Cá Mặn Xuyên Thành Nhị Tiểu Thư, Bị Ép Gả Cho Góa Phu - Chương 355:: Toàn văn hoàn

Cập nhật lúc: 2026-01-15 16:57:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Yểu Tâm lúc mới yên tâm hỏi:

"Từ bá cũng ngoài du xuân ạ?”

Nàng ít gặp vị Từ bá bá , từ vài so với hôm nay, Lục Yểu Tâm cảm thấy vị Từ bá tiều tụy chút nhanh.

Từ Quốc Công hòa ái , lắc đầu :

"Là Từ bá mẫu cháu hoa ở ngoại ô, dẫn Minh Tắc ca ca và Nguyệt Gia cháu ngoài hái hoa."

Lục Yểu Tâm , vội thiết hỏi:

"Thân thể Từ bá mẫu khá hơn ạ?"

Từ Quốc Công thu chút ý trả lời:

"Tốt hơn nhiều , gần đây thể xuống giường ."

Lục Yểu Tâm:

"Vừa lúc chúng cháu chuẩn bắt mấy con cá tươi, Từ bá ngại thì mang hai con về hâm canh cá cho Từ bá mẫu uống ạ."

Từ Minh Tắc lặng lẽ tới bên cạnh , nhỏ giọng :

"Đệ , Cha từng với chúng như ." Từ Nguyệt Gia liếc một cái, lên tiếng.

Từ Nguyệt Gia nhỏ tuổi thoạt so với bạn cùng lứa tuổi suy nhược hơn một chút, Từ Minh Tắc sớm suy nghĩ cẩn thận, Nương sở dĩ đối với chú ý hơn, là bởi vì bệnh.

Mặc dù , nhưng Nương yêu thương , việc chính là nhi t.ử ngoan của Nương, và là trưởng của .

Trong tay Từ Nguyệt Gia cầm một bó hoa dại nhỏ, buộc ngay ngắn chỉnh tề.

Mà hoa trong tay Từ Minh Tắc, hỗn độn đến đủ loại.

Cuối cùng, Từ Quốc Công mang theo hai con cá tươi, dẫn hai đứa con trai rời .

Sau khi hồi phủ, Từ Quốc Công liên bảo nhà bếp lấy một con canh.

Mấy ngày gần đây Quốc công phu nhân cũng khẩu vị gì, phá lệ uống hai chén canh đậu hũ cá.

Cũng chỉ là canh đậu hũ cá bình thường, nguyên liệu nấu ăn trân quý gì cũng thêm.

Quốc công phu nhân tựa giường, tò mò hỏi:

"Sao nhớ nấu canh đậu hũ cá?"

Từ Quốc Công buông bát :

"Cá là khuê nữ Lục lão tặng, là con bé với Nương cùng ngoài đạp thanh, chúng vặn gặp ."

Quốc công phu nhân nhớ , khuôn mặt tái nhợt nhuộm một nụ nhạt:

"Là tiểu cô nương ."

Nhất định là xinh , nhu thuận.

Từ Quốc Công lúc nắm c.h.ặ.t t.a.y thê t.ử Bàn tay gầy guộc, nghẹn ngào :

"Nhất định sẽ tìm ."...

Từ gặp ở đạp thanh, Lục Yểu Tâm chỉ cần ngoài, trong mười thì tám gặp Từ Minh Tắc.

Năm nàng mười hai tuổi, Từ Minh Tắc bỗng nhiên cho nàng , quân doanh.

Thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, biến hóa nghiêng trời lệch đất. Hôm nay là tiệc mừng năm mới của con thứ cô cô Từ Minh Tắc, dượng từng phó tướng trướng ông ngoại Lục Yểu Tâm, quan hệ hai nhà tệ.

Mà Lục Yểu Tâm hôm nay là cùng mợ tới.

Từ Minh Tắc cách nàng một đoạn, cúi đầu chân :

"Ta, ."

Lục Yểu Tâm cũng dần trưởng thành, dịu dàng đoan trang :

"Vậy chúc Từ đại ca khi đến quân doanh, chuyện đều thuận lợi."

Từ Minh Tắc ngước mắt lên, cúi xuống, do dự dự nhỏ giọng :

"Ba năm ca sẽ trở về một chuyến, thể chờ ca ?"

Càng đến cuối cùng, giọng càng nhỏ, Lục Yểu Tâm rõ:

"Cái gì cơ?"

Từ Minh Tắc mím môi, nên dùng từ như thế nào.

Tâm tư , từ ba năm , dẫn nàng đến bên giường nương .

nàng vẫn còn nhỏ.

