Ôn Diệp ngủ một giấc đến giữa giờ Ty mới tỉnh.
Đã lâu lắm nàng thức đêm ác như , một khi tỉnh , đầu óc đều để một đống hỗn độn mà mất một hồi lâu mới ý thức .
Nàng yên giường một lát cho bớt buồn ngủ mới gọi .
Vừa ngáp rửa mặt.
Vân Chỉ lấy áo khoác sạch sẽ, Đào Chỉ giúp đỡ vén tóc.
Ôn Diệp bàn trang điểm trong gương vài phần kiều diễm mà trong lòng thầm nghĩ, một thức đêm cùng hai thức đêm quả nhiên giống .
Sự khác biệt trong đó như thế nào, cần hỏi nhiều, cứ trong gương là .
Ôn Diệp soi gương cảm thấy vô cùng hài lòng.
Lúc Vân Chi mở miệng : "Tiểu thư, tiểu công t.ử học xong liền tới chỗ chúng , bây giờ vẫn còn đang ở bên ngoài chờ."
Ôn Diệp đùa nghịch mấy chiếc trâm cài trong hộp trang điểm chọn một cây trâm hoa lê đưa cho Đào Chi và : "Sao thằng bé đến chính viện?"
Vân Chỉ trả lời: "Nô tỳ hỏi thì tiểu công t.ử tới cứu ."
"Cứu ?" Ôn Diệp xong thì ngơ , mất một lát để suy nghĩ nhưng vẫn hiểu: "Cứu cái gì?"
Chính Vân Chi cũng rõ, thế nên đành : "Tiểu công t.ử vẫn cho nô tỳ."
Đào Chi ngược một suy đoán: "Có lẽ là do hôm qua từ Ôn phủ trở về đến sáng nay cũng thấy phu nhân nên tiểu công t.ử lo lắng chăng, bây giờ liền cảm thấy nhớ ?"
Vân Chi bổ sung : "Kỷ ma ma cũng nguyên cớ, chỉ tiểu công t.ử còn chuẩn cả táo ne cao.”
Ôn Diệp nâng mí mắt lên: "Vậy ? Đi, chúng xem thử ."
Đào Chỉ vội hỏi: "Vậy tiểu thư còn bày cơm nữa ?”
Ôn Diệp sờ sờ cái bụng trống trơn của liền đưa quyết định nhanh ch.óng: "Bày chứ, ăn .”
Sáng sớm ăn bánh táo, quá ngấy.
Trong phòng, Từ Ngọc Tuyên ở bên cạnh bàn ăn, trong tay bé cầm một khối tao ne cao đầy đủ, ánh mắt liên tiếp liếc về phía nó mà miệng mấp máy mấp máy như ăn luôn .
Khi Ôn Diệp di thì cũng lúc thấy một màn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-xuyen-thanh-nhi-tieu-thu-bi-ep-ga-cho-goa-phu/chuong-234.html.]
Nàng nhíu mày tới bên cạnh bé, Từ Ngọc Tuyên thấy ảnh của nàng liền cao hứng thôi, đồng thời cũng thở phào một : "Nương ơi!"
Đào Chi rót ly nước ấm đưa tới.
Ôn Diệp nhấp một ngụm cho nhuận giọng mới : "Sao ăn?"
Nàng chỉ chỉ cái bánh tay của bé. Từ Ngọc Tuyên nữa nuốt một ngụm nước bọt : "Đây là bánh Tuyên nhi để cho nương!"
"Thế nên Tuyên nhi ăn !"
Nói xong, bé còn như thật, lắc đầu nguây nguẩy, dường như thể hiện quyết tâm kiên định của bản cho nương thấy.
Ôn Diệp tiếp tục uống nước hỏi tiếp: "Nghe Vân Chi , con tới cứu nương?"
Từ Ngọc Tuyên gật gật cái đầu nhỏ, biểu tình chút nghiêm túc: " , cha hư nương, bắt nạt một đêm, cho nên, cho nên Tuyên nhi tới cứu ."
"Khụ, khu khu khụ..." Ôn Diệp câu , nước trong miệng thiếu chút nữa phun hết ngoài.
Thật vất vả lắm mới nuốt xuống ngụm nước, mà cẩn thận sặc, ho một hồi lâu mới thể bình tĩnh .
Hai chữ "một đêm" cũng thể khiến tưởng tượng những hình ảnh khác một cách dễ dàng.
Vân Chi ở một bên chờ cũng mang vẻ mặt mất tự nhiên, tối hôm qua khi tiểu thư ở trong phòng kêu nước, nàng rõ ràng.
Từ Ngọc Tuyên học bộ dáng của Lục thị bình thường vỗ cho , bàn tay ấm áp đặt ở lưng Ôn Diệp, nhẹ nhàng : "Không ho- ho-
Sau khi bình tĩnh , Ôn Diệp liền hỏi bé: "Con ai ?"
Từ Ngọc Tuyên ưỡn cái bụng nhỏ nhỏ xinh xinh của lên : "Tuyên nhi đều mài"
Ôn Diệp: "..."
Rốt cuộc là lời trẻ con cố ky, là đứa nhỏ trong một đêm liền trưởng thành sớm?
May mà ngay lúc , đồ ăn sáng (bao gồm cả trưa) đưa lên bàn, Ôn Diệp quyết định ăn cơm để lấp đầy cái bụng rỗng của , những chuyện khác tính .
Nàng còn quên : "Banh con cứ giữ tự ăn , nương ăn , nương ăn những thứ là ."
Ôn Diệp lướt qua đồ ăn bàn.
Từ Ngọc Tuyên đói bụng, chỉ là chút thèm.