Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn - Chương 40: 40: Sao Cứ Ngốc Như Vậy

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:36:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nhìn hai cha con tình cảm như , Tô Uyển Ngọc đưa tay nhéo tai Giang Miên Miên, tức giận : “Vậy nếu ăn thì là đúng ?”“Tốt mà, mà!” Giang Miên Miên dám động đậy, chớp mắt ngừng, chân thành bà.Thấy biểu cảm lâ lòng của cô, Tô Uyển Ngọc bật : “Mẹ cũng ăn , cho chú mèo ham ăn là con hết.”Mặc dù bà cũng thèm ăn, cũng giành mất khá nhiều đồ ăn của con gái , nhưng còn tới mức gài con ngay giây phút quan trọng .Mà vài quả trứng gà là gì? Đợi con gái bà mang tiền thưởng về, khi còn ăn bánh bao thịt hằng ngày!Trứng gà để đổi bánh bao, quá lời!Giang Miên Miên trong lòng tính toán những gì, còn cảm động hát hò: “Trên đời chỉ , còn con gái như báo bối của , ôm lấy bảo bọc, hạnh phúc quá chừng.”“Biết thì !” Tô Uyển Ngọc buông tay , “Đi, ăn cơm thôi.”Ba một nhà khí thế hùng hồn chạy tới bàn ăn.

Chén mang lên bắt đầu tranh giành thức ăn.

Mục tiêu giống , đều là thịt heo xào súp lơ.Sắc mặt của Tôn Lệ Hà vốn lắm, thấy thế liền tức giận trách móc: “Anh cả, chị dâu, cha còn động đũa mà hai bắt đầu ăn , quy củ gì hết!”Hai đứa con trai lóc cả ngày, bà nội cũng chỉ cho một tuần ăn canh trứng gà một , vì chứ?!Rõ ràng nhờ con của bà nối dõi tông đường, chứ con nhóc Tam Nha tốn tiền tốn bạc !Nghe , cô vợ của lão Nhị mới ngạc nhiên qua bà .

Không một nhà cả lúc nào cũng ? ba còn chẳng thèm lấy một cái, miệng vẫn nhai tay vẫn gắp.Mặc dù Giang Miên Miên thế là bất lịch sự lắm, nhưng cha cô cũng bảo cô giành cơm, cô là con gái cũng thể lời cha dặn .Dù thứ trong nhà nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-40-40-sao-cu-ngoc-nhu-vay.html.]

Trong quá trình trưởng thành cô hấp thu nhiều dinh dưỡng, nếu sẽ thấp bé.Lúc , bà nội mang thịt khô , ghét bỏ mắng: “Cứ như bỏ đói nghìn năm , hôm nào cho bọn con ăn no ?!”May là bà mang thịt khô lên đấy.Giang Trường Hải lý lẽ hùng hồn: “Ăn thì ăn no đấy, nhưng chất béo nên nhanh đói .

Với cả việc hai tiếng đồng hồ, bụng réo ùng ục lên cả .”Câu cho nhà họ Giang im lặng như tờ.

Da mặt của cả đúng là dày hơn thường, chắc là một ngày của bọn họ cũng bằng hai tiếng đồng hồ của ông .Còn cô vợ của cả nữa, rõ ràng thể yếu đuối đơn bạc, chẳng thể nhiều việc , nhưng ăn cơm chắc chắn ăn ít hơn khác!Giang Đại Sơn vẫn bình chân như vại : “Ăn cơm .”Ông cũng đói .Cơm nước xong xuôi, mấy đứa trẻ trong nhà vây quanh Giang Miên Miên: “Tam Nha, em định học hết nhiều sách như trong hai tháng hả?”“Phải.” Giang Miên Miên quyết tâm, thản nhiên gật đầu.Mấy đứa trẻ lớn hơn chút bày vẻ mặt khâm phục.

Giang Chí Võ tuy e ngại nhưng chân thành : “Anh em nè Tam Nha, kiến thức lớp ba thật sự khó học, cũng hiểu.”Thật cảm thấy đầu óc của cô em lẽ cho lắm, ngốc đến mức tự đòi học nhiều như !“Em cảm thấy em thể hiểu.” Giang Miên Miên hếch cằm nhỏ lên, bày vẻ tự tin của một trưởng thành, dọa cho lũ trẻ ngạc nhiên, sửng sốt.Ánh mắt Đại Nha càng hâm mộ hơn: “Tam Nha giỏi thật đấy.

Lúc sáng Ái Bảo dạy dạy nhiều mà chị vẫn nhớ cách ghép vần.”Sao ngốc kinh thế nhỉ!Nhị Nha cũng tò mò, ngưỡng mộ hỏi: “Tam Nha, em thể thuộc nội dung trong sách nhanh ?”.

 

 

Loading...