Không khí nhất thời đình trệ.

Không lúc nào Từ Nguyệt Gia chuẩn ngang qua đột nhiên lên tiếng:

"Huynh trưởng hỏi, ngươi thể chờ vài năm ?”

Khuôn mặt Từ Minh Tắc trong nháy mắt đỏ bừng.

Quay đầu tiếng động thẹn giận :

"Từ Nguyệt Gia!"

Lục Yểu tâm cũng khá hơn chút nào, má hiện một mảnh ửng đỏ.

Theo bản năng xoay bỏ chạy.

Mặc cho Từ Minh Tắc la hét như thế nào, cũng đầu ....

Yểu Tâm, Yểu Tâm, tỉnh ?

Lục thị mơ mơ màng màng tỉnh , ánh mắt thoáng Từ Quốc Công bỗng nhiên già mấy chục tuổi, hoảng hốt một lát, thì là đang mơ.

Từ Quốc Công đỡ nàng dậy :

"Để nàng hôm qua cùng uống rượu, nên đau đầu ."

Lục thị xoa xoa trán, phản bác:

"Chỉ một ly nước đá, nào nghiêm trọng như ."

Từ Quốc Công thở dài:

"Hay là để lang trung qua đây xem một chút."

Lục thị : Chàng bớt bên tai , đầu sẽ đau nữa."

Từ Quốc Công trầm mặc.

Trước nàng đều gọi y là "Quốc công gia”, nếu thì là "Lang quân”, mấy năm gần đây ai ảnh hưởng, thái độ đối với y "kém".

Sau khi Lục thị vững vàng, tiếp tục :

"Ta mới mơ."

Từ Quốc Công tò mò:

"Mơ thấy cái gì?"

Lục thị về phía dung mạo già , đôi mắt vẫn như trong mộng, đột nhiên :

"Mơ thấy lúc nhỏ, Quốc công gia ở mặt ."

Sắc mặt Từ Quốc Công cứng do :

"Đã mấy chục năm , phu nhân vẫn quên."

Lục thị còn kịp gì, bên ngoài Thanh Tuyết đột nhiên đến báo:

"Phu nhân, Nhị phu nhân bên việc gấp gặp phu nhân."

Lục thị bảo nàng , đó hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-xuyen-thanh-nhi-tieu-thu-bi-ep-ga-cho-goa-phu/chuong-355-toan-van-hoan.html.]

"Nhị phu nhân bên ?"

Thanh Tuyết quỳ gối trả lời:

"Tam lang quân và Tam thiếu phu nhân giữ Trăn cô nương bỏ chạy, Nhị phu nhân nên thế nào cho .

Lục thị:

"Tuyên nhi và Thanh nha đầu mới trở về tới nửa tháng ?"

Thanh Tuyết:

"Đào Chi , Nhị phu nhân sai lục lọi nhà, chỉ tìm một phong thư Tam lang quân cố ý lưu ."

Từ Quốc Công đến đó, thở dài :

"Đều là kế mẫu của Tuyên nhi, giống như là sinh mới đúng."

Giống ở chỗ cả hai đều đáng tin cậy.

Từ Ngọc Tuyên năm hai mươi mấy tuổi thành , cưới là thế gia cô nương, cũng là thiên kim nhà quan , mà là một nữ t.ử giang hồ.

Hơn nữa đối phương còn lớn hơn hai tuổi.

Lục thị gặp qua đối phương hai , một là lúc bọn họ thành , thứ hai chính là nửa tháng , hai phu thê dẫn theo khuê nữ đang nhậm chức trở Thịnh Kinh.

Quốc công phủ cũng nghênh đón náo nhiệt mới mẻ lâu thấy.

Kết quả náo nhiệt còn qua, hai phu thê chạy, lúc còn bỏ khuê nữ.

Lục thị nghĩ đến cháu gái ngoan ngoãn mềm mại, trong lòng tuyệt buông xuống .

Lúc liền :

"Thanh Tuyết, giúp đem xiêm y tới, xem một chút."

Mà giờ phút ở Tây Nhị Viện.

Ôn Diệp nhéo nụ hoa đầu tiểu cô nương trong n.g.ự.c :

"Nói, cha nương con ?"

Cô bé ôm một cái kẹo hồ lô l**m, lắc đầu, ánh mắt vô tội:

"Tổ mẫu, con ."

Ôn Diệp tin:

"Chút thủ đoạn nhỏ của con, lừa đại tổ mẫu cũng , nhưng lừa , ăn kẹo hồ lô của thì ."

