Triệu lão hán tự giá, ông từng bán lươn, thứ đáng giá bao nhiêu tiền?
Trong lòng đáy, ông mở miệng, lo chịu thiệt, cũng sợ cao quá đối phương sẽ phủi tay bỏ .
Ông ấp úng lên tiếng, quản sự liếc ông một cái, ngược thể suy nghĩ trong lòng từ khuôn mặt già nua nhăn nheo đó, chỉ coi ông nhút nhát kiến thức, dứt khoát :"Lão hán, cũng cân đo đong đếm với ông, một giá, trả ông một tiền bạc, ông bán thùng hoàng thiện cho ."
Vừa một tiền bạc, mắt Triệu Phong sáng lên, đó tối sầm.
Mới một tiền a, còn tưởng thể bán hai tiền cơ.
Triệu lão hán im lặng lên tiếng đậy nắp thùng , gánh đòn gánh lên, giọng điệu cứng nhắc :"Phiền ngài nhường đường, lão hán còn vội thời gian, đùa với quản sự nữa." Nói xong, dẫn Triệu Phong định .
Quản sự ngờ ông sẽ từ chối, sửng sốt một chốc, ngay đó thấy ông thật sự , bộ tịch, vội vàng gọi:"Đợi ! Ây da, ông, bảo ông đợi ! Giá cả hài lòng còn thể thương lượng mà, là ?"
Cố đuổi theo nửa con phố mới gọi , mặt chút vui:"Lão hán nhà ông, tính tình lớn thật, nhà ai ăn buôn bán mà thương lượng, gì kiểu như ông hợp một lời liền trở mặt."
Triệu lão hán dừng bước, cố ý vẻ kiến thức lý, gân cổ :"Ta chỉ là kẻ chân lấm tay bùn, ăn buôn bán gì? Ngài là đại quản sự, chỉ trả giá một tiền, là thật lòng ăn."
"Vật của ông tuy hiếm lạ, nhưng rốt cuộc chỉ là hàng quê mùa của nhà nông, ngoài ruộng cũng thấy, tính là quý giá gì, trả ông một tiền, giá vô cùng công bằng ." Quản sự cảm thấy lão đầu thực sự chút khó chơi, hán t.ử nhà nông bình thường một thùng hoàng thiện thể bán một tiền bạc, e là kịp chờ đợi mà bán hàng cho .
Một tiền bạc ít , hộ nông dân quanh năm suốt tháng cũng chẳng ăn mấy bữa thịt, mà trấn, hai mươi lăm văn thể cắt một cân thịt.
Vật hèn mọn cũng thấy ngoài ruộng, thể bán một tiền bạc, là vận khí tày trời. Cũng là gặp , đổi khác đều thèm liếc mắt một cái.
"Ngài cho một cái giá thực tế sẽ bán." Triệu lão hán thèm quan tâm trong lòng đang nghĩ gì, thầm nghĩ nếu thật sự cũng thấy, ngài chặn , còn dông dài với lâu như .
Quản sự thấy ông mềm cứng ăn, trong lòng tuy chút thoải mái, nhưng rốt cuộc cũng phát tác.
Hắn thể thấy hai ông cháu bọn họ chuyện, tự nhiên là vì hướng của bọn họ giống , đều là hướng về thành đông. Nói chuyện lâu như , cũng coi như , lão đầu là tâm nhãn, những gia đình ở thành đông đó, bất kể ông gõ cửa nhỏ nhà nào, chỉ cần hét giá trời, thùng hàng quê mùa thật đúng là thể để ông bán .
Thời buổi thiếu nhất chính là tiền, gia đình càng tiền, càng chú trọng "kỳ hóa khả cư", dù ăn, mang về nuôi cũng là một thú vui.
"Bốn tiền bạc, thể nhiều hơn nữa." Quản sự giọng điệu cứng nhắc ,"Lão hán, ông suy nghĩ cho kỹ, toạc trời nó cũng chỉ là một con lươn đất, ăn thể kéo dài tuổi thọ, giá ông sẽ thiệt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-chuan-bi-chay-nan-truoc-hai-nam/chuong-12.html.]
Triệu lão hán dường như thuyết phục, do dự một lát , nụ chất phác :"Được, cứ bốn tiền, bán cho ngài."
Nếu chuyện lúc , ông nhất định sẽ đến thành đông đ.á.n.h cược một cái giá cao hơn, nhưng lúc trong n.g.ự.c ông đang ôm một đống hồ lô vàng lá vàng là của gia đình giàu , trong lòng ông cũng hoảng sợ, đến thành đông là nhất, kẻo xảy chuyện gì ngoài ý .
Vì ông mang thùng, liền bảo Triệu lão hán theo đến t.ửu lâu một chuyến.
Triệu lão đầu cũng gật đầu đồng ý, tiền đến tay, thêm một đoạn đường cũng , ông vẫn sẵn lòng.
Dọc đường chuyện nữa, đến nơi, quản sự cũng để ý đến hai ông cháu bọn họ, chắp tay lưng thẳng t.ửu lâu.
"Các ở đây đợi, đừng cả." Tiểu tư dặn dò một câu, đó xách thùng gỗ nhà bếp.
Khoảng nửa khắc đồng hồ , mới cầm thùng .
Hai bên giao nhận hàng hóa xong xuôi, tiền trao cháo múc, Triệu lão hán cũng bận tâm thái độ lạnh nhạt của đối phương, dẫn Triệu Phong vội vã rời khỏi nơi .
Dọc đường , hai ông cháu đều màng mua đồ, một mạch trở về chỗ chia tay lúc , cách một đoạn xa thấy Triệu Tiểu Bảo ở quán mì bưng bát lớn húp nước mì, mặt Triệu lão hán nhịn lộ một nụ .
"Ông chủ, cho thêm bốn bát mì chay." Ông dẫn Triệu Phong tới, gọi ông chủ quán mì đang bận rộn.
Triệu Tiểu Bảo vùi cả đầu bát, thấy tiếng vội ngẩng đầu lên, thấy bọn họ, cái miệng nhỏ ăn bóng nhẫy lập tức toét :"Cha, Phong t.ử, về !"
"Cha, bán ạ?" Chu thị ngờ bọn họ về nhanh như , nhịn hỏi.
"Ừ." Triệu lão hán kéo chiếc khăn vắt cổ lau mồ hôi, trời thực sự nóng quá,"Trên đường gặp một quản sự của t.ửu lâu, lẽ là thấy lời của tam tiểu t.ử, một hồi hỏi han liền mua ."
Chu thị lấy khăn tay lau miệng cho Triệu Tiểu Bảo, cũng hỏi bán bao nhiêu tiền, nghĩ đến chắc cũng , nếu cha nỡ ăn mì trấn, trong sọt còn mang theo bánh bột ngô cơ mà.
Từ thôn Vãn Hà đến Đồng Giang Trấn bốn canh giờ đường núi, bọn họ xuất phát từ giờ Dần, đường chậm trễ một lúc, đến trấn gần giờ Ngọ, lớn còn chịu , trẻ con thì xong, vẫn ăn chút đồ mới , lát nữa về còn mấy canh giờ đường nữa.
Nếu đổi là ngày thường, Triệu lão hán và Triệu Đại Sơn nhanh hơn chút, tự nhiên tốn thời gian như , đây cũng là lý do tại mỗi bọn họ lên trấn bao giờ mang theo phụ nhân trẻ con, thực sự là đường sá xa xôi, tốn thời gian tốn sức lực.