Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn - Chương 36: 36: Vui Mừng Quá Sớm

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:36:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Giang Trường Hải chỉ sự thật, hề ý gièm pha mỉa mai gì cả.

lọt tai vợ chồng lão Tam thì khác.Tôn Lệ Hà xong, mặt mày tối sầm, lên tiếng chất vấn: “Anh cả, ý gì?! Muốn là con gái thông minh học giỏi, còn con trai em ngốc nghếch vô dụng đúng ?!”Sắc mặt của Giang Trường Đào cũng khó coi.

Kẻ cha ai chẳng con hóa rồng, hy vọng khác nhắc tới con cũng chỉ lời ý .“ ý đó, thím ba đừng quy chụp bô ỉa lung tung.” Giang Trường Hải nhún vai quan tâm, ông chỉ ăn ngay thật.Mà hai đứa cháu trai đó cũng thông minh thật, mỗi mang bài kiểm tra về đều đầy dấu gạch chéo đỏ.Thấy ông cợt nhả xem ai gì, Tôn Lệ Hà càng tức giận hơn, hận thể cầm bô ỉa chụp lên đầu của ông thật!Cuối cùng bà nội cũng hồn cơn vui mừng khi tốn tiền, lên tiếng: “Thôi thằng cả, con ít vài câu cũng ai bảo con câm điếc.”Mặc dù bà vui vì đứa cháu gái Tam Nha của thông minh học giỏi, nhưng bà vẫn cưng hai đứa cháu trai nhất.Mà vui mừng nhất chính là Đại Nha và Nhị Nha, đôi mắt đầy ắp hy vọng như đang sáng lên.

Nếu cần đóng học phí, lẽ hai cũng thể học. một giây , ánh mắt sáng của Đại Nha tối sầm , thể nào.Giả sử các cô thể thi hạng nhất thật, nhưng lớp bốn và lớp năm mới thu học phí, ai sẽ đóng tiền cho hai học lớp một đến lớp ba đây.Nhị Nha thầm ôm hy vọng, nghĩ tới việc về phòng sẽ xin cha cho và chị cả học, nhất định cô bé sẽ cố gắng học hành!Lúc , tỉnh táo nhất là Giang Đại Sơn cũng lên tiếng: “Không nên vui mừng quá sớm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-36-36-vui-mung-qua-som.html.]

Chắc chắn là khi khai giảng Tam Nha sẽ lớp một, nhưng nhận học bổng thì chờ tới ba năm nữa.”Chỉ mấy câu nhưng thành công thức tỉnh đám đang vui mừng như điên.

Cũng đúng, Tam Nha còn tới trường mà.Bà nội nghĩ tới chuyện chi trả ba năm học phí, lập tức vui xua tay: “Đừng ngây đó nữa, nên gì thì .

Chiêu Đệ, mau giặt quần áo.”Hệ thống trong đầu Giang Miên Miên: “Ký chủ, cô thể học lớp bốn luôn.

Kiến thức lớp một, hai, ba của năm tiểu học nhiều mà còn đơn giản, chỉ cần hai tháng là đủ để học .”“ !” Giang Miên Miên hề do dự trả lời, điên cô mới lên cấp hai, cấp ba sớm để chịu khổ.Hệ thống tiếp tục dụ dỗ: “Ký chủ, chẳng lẽ cô nhận tiền thưởng ? Có tiền thưởng thì cô thể mua bánh bao thịt, trái cây, đồ ăn thỏa thích.

Mà tiền thưởng của cấp hai, cấp ba chắc chắn sẽ nhiều hơn.”Nghe tới việc ăn, Giang Miên Miên rung động, thế là hỏi: “Chị Ái Bảo, tiền thưởng hạng nhất ở trường cấp hai của chị là bao nhiêu ?”Lâm Ái Bảo suy nghĩ một lát đáp: “Năm ngoái là hai mươi nhân dân tệ, bên công xã còn thưởng thêm năm tệ nữa.”“Nhiều ?!” Người nhà họ Giang đồng thanh hít một , tổng cộng là hai mươi lăm tệ đó!Phải là một tháng họ còng lưng còn tới mười tệ nữa!Lâm Ái Bảo còn sợ công kích đủ mạnh, bổ sung thêm một câu: “Năm ngoái hạng nhất của trường con là hạng tám của huyện, những thưởng mười tệ của trường, còn nhận hai mươi tệ do huyện thưởng nữa cơ.”Lần nhà họ Giang suýt nữa là ngất luôn, năm mươi lăm tệ!!Trời ạ, học mà còn kiếm tiền!Giang Miên Miên cũng nuốt nước miếng cái ực, trong lòng kích động ngừng, tựa như thấy hàng nghìn cái bánh bao thịt đang bốc nóng vẫy gọi ..

 

 

Loading...