Cả Nhà Đều Là Phản Diện Pháo Hôi, Theo Sư Muội Quậy Đến Bay Màu - Chương 537
Cập nhật lúc: 2026-04-01 18:02:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Từ “chơi" quen thuộc mà xa lạ, bỗng nhiên vẻ ít dùng khiến Lạc Thanh Dương một nữa ngây , đôi mắt to mờ mịt khó hiểu bỗng nhiên ánh sáng, tắt một chút.”
Hắn vò đầu, ảo não :
“Có vội quá ..."
Là một phù tu, Lạc Thanh Dương đương nhiên cũng hiểu về trận pháp, từ luồng hắc quang địa ngục bỗng nhiên sáng lên phía chính điện nãy, là thể đoán khi nào Ma tôn trở về, thời gian để cho họ chỉ bấy nhiêu thôi.
Hắn Lê Dương, con đôi khi học cách chịu thua, Lạc Thanh Dương thể hào phóng thừa nhận, về thiên phú bằng Lê Dương, đối phương tốn một nén nhang thể giải quyết vấn đề, đến chỗ , lẽ tốn đến một canh giờ.
Lạc Thanh Dương bao giờ cảm thấy sẽ kém cỏi hơn khác, nhưng đôi khi nên cậy mạnh, dù mắt xích của họ cực kỳ quan trọng, một khi thành công, thể ảnh hưởng đến thắng thua của cả trận chiến, cũng thua.
Bạch Ngọc xoay Thanh Phong Kiếm ngoài giúp Trang Sở Nhiên, đương nhiên cầm lấy huyết liêm đao , sự mâu thuẫn và mờ mịt của , suy nghĩ một chút, vỗ vỗ vai Lạc Thanh Dương.
“Lạc Thanh Dương, ngươi , đại sư đang ở trong Thất Tinh Sát Ma Trận, khi nào mới , phù tu của giới tu chân chỉ bấy nhiêu thôi, sư tôn của ngươi và sẽ những việc quan trọng hơn giải quyết, tiểu sư đầu óc nhanh nhạy, thích hợp ở bên ngoài quan sát hơn, cho nên chỉ ngươi thôi."
Hắn , huyết liêm đao trong tay nở rộ huyết quang khát m-áu, rõ ràng đây cũng là vật của Ma tộc, trong sân nhà của Ma tộc là Thất Tinh Sát Ma Trận, nó cơ hội phản phệ Bạch Ngọc.
thiếu niên vẫn mặc bộ đồ trắng tinh, sạch sạch sẽ sẽ, hiện màu sắc sạch sẽ nhất tinh khiết nhất trong bóng tối.
Lũ quái vật lòng đất bao vây hai họ, cũng hề sợ hãi, chỉ nhẹ nhàng một câu:
“Ngươi thể ."
Lạc Thanh Dương nhướng mày, chua chát:
“Tin như ?"
Túi càn khôn của lật ngược, hàng chục tờ phù văn từ trong bay , bao quanh hai .
Phù văn lượt bốc cháy, mang theo những sợi linh tuyến lửa liên kết thành một thể, nhanh ch.óng tạo một trận pháp phòng ngự nhỏ.
Lạc Thanh Dương bất lực cầm b.út phù văn lên, đặt lệnh bài bên tai, nghiêm túc mạch suy nghĩ Lê Dương chi-a s-ẻ bên trong, thản nhiên trả lời:
“Vậy thì thử xem ~"
Có lẽ là vì Bạch Ngọc quá sạch sẽ, khi hạ cánh họ thế mà tâm ma quấy nhiễu, lúc tâm bình khí hòa, Tiểu Phá Đản cũng đuổi kịp họ.
Lạc Thanh Dương một gian thi triển hảo, giả vờ thoải mái nhướng mày:
“Nếu thắng, sẽ thể vượt qua Lâu Khí ~" dù đối phương bây giờ cũng đang nhốt ở ~
Bạch Ngọc trả lời, yên tĩnh bước khỏi trận pháp phòng ngự, bình nước nhỏ tùy hứng xịt một cái về phía .
Thiếu niên thế mà chạy tàn ảnh trong đàn yêu thú, một tay cầm bình nước một tay cầm huyết liêm đao, cũng đây là sự kết hợp kiểu gì, dù cũng khá dễ dùng.
Bạch Ngọc nhanh ch.óng rửa sạch hai con yêu thú, chúng biến nguyên dạng, một cảm giác hưng phấn khó tả.
Hắn đắc ý nhướng mày:
“Chỉ các ngươi thôi, so với tiểu sư của thì dễ rửa hơn nhiều."
