CẢ NHÀ GIẢ NGHÈO, TÔI LẠI TƯỞNG THẬT - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-02-11 05:43:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn tắt đèn pin, dặn dò: "Sau em mua đá nguyên liệu thì cứ đến hỏi , đừng để khác lừa."

Cốc Phương Hảo bình thường đến quỹ cũng chẳng mua, tự nhận chắc chắn sẽ chẳng bao giờ mua đá nguyên liệu.

định trả lời thì Nhậm Lãng : "Bên Đào Đào cũng đừng hỏi, cô chỉ lý thuyết suông thôi, tin ."

[Giá trị cảm kích hiện tại: 16%]

Nhậm Lãng theo bản năng nghĩ rằng lên đến 20%, đang định rút lấy vận khí từ Cốc Phương Hảo thì bỗng giật .

Hắn thấy cái gì?

Sao là 16%?!

Vừa nãy rõ ràng là 18% mà!

Cốc Phương Hảo lí nhí : "Anh Nhậm, Đào Đào giỏi lắm, lý thuyết suông ạ."

Cô tin tưởng chút nghi ngờ lời Đào Đào về việc kinh nghiệm, nên vui khi Nhậm Lãng bảo Đào Đào chỉ lý thuyết.

Nhậm Lãng chằm chằm con 16% giao diện. Một lúc lâu , mới kìm nén cơn giận, cố gắng bình tĩnh xin : "Là chuyện quá võ đoán, kinh nghiệm từ nhỏ đến lớn của Đào Đào chắc chắn vượt xa ."

[Nhậm Lãng đúng là giữ thể diện.]

[Phải chi ổng với Tiểu Cốc qua cái dáng vẻ gà mờ của Diệp Hàm Đào lúc nãy.]

Trong tiệm khách khứa tấp nập, chỉ còn Diệp Hàm Đào và Trình Chiêu ở đó.

Diệp Hàm Đào chọn từ đống đá nguyên liệu một cục đá lớp vỏ tương tự như đá ở sân nhà bà ngoại. Trước đây khi chọn ngọc thỏ, cô cứ nghĩ cái nào càng giống đồ trang trí trong nhà thì càng là đồ thật, kết quả cái giống con thỏ nhất chính là ngọc phỉ thúy thật.

Diệp Hàm Đào nghĩ đến chuyện cả và dì út giấu giếm phận, nghĩ đến chiếc vòng tay gỗ trầm hương, quyết định cục đá nào quen mắt thì chọn cục đó.

Nói thật thì ——

Vẫn là khối đá nguyên liệu giá niêm yết 60 vạn tệ giống nhất.

Ở góc tường nhà bà ngoại một đống đá, nó ngay cùng, hồi bé chơi trốn tìm cô nấp đó. Đợi tìm thấy, cô mới nhảy xổ hù dọa.

Ông ngoại ha hả: "Đào Đào nhà chẳng lẽ là hậu duệ của Tôn Đại Thánh?"

Trình Chiêu để ý thấy khi Diệp Hàm Đào chọn đá, cứ cách vài giây cô liếc khối đá 60 vạn tệ , rõ ràng là vẫn còn tò mò.

Hắn nghiêng đầu về phía cửa, chạm mắt với Quản Sâm đang trong đám đông.

Vị trợ lý thâm niên lập tức hiểu ý ông chủ. Hắn lách qua đám đông và phim, đưa thẻ ngân hàng cho chủ tiệm: "Khối đá 60 vạn tệ , lấy."

Chủ tiệm: "?!"

Đâu công t.ử bột thế , xem còn xem mua!

Trình Chiêu ho nhẹ hai tiếng.

Quản Sâm thấy chủ tiệm còn đang ngơ ngác, bèn tiếp: "Gói luôn cả hai khối 320 vạn và 160 vạn bên cạnh nữa."

Chủ tiệm: "!!"

Diệp Hàm Đào cũng ngạc nhiên sang.

Trong tầm mắt, cô chỉ thấy bóng lưng Quản Sâm và chủ tiệm đang bận rộn, tiện thể quan sát quy trình mua đá nguyên liệu.

Diệp Hàm Đào cảm thấy thế cũng . Nếu khối đá đó cứ trong tiệm ai mua, nửa đêm ngủ cô cũng bật dậy vì tiếc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-gia-ngheo-toi-lai-tuong-that/chuong-157.html.]

