Từ Nguyệt Gia dừng một lát, cuối cùng vẫn đồng ý: "Cũng ."
Hắn dậy xuống giường di lấy sách ở gian ngoài.
Một lát mang về một quyển sách, Từ Ngọc Tuyên rõ tình huống nên vẫn còn tò mò .
Kết quả ngay đó liền chợt Từ Nguyệt Gia ở bên cạnh bắt đầu sách: "Chính giả, chính dã..."
Một trang còn xong, Từ Ngọc Tuyên liền nghiêng đầu, ngủ .
Từ Nguyệt Gia khép sách , tầm mắt dời trong, môi mở chuyện gì đó thì đồng thời cũng thấy bảo văn chương cũng ngủ .
Hắn im lặng tiếng động đặt sách xuống đổi cây quạt.
Cảm giác gió thổi tới, Ôn Diệp ngủ say đột nhiên mở mắt, đầu Từ Nguyệt Gia tay cầm quạt, tâm mắt ngay đó trượt xuống, rơi về phía Từ Ngọc Tuyên liền hỏi một câu: "Hài t.ử sẽ đái dam chứ?"
Động tác vung quạt của Từ Nguyệt Gia ngay lập tức cứng đờ, đầu tiên dùng ngữ khí xác định trả lời nàng: "Han là sẽ ."
Ôn Diệp nhất thời cảm thấy buồn ngủ nữa, nếu để cho tiểu t.ử vẽ một bãi bản đồ lớn giường của nàng, sợ là nàng cũng sẽ bóng ma.
Ôn Diệp suy nghĩ một chút : "Không bằng lang quân mang Tuyên nhi vệ sinh ?"
Từ Nguyệt Gia con trai bắt đầu liu riu chuẩn đ.á.n.h một giấc say sưa thì dừng một chút, cuối cùng vẫn ôm lấy bế .
Từ Ngọc Tuyên quấy ray thành trạng thái nửa tỉnh nửa mê, thấy cha ôm liền nhỏ giọng mê: "Đi ?”
Từ Nguyệt Gia: “Đưa con vệ sinh.”
Từ Ngọc Tuyên xong vẫn cứ nhắm c.h.ặ.t hai mắt: "Tuyên nhi ."
Từ Nguyệt Gia: "Con "...
Cứ như , Từ Ngọc Tuyên phụ ôm vệ sinh.
Ôn Diệp buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng chống đỡ như cho đến khi Từ Nguyệt Gia ôm Từ Ngọc Tuyên trở về, nàng mới : "Như sẽ đái dâm nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-xuyen-thanh-nhi-tieu-thu-bi-ep-ga-cho-goa-phu/chuong-265.html.]
Lúc Từ Ngọc Tuyên tỉnh hơn phân nửa, rõ lời Ôn Diệp thì nhỏ giọng hừ hừ, tỏ vẻ bất mãn.
Từ Nguyệt Gia lúc ngữ khí xác định một chút: Se ."
Ôn Diệp liền thở một , bây giờ nàng yên tâm ngủ .
Từ Ngọc Tuyên một nữa đặt giữa giường, bé về phía Từ Nguyệt Gia như cái gì nhưng Từ Nguyệt Gia ngăn : "Không quấy ray nương con, mau ngủ ."
Từ Ngọc Tuyên đổi thành nhỏ giọng một câu: "HU
Hôm , Ôn Diệp mơ mơ màng màng tỉnh , liền cảm giác trong lòng giống như thêm cái gì đó, đưa tay lên sờ một cái, hoá là một đôi chân.
Ôn Diệp: "..."
Tay nàng duỗi xuống, duỗi một nửa thì đụng một thứ gì đó mềm hơn, như là m.ô.n.g của hài t.ử , một lúc lâu, một trận tiếng khanh khách của hài t.ử ở từ đầu truyên đến đầu . Ôn Diệp rốt cục cũng mở mắt thoáng qua cuối giường, và cảnh nàng thấy một tiểu hài nhi đang nghiêng một chân lảo đảo bò về phía nàng, bò kêu: "Nương-"
Ôn Diệp bỗng nhiên nương của tiểu t.ử nữa.
Nàng hỏi: "Cha con ?"
Từ Ngọc Tuyên lăn qua lăn rốt cục vẫn lăn đến mặt Ôn Diệp mới tiếp: "Cha -"
Ôn Diệp cũng dậy, xốc màn lụa lên hướng ngoài hô một tiếng.
Đào Chi cùng Kỷ ma ma tiến .
Chân Từ Ngọc Tuyên qua một đêm, bôi t.h.u.ố.c nữa, Kỷ ma ma ôm xuống giường, đó với Ôn Diệp: "Nhị phu nhân, mang tiểu công t.ử trở về t.h.u.ố.c ."
Ôn Diệp ngửi tay , may mắn, mùi chân.
Sau đó gật đầu : "Đi ."
Vì trời nóng nên cũng cần mặc xiêm y khác, Kỷ ma ma cứ như ôm Từ Ngọc Tuyên một đầy t.h.u.ố.c về phía Tây viện.
Trên đường bà hỏi: "Tiểu công t.ử vệ sinh ?"
Dựa theo thói quen thường ngày, Từ Ngọc Tuyên khi tỉnh dậy đều vệ sinh một .