Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:00:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủy thảo phong phú, bụi rậm dày đặc, thêm hai dặm đường nữa về phía chính là vách núi, là ranh giới lớn trong nhà nghiêm lệnh cấm chỉ.

Có lẽ là vì ít , rau dại trái cây dại thú rừng ở đây đều nhiều hơn bên ngoài, mấy nhà họ Triệu đặc biệt thích trốn ở đây hóng mát mùa hè nóng bức, nửa điểm cảm thấy khô nóng. Vận khí bắt chim ch.óc cá nhỏ gì đó, nhóm lửa dựng lên nướng, thơm đến mức mê mẩn, quả thực khoái lạc vô cùng.

Bất quá nay đang là mùa xuân, nhiệt độ chút se lạnh, Triệu Tiểu Ngũ dọc đường hỏi tiểu cô lạnh , nhận câu trả lời lạnh mới dám đưa nàng đến.

"Các cuối cùng cũng đến , bọn đều đợi lâu lắm !" Nhìn thấy hai bọn họ, Triệu Hỉ đang xổm ở cách đó xa chổng cái m.ô.n.g to đào hố vui vẫy vẫy tay.

"Hỉ Nhi! Ta và Tiểu Ngũ hái hương xuân mà, cha đồng ý cho hôm nay ăn trứng chiên hương xuân." Triệu Tiểu Bảo vội vàng vẫy tay đáp .

"Đệ đang ? Bọn Cốc T.ử ?" Triệu Tiểu Ngũ đặt Triệu Tiểu Bảo xuống, ngó xung quanh, thấy mấy khác.

"Hắc hắc hắc." Nói đến chuyện liền màng đến tức giận nữa, Triệu Hỉ lén tiểu cô một cái, nhích đến mặt Triệu Tiểu Ngũ, ghé tai lẩm bẩm nhỏ, đến mức mắt Triệu Tiểu Ngũ càng ngày càng sáng.

"Thật ?" Hắn xoa tay xoa chân, trong lòng một mảnh nóng rực.

"Thật, một con to như , cực kỳ trơn tuột." Hai tay Triệu Hỉ khoa tay múa chân một hồi, hưng phấn thôi.

"Đệ trông chừng tiểu cô, tìm bọn Cốc Tử." Triệu Tiểu Ngũ lập tức ở yên nữa, thấp giọng dặn dò một câu, nhân lúc Triệu Tiểu Bảo chú ý trực tiếp lén lút chạy mất.

Chớp mắt một cái, Triệu Tiểu Bảo phát hiện đại chất nhi thấy nữa, nàng bước chân liền đuổi theo.

"Tiểu Ngũ, ngươi ?"

"Ây, ây, tiểu cô đừng , bọn họ lát nữa sẽ trở thôi!" Triệu Hỉ ngờ đại ca cứ như ném tiểu cô cho chạy mất, sớm liền ! Vội vàng đưa tay cản nàng , chỗ đó nàng thể , sẽ dọa .

Trơ mắt chạy mất hút, Triệu Tiểu Bảo đầu tức giận trừng mắt Triệu Hỉ, xoay nhổ cỏ, tức giận .

Triệu Hỉ hết cách, chỉ đành móc hang thỏ, chằm chằm tiểu cô.

Đây là thói quen của nhà bọn họ, chỉ cần chỗ nàng ở, bắt buộc rời mắt chằm chằm, thể xảy một chút ngoài ý nào.

Đây cũng là vì a gia a nãi đều yên tâm để bọn chúng đưa tiểu cô núi, ngoại trừ nàng ầm ĩ nhất quyết đòi theo, cũng bởi vì bọn chúng dám để nàng xảy chuyện.

Cho dù là sói đến , năm bọn chúng đều sẽ để bốn cho sói ăn, còn bảo vệ tiểu cô trở về nhà.

Đây là mạng căn của cả nhà a.

Triệu Tiểu Bảo tìm một chỗ hoa dại mọc um tùm, tùy tiện nhặt một cành cây đập đập vài cái bụi cỏ, thấy động tĩnh, lúc mới tới bắt đầu nhổ hoa nhổ cỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-chuan-bi-chay-nan-truoc-hai-nam/chuong-38.html.]