Chưa đến việc thẻ của cô nổi 60 vạn, vấn đề là cô thể xoay tiền đó : )

đây là 60 vạn chứ 60 tệ, Diệp Hàm Đào chẳng mạo hiểm chơi trò đỏ đen .

Sau khi Quản Sâm rời , Trình Chiêu đột nhiên : "Về Vân Thành sẽ tặng em một món quà, cảm ơn em mua bánh ngọt."

[Bánh ngọt? Bánh ngọt gì cơ?!]

[Không vụ bánh ngọt thì hỏi Flash ha ha.]

[Hỏi một câu về hộp bánh mà Trình Chiêu thồn cẩu lương mặt.]

Diệp Hàm Đào nghĩ nhiều, vui vẻ đáp: "Em cũng quà cho đấy, để ở homestay , tối về em đưa."

Vốn định tặng Trình Chiêu ngay hôm đầu lúc sắp xếp hành lý, ai ngờ gặp sự cố Nhậm Lãng. Mọi sự chú ý của cô đều cái hệ thống của hút mất.

Trình Chiêu bất ngờ vì cũng quà, kìm nén mãi nhưng cuối cùng vẫn nhịn hỏi: "Em tặng quà cho khác nữa ?"

[Nào nào, để dịch hộ cho: Ý ổng là chỉ quà, là ai cũng phần?]

[Ha ha ha ha ha ha ha ha trẻ con thế!]

"Không , chỉ hai chúng thôi."

"Ừ." ^_^

Chủ tiệm thu về hơn năm triệu tệ, tâm trạng vui vẻ nên cũng rảnh rỗi tán gẫu với khách.

"Cô bé, chú thấy cháu còn dùng đèn pin soi ." Ông giọng đầy ẩn ý, "Cứ soi thử xem nào."

Diệp Hàm Đào tít mắt: "Cảm ơn chú, cháu cứ chọn mấy cục , chọn xong soi ạ."

Trước khi , chủ tiệm liếc cục đá Diệp Hàm Đào chọn trúng. Cục đá đó ông ấn tượng, lớp vỏ là tầng sương mù dày đặc, đèn cường lực soi cũng xuyên qua nổi, chẳng giống loại ngọc chút nào.

Nửa giờ , tại điểm tập kết của tổ chương trình, đám đông vây quanh xem náo nhiệt.

Dụng cụ cắt đá sẵn sàng, bên cạnh máy cắt dầu cũng thợ chờ sẵn. Tổ chương trình còn mời đến hai vị chuyên gia uy tín trong ngành.

Mọi thấy nhân viên giúp Diệp Hàm Đào bê hai cục đá chỉ to cỡ quả bóng chuyền và mấy cục đá vụn cỡ nắm tay tới.

Kim Thời Nguyệt ngạc nhiên: "Em mua mấy cục đá vụn gì?"

Nhậm Lãng thầm nghĩ còn nữa, thì giả vờ , chỉ thể quăng lưới bắt cá thôi. Mấy cục đá vụn giá vài chục, vài trăm tệ một ký, cả trăm cục chắc một cục ngọc.

Thư Sách

Diệp Hàm Đào bước chân nhẹ nhàng: "Em với Trình Chiêu mua xong hai khối đá vẫn thừa mấy ngàn tệ, nên chọn đại mấy cục bảo chủ tiệm cân lên bán nốt."

Tô Dĩ Ngang hai cục đá giá niêm yết mà Diệp Hàm Đào và Trình Chiêu mua về. Một cục 2 vạn, một cục 2 vạn 4.

"Đào Đào, tớ thấy họ bảo càng đắt thì xác suất ngọc càng cao." Tô Dĩ Ngang tiếc nuối , "Lẽ nên mua cục đắt hơn chút, tớ với Ổ Hạ chọn một khối họ hét giá 6 vạn, mặc cả mãi mới xuống 49998 tệ."

Còn 2 tệ thừa, Ổ Hạ dùng để mua nước khoáng.

Diệp Hàm Đào lắc đầu: "Mấy cục đắt tiền trông chả giống gì cả."

"Không giống? Không giống cái gì?"

"Không giống đá trong sân nhà bà ngoại tớ."

Diệp Hàm Đào nghiêm túc : "Mấy cục đá kiểu , sân nhà bà ngoại tớ tận hai đống to tướng."

Bên ngoài màn hình, ông ngoại của Đào Đào trượt cái oạch từ ghế xuống đất.

 

Loading...