Cá Mặn Xuyên Thành Nhị Tiểu Thư, Bị Ép Gả Cho Góa Phu - Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-01-15 16:54:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Từ Ngọc Tuyên Từ Cảnh Lâm dẫn xem con vịt con mà con dâu của Ngô quản sự nuôi.

Cách đó xa, ngay tại một đầu khác của dòng suối nhỏ, cách các nàng một bức tường viện.

Vào mùa hè mấy con vịt nhỏ thích nhất ở trong nước đợi, con dâu của Ngô quản sự Trương thị đem chúng nó đuổi tới bên suối.

Một đám vịt con lông xù màu vàng, nuôi đến mức mũm mĩm chạy lạch bạch lạch bạch.

Bơi qua bơi trong nước, còn thỉnh thoảng kêu cạc cạc.

Từ Ngọc Tuyên ghế con chằm chằm chúng nó một hồi lâu, tại , bỗng nhiên liền học một tiếng: "Cạc!"

Trong đó mấy con vịt con tiếng kêu của bé còn đầu .

Trương thị sợ hãi, nàng thấp thỏm về phía Kỷ ma ma, nên cái gì cho .

Kỷ ma ma cũng là đầu gặp chuyện như , nàng đang cân nhắc, chợt Nhị công t.ử với tiểu công t.ử: "Tuyên , ngươi thể học tiếng vịt kêu?"

Từ Ngọc Tuyên chỉ đám vịt con trong suối : "Chúng nó cũng kêu."

Từ Cảnh Lâm khẳng định: "Bởi vì chúng , chính là lời, chúng nó , là vịt, cho nên kêu "cạc cạc"."

Trẻ con đều một bộ logic riêng của .

Từ Ngọc Tuyên hiểu : "Nhị ca ngươi cũng "cạc cạc" nha."

Từ Cảnh Lâm: "..."

Lúc Kỷ ma ma tiến lên phía : "Tiểu công t.ử, và vịt giống , tiểu công t.ử ngẫm xem, nếu Hứa lão sư cũng dùng tiếng vịt kêu để chơi trò nhận chữ với ngài, ngài hiểu ?”

Đây là một trong những biện pháp bà học từ Nhị phu nhân.

Tiểu công t.ử còn nhỏ nên một việc thể lấy góc độ lớn giải thích với .

Từ Ngọc Tuyên tưởng tượng một chút, ngay đó liền lắc đầu: "Như Tuyên nhi hiểu!"

Kỷ ma ma nở nụ , : " , cho nên tiểu công t.ử còn học vịt kêu ?"

Từ Ngọc Tuyên gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc : "Học!"

Kỷ ma ma: "22?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-xuyen-thanh-nhi-tieu-thu-bi-ep-ga-cho-goa-phu/chuong-260.html.]

Từ Ngọc Tuyên trong hưng phấn mang theo nóng lòng thử: "Học , lão sư hiểu, Tuyên nhi liền thắng!"...

Ôn Diệp ở ôm lấy một chén trái cây lớn, tinh tế chậm rãi uống.

Bỗng nhiên, nàng thấy tiếng vịt con kêu lanh lảnh.

Ôn Diệp nghiêng đầu sang chỗ khác, thấy một đám vịt con đang bơi dọc theo dòng suối.

Từ Ngọc Tuyên vẫn theo, khi trở trong sân, lập tức về phía bờ suối, con vịt nhỏ sợ bé, một con tiếp một con lên bờ theo phía m.ô.n.g bé. Ôn Diệp đang nghi hoặc, chợt Từ Ngọc Tuyên hề báo kêu "cạc cạc" vài tiếng, con vịt nhỏ khi , càng theo sát hơn.

Ôn Diệp: "..."

Đây là coi Từ Ngọc Tuyên là già của chúng ?

Lục thị hiển nhiên cũng chú ý tới bên , dậy qua, thoáng đám vịt con phía Từ Ngọc Tuyên, một lúc lâu gì.

Những con vịt con lắc lư chậm, Từ Ngọc Tuyên cũng hai bước dừng một bước để chờ chúng nó.

Thậm chí còn thỉnh thoảng đầu kiểm tra xem con nào tụt phía .

Từ Cảnh Lâm trở bên cạnh Lục thị , nhóc trông uể oải: "Nương, con thể ngăn cản Tuyên học tiếng vịt kêu."

Lục thị nghẹn một lát mới : "Đây của con, con còn nhỏ, chờ nó lớn như con thì sẽ hiểu thôi."

Ôn Diệp tiểu hài t.ử náo nhiệt xong, tầm mắt : " , Tuyên nhi còn nhỏ, tiểu hài t.ử đều như ."

Điều nàng tò mò ở giờ phút chính là, chờ già của nhóm vịt con phát hiện nhóm con của đều bắt cóc thì sẽ tâm tình như thế nào.

Kết quả già của đám vịt đợi , ngược đợi một con ngỗng hung dữ.

Từ bên suối bơi , lấy thế sét đ.á.n.h kịp bưng tai xông lên bờ thẳng đến Từ Ngọc Tuyên, gắt gao c.ắ.n bắp chân của bé.

Đám vịt con vỗ cánh sợ tới mức chạy tán loạn khắp nơi.

Tiếng của Từ Ngọc Tuyên vang lên rung trời.

Ôn Diệp thấy một màn như , khi kịp phản ứng, nhanh ch.óng từ ghế b.ắ.n lên, chạy vội qua dùng tay mở miệng ngỗng.

Lúc đám Kỷ ma ma dọa sợ rốt cuộc cũng động tác, nhanh ch.óng tiến lên đuổi con ngỗng .

Trong lúc đó, Kỷ ma ma bảo Nhẫn Đông về lấy t.h.u.ố.c.

Đám Hà Hương đuổi ngỗng, kết quả ngỗng mà còn c.ắ.n , đó ve phía đám vịt con chạy trốn.

 

 

Loading...