Từ Ngọc Tuyên ngửa đầu hỏi: "Bao lâu?"
Lục thị suy nghĩ một chút, chọn một phương thức bé thể hiểu : "Chờ ngày mai con tỉnh dậy là thể thấy nương."
Từ Ngọc Tuyên cúi đầu, vẻ mặt mệt mỏi gật đầu.
Đại cô thái thái cảnh , thật sự là kỳ lạ.
Bà đối với vị cháu dâu từng gặp mặt càng cảm thấy hứng thú.
*
Sáng sớm hôm , Từ Ngọc Tuyên dùng bữa sáng, liền thúc giục Kỷ ma ma ôm đến Tây viện.
Sau khi đến Tây viện, sẽ là giờ Thìn.
Trời lạnh tuyết đọng, bất luận là Từ Ngọc Tuyên xuống đất tự , Kỷ ma ma lúc cũng sẽ như bé mong .
Liễu Nha dẫn hai chính đường, đồng thời : "Chủ t.ử ở thư phòng phía tây, tiểu công t.ử qua ?"
Từ Ngọc Tuyên lắc đầu, khi hạ xuống đất thẳng sảnh, tìm chung quanh nửa ngày, mới nhớ tới hỏi Liễu Nha: "Nương ?"
Liễu Nha khó xử: "Nhị phu nhân vẫn về."
Từ Ngọc Tuyên hiểu, nương vẫn trở vê.
Liễu Nha nhanh : "Nhị phu nhân ở đây, nhưng vẫn chủ t.ử, tiểu công t.ử ạ."
Từ Ngọc Tuyên bĩu môi, chậm rãi đến thư phòng phía tây.
Sau bàn học, Từ Nguyệt Gia đang nghiên cứu.
Từ Ngọc Tuyên lúc trực tiếp bò lên ghế dài, đắp chăn nương ngày thường đắp.
Sau đó là sự đối diện quen thuộc.
lúc Từ Ngọc Tuyên chơi xích đu nữa.
Mà là hỏi: "Ở ?"
Từ Nguyệt Gia buông mực xuống, cũng ngẩng đầu lên : "Trên thôn trang."
Từ Ngọc Tuyên nghiêng đầu: "Trở về?"
Từ Nguyệt Gia đ.á.n.h giá một thời gian: "Hai canh giờ."
Kỷ ma ma và Liễu Nha bên yên lặng .
Hai cha con rốt cuộc đang cái gì.
Từ Ngọc Tuyên tựa như hiểu, thể chậm rãi co trong chăn, chỉ lộ một cái đầu, cứ như chờ.
Hai canh giờ , thôn trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-xuyen-thanh-nhi-tieu-thu-bi-ep-ga-cho-goa-phu/chuong-117.html.]
Ôn Diệp đang đuổi theo một con ngỗng. Tuyết ngừng, nhưng một ngày một đêm trôi qua, mặt đất chồng chất một tầng tuyết thật dày, một chân giam xuống chính là một cái hố.
Ngỗng chạy gian nan tuyết, Ôn Diệp cũng .
Vân Chi và Đào Chi ở bên cạnh hỗ trợ ngăn cản, khiến cho cả đều chật vật.
Đào Chi : "Phu nhân, thể đổi ngỗng hầm ?"
Ôn Diệp cự tuyệt: "Ta ăn nó, ai bảo nó c.ắ.n ."
Đợi hai canh giờ, Từ Ngọc Tuyên vẫn đợi nương trở về, hướng Từ Nguyệt Gia lên án: "Cha gạt conl"
Từ Nguyệt Gia: "..."
Từ Ngọc Tuyên cuối cùng thể chống đỡ, nghiêng ghế dài, mơ mơ màng màng ngủ .
Từ Nguyệt Gia ôm lên giường ngủ.
Tây viện trống rỗng, chỉ hai cha con.
Ở vùng ngoại ô xa xôi, Ôn Diệp đuổi theo con ngỗng tới lui, thuận tiện chơi một trận tuyết với con cái của các hộ nông dân.
Lúc nàng đuổi ngỗng quần áo tỳ nữ, bọn trẻ đêu nhận nàng, chơi vui vẻ.
Náo nhiệt gân nửa canh giờ.
Ôn Diệp cuối cùng cũng ăn món ngỗng hầm nồi áp suất nhắc tới từ lâu.
Vô cùng hài lòng....
Giờ ăn trưa qua, thời gian hai tách , Ôn Diệp lệnh chuẩn khởi hành về Quốc công phủ.
Vốn dĩ nàng còn mang hai con ngỗng về cho Lục thị và những khác nếm thử, nhưng đó nghĩ nên thôi, sợ sẽ dọa bọn họ.
Loại khổ chỉ nên giữ để một nàng chịu đựng là .
Trên đường về, tuy rằng tuyết ngừng rơi, nhưng vì đường dễ nên xe ngựa di chuyển khá chậm.
Ở trong buồng xe, Ôn Diệp dựa Vân Chi ngủ trưa, khi nàng tỉnh thì xe ngựa thành.
Sắc trời bấy giờ tối mờ, Ôn Diệp hỏi là canh mấy, Đào Chi đáp: "Đã quá nửa giờ ."
Ôn Diệp im lặng giây lát : "Bảo Thu thúc tận lực nhanh hơn chút nữa."
Thu thúc là nhi t.ử của Thu bà t.ử, đều là thị tỳ bồi gả mà lúc Thẩm thị cấp cho Ôn Diệp.
Quốc công phủ thường dọn bữa tối giờ dậu hai khắc, ngày thường thì cũng thôi, bây giờ Đại cô thái thái hồi kinh, mấy ngày nay nhất định tới chính viện ăn cơm.
May mắn , khi ngừng đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng xe ngựa cũng tiến Quốc công phủ giờ sáu khắc.
Người hầu của chính viện vẫn luôn chờ chực cổng, thấy lập tức chạy về báo cáo.
Ôn Diệp vờ như thấy gì, nhanh ch.óng về thẳng Tây viện.