Tay Lạc Thanh Dương khựng , cái miệng vốn dĩ như phong ấn vì quả trứng lúc mở công tắc, âm thầm đầu , bát quái một câu Lê Dương rốt cuộc bẩn đến mức nào...
Tuy nhiên đầu thấy năm sáu con yêu thú khổng lồ bao vây Bạch Ngọc nhỏ bé ở giữa, lượt há cái mồm to như chậu m-áu, phun lửa phun nước phun tia sét từ trong miệng, loại thể đóng phim hoạt hình nếu thêm kỹ xảo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-deu-la-phan-dien-phao-hoi-theo-su-muoi-quay-den-bay-mau/chuong-537.html.]
Lạc Thanh Dương run lên một cái, ngoan ngoãn chủ động kéo khóa miệng , đầu tiếp tục việc.
Không thấy gì hết, thấy gì hết.
Hắn tươi rạng rỡ, trong lòng đang tự an ủi .
Đừng sợ đừng sợ, dù cũng Bạch Ngọc ở đây.
Đ-ánh Bạch Ngọc , thì đ-ánh nữa nhé~
Chương 309 Đã nhận
Trước đó, giữa Lạc Thanh Dương và Bạch Ngọc quá nhiều sự hợp tác, họ quen, quen, nếu vì cuộc chiến cần thiết, e rằng Lạc Thanh Dương cả đời cũng Bạch Ngọc là phong linh căn.
Loại linh căn trong giới tu chân vẫn tương đối khan hiếm, thể lấy loại linh căn tu luyện đến cảnh giới Hóa Thần là đặc biệt hiếm , vì tính tấn công của phong linh căn đặc biệt mạnh, chỉ là tốc độ nhanh hơn một chút, khó để nổi bật trong các kiếm tu cùng cảnh giới.
Lạc Thanh Dương nhịn bắt đầu lo lắng cho sự an của Bạch Ngọc, dù trong mắt , cũng đáng tin cậy và lợi hại cho lắm.
Hắn bố trận, nhịn âm thầm liếc mắt sang.
Bên ngoài trận pháp phòng ngự nhỏ, thiếu niên thương, áo trắng nhuốm m-áu, cầm huyết liêm đao chắn c.h.ặ.t đám yêu thú khổng lồ còn to hơn cả tám mươi cộng .
Vì bận trận pháp, Lạc Thanh Dương thấy chi tiết cụ thể các thao tác của Bạch Ngọc, chỉ thỉnh thoảng đầu một cái, yêu thú tới , đầu cái nữa, yêu thú vẫn tới ...
Lâu dần, ngược còn lo lắng cho yêu thú.
Mấy con yêu thú thế mà xông qua một Bạch Ngọc, rốt cuộc là thế nào ?
Việc kết nối bố trận cần thời gian, tranh thủ vài giây ít ỏi, đầu nữa.
Lần rõ.
Bạch Ngọc xổm đầu một con yêu thú, múa liêm đao tư thế tiêu sái, chỉ cần yêu thú gần, liền chẳng màng tất cả mà kéo dài huyết liêm đao , kẹp cổ yêu thú kéo đối phương .
Nếu ngăn , liền trực tiếp lấy chắn qua đó, bao nhiêu vết thương cũng , chỉ cần ngăn yêu thú?
Y phục của thiếu niên biến thành một mảnh huyết y, nhưng hề nhắc tới nửa lời.
Rõ ràng trong mắt Lạc Thanh Dương, Bạch Ngọc cũng giống là một kẻ lắm lời, chịu uất ức vui cũng sẽ phàn nàn, thương sẽ cùng Lê Dương gào gọi đại sư và nhị sư tỷ của họ.
Một thiếu niên đáng tin cậy đoàng hoàng như , chắn mặt gánh chịu sát thương.
Lạc Thanh Dương thẫn thờ một lúc.
Bạch Ngọc rõ ràng giữ bao lâu, một con yêu thú tát móng vuốt lên trận pháp.
Liêm đao trong nháy mắt c.h.é.m xuống, móng vuốt yêu thú lăn vài vòng mặt đất.
Bạch Ngọc khẽ thở dốc, hề che giấu sự nhếch nhác của một cách quá đáng, chỉ giơ tay lau mồ hôi rơi nơi khóe mắt, khẽ :
“Lạc Thanh Dương, đừng phân tâm."
Lạc Thanh Dương há há miệng, nên gì, chỉ thể nghiêm túc gật đầu:
“Được~"