Người trong thôn cũng thở phào nhẹ nhõm theo, thôn trưởng còn thiết : "Trường Hải mau đưa con gái trở về quần áo khô, cũng tránh cảm mạo nóng sốt.
"Trong thôn trạm y tế, đứa trẻ cảm mạo nóng sốt thì cũng là việc nhỏ, thôn bên cạnh đứa trẻ sốt thành kẻ ngu .
Trương Quế Hoa ở một bên nghĩ tới tính tình của con trai , vội vàng thêm một câu: "Thay quần áo xong mau trở việc!"", còn uống chút nước đường nữa.
" Giang Trường Hải gật đầu một cái, ôm lấy con gái chạy nhanh như bay về nhà.
Trương Quế Hoa , nhất thời liền để mắt: "Uống gì nước đường gì chứ, uống chút canh gừng là đủ !"Nhà chút đường đỏ như , chịu nổi cái miệng của nhà thằng cả.
Giang Trường Hải chỉ như , chạy thật nhanh.
Nhìn bóng lưng vội vàng chạy như bay của ông, cảm khái : "Trường Hải mặc dù bình thường dáng vẻ cà lơ phất phơ, nhưng mà thật lòng thương con gái đó.
""Nói nhảm, chỉ một đứa con gái như , thương nó thì thương ai?""Cũng đúng, nhưng mà theo cho dù thương con gái chăng nữa thì còn một đứa con trai nối dõi tông đường mới .
"Mặc dù trong thôn đều Giang Trường Hải là kén rể, nhưng bọn họ từ nhỏ quen với quan niệm xưa nên bọn họ đồng ý, thậm chí là khinh bỉ giễu cợt.
Trương Quế Hoa lời đ.â.m tim , sắc mặt lập tức trở nên khó coi, một giây kế tiếp cất giọng đốp : "Con gái thì ! Con trai các thông minh bằng Tam Nha nhà chúng ? Biết thuộc nhiều thơ và phép tính như ?"Những người khác nhất thời lên tiếng, thiếu chút nữa quên con gái Trường Hải bây giờ là một đứa trẻ đầu óc thông minh.
Thấy , Trương Quế Hoa sảng khoái tinh thần, cũng đau lòng tốn thêm một hai đồng tiền học phí nữa.
Mà Giang Trường Hải đang chạy xa , bộ đem nhà khuê nữ để xuống: "Con gái, con nặng quá, xuống tự .
""Con !" Giang Miên Miên ôm cổ ông buông tay, "Con mới nặng!"Thời đại chất béo, cô cho dù mập cũng mập nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-18-18-loi-noi-dam-vao-tim.html.]
Sau đó thấy cha cô quẹo cua, liền hỏi: "Cha, chúng trở về nhà ?""Ta đón con.
" Giang Trường Hải vẫn quên vợ của .
Giang Miên Miên sáng tỏ mà gật đầu một cái, nếu như cô chồng và con gái về nhà tránh lười phần bà thì nhất định sẽ vặn lỗ tai hai cha con cô dạy dỗ một trận.
Xa xa thấy cô vợ nấp ở bóng cây lười biếng, Giang Trường Hải liền hô to: "Vợ ơi, con gái chúng rơi xuống nước, mau về nhà nấu nước .
"Tô Uyển Ngọc , lập tức ném cào gỗ liền chạy tới: "Sao thế?""Không , chính là Miên Miên rơi trong nước, trong thôn cho là con bé sặc nước sợ hãi.
" Giang Trường Hải thấp giọng giải thích rõ, sợ bà lo lắng.
Giang Miên Miên cũng mang cặp mắt lấp lánh mà nhỏ giọng : "Mẹ, chúng về nhà uống nước đường đỏ .
"Thấy dáng vẻ tinh thần vui vẻ của cô, Tô Uyển Ngọc yên lòng, thúc giục: "Vậy còn chờ gì nữa? Đi nhanh lên!"Vì một nhà ba miệng trở về nhà liền chạy thẳng tới phòng bếp, mở tủ lấy lon đựng đường đỏ , múc ba chén nước.
Một bưng một chén, uống ừng ực một .
Một chén thấy đáy, đó Tô Uyển Ngọc mới nhớ hỏi: "Con gái, con ăn chút gừng ?""Không !" Giang Miên Miên lắc đầu, gừng cay.
Biết cô bơi hoảng sợ, Tô Uyển Ngọc cũng miễn cưỡng.
Hơn nữa mặt trời lớn, nước sông lạnh, một đường trở quần áo cũng sắp khô.
mà Giang Miên Miên vẫn đổi một bộ quần áo, đó ở giường phát một tiếng than thỏa mãn: "Vẫn là thoải mái!".