Tiểu cô nương vẫn lắc đầu, :

"Tổ mẫu, thích Trăn Trăn ?”

Sau khi xong, xung quanh hốc mắt liên đỏ lên một vòng.

Ôn Diệp im lặng.

Tuổi còn nhỏ học cách giả , Từ Ngọc Tuyên mấy năm nay dạy cô nhóc những gì.

Lúc nàng mới đầu với lang quân nhà :

"Từ Nguyệt Gia tới đây mà xem."

Từ Nguyệt Gia khép sách , dậy, cúi xuống, ánh mắt hòa ái mềm mại :

"Nói cho tổ phụ, cha nương con ?"

Tiểu cô nương hỏi một đằng trả lời một nẻo, cúi đầu thoáng qua :

"Tổ phụ, kẹo hồ lô ăn ngon thật, Trăn Trăn cũng từng ăn qua đồ ăn vặt ngon như ."

Từ Nguyệt Gia nhíu mày:

"Cha con ngày thường ngay cả kẹo hồ lô cũng mua cho con?"

Ôn Diệp đến đó, ngoại trừ im lặng vẫn là im lặng, , lệch một nhịp. Nàng ngẩng đầu hỏi Vân Chi:

"Đi xem, tẩu tẩu tới ?"

Tiểu cô nương hiểu:

"Đại tổ mẫu tới gì ạ?"

Ôn Diệp mỉm :

" , nếu ai sẽ dẫn con ?"

Tiểu cô nương lộ biểu cảm "Quả nhiên như thế" :

"Chả trách khi cha rời chỉ cần chuyên chú lấy lòng đại tổ mẫu là ."

Ôn Diệp trầm mặc.

Từ Nguyệt Gia đưa tay v**t v* gáy của nàng, mặt mày :

"Đợi ngày mai lâm triều, sẽ giúp nàng hỏi nó ve huyện nào."

Mấy năm nay Từ Ngọc Tuyên tại nhiệm, lập ít công lao, vốn nên sớm kinh quan, nhưng so với Thịnh Kinh, càng thích đến địa phương nhỏ hơn.

Có một dượng hoàng đế, chút tự do , vẫn .

Ôn Diệp nghiến răng nghiến lợi:

"Ta gửi cho nó hai thùng rau mùi phơi khô."

Rau mùi là món mà Từ Ngọc Tuyên ghét ăn nhất.

Tiểu cô nương trong miệng ngậm nửa viên kẹo hồ lô, gật đầu đồng ý.

Tuy rằng đồng ý giúp Cha giấu giếm hành tung, nhưng cũng đồng nghĩa sẽ giúp thoát khỏi việc tổ mẫu khiển trách.

Cùng lúc đó, Từ Ngọc Tuyên khỏi thành gân nửa ngày, đang cưỡi ngựa đón gió, đột nhiên hắt xì một cái.

Tần Thanh đầu một cái.

Từ Ngọc Tuyên chủ động giải thích:

"Ha ha ha, nhất định là Nương đang nhắc tới , bà nhất định là đang luyến tiếc ."

Khuôn mặt Tần Thanh từ đến nay luôn ôn hòa lạnh lùng chớp mắt, :

"Chắc ?"

Mặc dù từng gặp Nương Từ Ngọc Tuyên nào, nhưng với hiểu của nàng , điều khả năng.

Từ Ngọc Tuyên :

"Nếu thì , là Tiểu Trăn Trăn ?"

Vẻ mặt Tần Thanh lập tức khôi phục vẻ trong trẻo nhưng vẫn lạnh lùng như ban đầu:

"Câm miệng."

Ánh mắt Từ Ngọc Tuyên kiêu ngạo, rung đùi đắc ý:

"Sẽ ".

Người hai mươi mấy tuổi, cũng ngây thơ như khi còn nhỏ.

Tần Thanh trầm mặc.

Sau một khắc, nàng đột nhiên vung roi ngựa, ngựa trong nháy mắt vượt qua Từ Ngọc Tuyên một lớn.

Rất nhanh chỉ để cho Từ Ngọc Tuyên một bóng lưng mơ hồ.

Từ Ngọc Tuyên cũng bất chấp kiêu ngạo, vội vàng vung roi đuổi theo, cũng la lên:

"Tân Thanh! Chờ ! Mau chờ ".

Giờ khắc , Từ Ngọc Tuyên bỗng nhiên hối hận vì chăm chỉ luyện cưỡi ngựa.

Lúc nhỏ đuổi kịp nương đành, ai ngờ khi lớn lên đuổi kịp vợ.

Toàn Văn Hoàn.

Loading...