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống mặt đất, loang lổ chiếu lên khuôn mặt nàng, theo cơn gió thổi qua tinh nghịch nhảy nhót.

"Tiểu cô, đan vòng hoa ?" Nàng an an tĩnh tĩnh ở một bên ầm ĩ, Triệu Hỉ ngược chút quen.

" a, Tiểu Ngũ giúp hái hoa, kết quả lén lút chạy mất ." Triệu Tiểu Bảo bĩu môi vui lắm, may mà chất nhi của nàng nhiều, chạy đứa còn đứa , kiểu gì cũng một đứa thể sai bảo,"Hỉ Nhi, ngươi qua đây giúp ."

"Tiểu cô đang đào hang thỏ, lúc rảnh." Triệu Hỉ lắm, tiểu cô nương, đan vòng hoa, bảo xuống sông mò cá lên cây bắt chim thì còn .

"Vậy ngươi tìm Tiểu Ngũ về cho ."

"Tiểu cô, đến giúp ngay đây."

Triệu Hỉ nào dám để nàng một ở đây, cũng dám đưa tiểu cô tìm các ca ca, bọn họ lúc đang móc hang rắn đấy, nếu như nàng hoảng sợ, a gia a nãi sẽ mắng c.h.ế.t bọn chúng mất.

Trong núi thiếu nhất chính là hoa dại, vặt một cái là cả một mảng lớn, đỏ vàng trắng, gió thổi qua, cành hoa lay động, đung đưa lắc lư trông cũng .

Hai cô cháu vặt hai mảng đất, Triệu Hỉ việc tỉ mỉ lắm, cái tay nghề đan gì giống nấy của a gia, xỏ đông luồn tây tốn sức chín trâu hai hổ đan hai cái vòng hoa, , nhưng cũng , Triệu Tiểu Bảo thích.

Tiểu cô độc chiếm hai cái vòng hoa, một cái đội đầu, một cái đeo cổ, đến mức quên cả tức giận .

Dỗ dành xong, Triệu Hỉ về đào hang thỏ.

Triệu Tiểu Bảo tự chơi một lúc, đợi hứng thú với vòng hoa qua , bọn Triệu Tiểu Ngũ vẫn trở , nàng tiện tay nhặt một cành cây chạc, bắt đầu đào rau dại ở gần đó.

Mùa rau dại thể ăn nhiều, nàng nhận một , các tẩu t.ử trong nhà từng dạy nàng. Rau tề, rau sam, bồ công , hành dại, bạc hà những thứ trong núi cũng thấy.

Đặc biệt là rau tề, Triệu Tiểu Bảo thích, chần nước sôi xong thêm giấm trộn nguội đặc biệt đưa cơm, còn thể băm nhỏ gói sủi cảo và chiên trứng, đặc biệt ngon.

Hành dại nàng cũng thích, đào nhiều một chút mang về, cầu xin nương cắt một miếng thịt xông khói nhỏ, thịt xông khói xào củ hành dại thơm ơi là thơm.

Triệu Tiểu Bảo hì hục đào rau dại, nghĩ đến thịt xông khói, nước miếng khóe miệng đều sắp chảy .

Nàng cũng xa, ngay trong phạm vi tầm của Triệu Hỉ ôm cành cây cạy bùn đất, giữa chừng rảnh rỗi còn mò cá, thực sự là đào lâu nhẫn nại tính tình, những sự vật khác cướp tâm trí, chốc lát sấp mặt đất xem kiến chuyển nhà, chốc lát chằm chằm con bọ quen ngẩn , một cũng chơi là hăng say.

Tự mua vui khoái lạc, Triệu Tiểu Bảo nhặt cành cây chạc dính đầy bùn đất mặt đất qua, học ếch xanh nhảy nhót vài cái, tự vui đến mức nhe hàm răng trắng nhỏ cạc cạc, đó đặt m.ô.n.g bệt xuống đất, tiện tay nhổ một cọng cỏ dại trông mắt bắt đầu đào.

Giữa chừng, Triệu Hỉ đào thông hang thỏ, tìm đến đầu bịt .

 

 

Loading...