xuống.

Trình Chiêu ôm c.h.ặ.t lấy cô: "Hồi nhỏ phản nghịch, ngang bướng, chuyện khó lắm."

Độc mồm độc miệng lên là đến cả bản cũng tha.

Diệp Hàm Đào vốn dĩ cũng chẳng giận. Lần đầu tiên họ gặp là trong chương trình, bất kể là ai, tự nhiên gán cho một hôn ước thì cũng chẳng vui vẻ gì.

Diệp Hàm Đào để mặc cho ôm: "Ngoài câu đó gì khác chứ?"

"Mấy câu còn là lời khích bác ông cụ lúc nóng giận thôi." Trình Chiêu tì cằm lên vai bạn gái, giọng vốn lười biếng nay lộ rõ vẻ căng thẳng và quyến luyến.

Những câu miệng thì tính, ví dụ như nửa đêm giường từng thầm thề rằng đợi gặp mặt sẽ mắng cho đối phương thét lên mới thôi.

"......"

Thế nên tại gặp Đào Đào lúc nhỏ chứ!

Trình Chiêu rầu rĩ: "Nếu lúc đó gặp em, chắc chắn sẽ bám lấy em buông."

"Chưa chắc nhé." Diệp Hàm Đào ôm , "Hồi nhỏ em cũng nghịch ngợm gây sự lắm, hai đứa gặp khéo đ.á.n.h to chứ."

 

Loading...