Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [Thập niên 80] - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-03-16 08:49:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

vị thầy giáo đó điềm đạm, thấy học bài liền đặt sách xuống:

 

“Tom, em ngoài chơi ?"

 

“Tìm, tìm em gái chơi."

 

Lam Lân thấy chơi, lập tức đầu .

 

“Em gái nào?"

 

Thầy giáo đến bàn học, hỏi.

 

Lam Lân chỉ tay về phía nhà Cố Kim Thủy:

 

“Nhị Nữu."

 

“Nhị Nữu, đó chẳng là con gái của Kim Thủy ?"

 

Trần Lệ Anh nhịn lên tiếng.

 

Thầy giáo ngạc nhiên bà, Trần Lệ Anh vội :

 

“Kim Thủy chính là cháu ngoại , nhà nó ngay gần đây thôi."

 

“Vậy chúng qua đó ."

 

Thầy giáo suy nghĩ một chút, đặt sách xuống, trực tiếp .

 

Ông sắc trời bên ngoài, bảo:

 

“Thời tiết thế , cũng là mùa xuân tươi , Tom, đời đừng nên lãng phí thời gian."

 

Trần Lệ Anh ở bên cạnh mà khóe miệng co giật.

 

Bà cảm thấy vị thầy giáo mà chẳng bình thường chút nào .

 

Nhà ai đứa trẻ chịu sách mà chiều chuộng thế chứ, còn du xuân nữa chứ.

 

Tuy nhiên.

 

chỉ là bảo mẫu, vì chẳng gì, khoác thêm áo cho đứa trẻ, mang theo bình giữ nhiệt, ít điểm tâm hoa quả, theo thầy giáo cùng Lam Lân “du xuân".

 

Hôm nay Cố Kim Thủy về muộn.

 

Anh chạy qua Phan Gia Viên dạo một vòng, thu mấy món đồ nhỏ, con dấu bằng đ-á kê huyết, mấy đồng tiền Khai Nguyên Thông Bảo và đồng bạc Viên Đại Đầu.

 

Hôm nay kiếm tuy tính là nhiều, nhưng cũng gọi là nhặt bảo vật.

 

Con dấu bằng đ-á kê huyết chất đ-á mịn màng, tuy phần màu đỏ tính là nhiều nhưng quý ở chỗ đỏ đúng chỗ, phần đỉnh đỏ rực như m-áu, trong giới gọi là “Hạc Đỉnh Hồng", món nếu bán , ít nhất cũng kiếm bảy tám trăm tệ.

 

Cố Kim Thủy bây giờ giống như hồi , cái gì cũng bán đổi tiền, nghĩ thông , tiền thì kiếm, nhưng đồ thì vẫn giữ để tích lũy vốn liếng, nếu mở cửa hàng đồ cổ thì cũng vốn.

 

Vừa mới sân , thấy mấy đang gọi “A bà, a bà".

 

Cố Kim Thủy tự hỏi “a bà" gì, thì thấy , bác dâu cả, em gái , con gái cùng một ông lão đang “A bà".

 

“Mọi đang diễn trò gì thế ?"

 

Nếu trời vẫn còn sáng, Cố Kim Thủy tưởng gặp ma .

 

Cố Ngân Tinh lườm một cái:

 

“Anh, nhận , chúng em đang cùng bọn trẻ học tiếng Anh đây."

 

“Học tiếng Anh?"

 

Cố Kim Thủy về phía ông lão.

 

Ông lão ném quả táo trong tay cho :

 

, đây chính là Apple."

 

“Phải đấy, đừng phá đám, đừng ảnh hưởng đến việc học của chúng ."

 

Hà Xuân Liên trực tiếp lệnh đuổi khách.

 

Cố Kim Thủy khóe miệng co giật, thôi , trêu thì ?

 

Anh trong nhà cất đồ đạc, lúc trở một cái, học tiếng Anh nữa, mà chuyển sang học bảng cửu chương .

 

Em gái tham gia nữa, còn , bác dâu cả, cùng bé Lam Lân học hăng say.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-duoc-ca-nha-nghe-thay-tieng-long-thap-nien-80/chuong-93.html.]

Con gái cưng của thì ở bên cạnh ôm bánh bao gặm, chẳng buồn để ý đến vị thầy giáo .

 

Vẫn là con gái chí khí.

 

Vừa mới nghĩ , Cố Kim Thủy liền thấy con gái mắt dòm thấy hộp sữa , tay chỉ một cái:

 

“Ăn!"

 

Cậu bé Lam Lân vốn đang sách, lập tức nữa, hớn hở mở sữa , còn đưa ống hút tận miệng con gái .

 

Cố Kim Thủy:

 

“..."

 

Con gái , con cũng quá là khách khí đấy.

 

Lam Lân cứ thế mà danh chính ngôn thuận cách dăm bữa nửa tháng đến nhà họ Cố, phát triển thành việc ban ngày thức dậy là trực tiếp dẫn theo thầy giáo và bảo mẫu đến nhà họ Cố luôn.

 

Sau khi Lam Nghiệp Bình chuyện, da mặt dày như ông cũng thấy chút ngại ngùng:

 

“Cháu trai mấy ngày nay phiền quá, đứa nhỏ quả thực thích con bé nhà các chị."

 

“Ôi dào, ạ, cháu nhà ông qua đây cũng mà, Nhị Nữu nhà chúng hưởng lợi, học thêm bao nhiêu kiến thức, vả chị dâu cũng giúp chúng chăm sóc trẻ con, chúng thấy ngại mới đúng."

 

Hà Xuân Liên .

 

Vì cả hai nhà đều phiền lòng, Lam Lân đến càng lý do chính đáng hơn.

 

Cố Ưu Tư ban đầu cảm thấy những gì thầy giáo chẳng gì thú vị, nhưng đó thầy giáo kể về các chi tiết kiến trúc của tứ hợp viện, kể về lịch sử ngày xưa, cô bé dần dần cũng bắt đầu sẵn lòng lắng , Lam Lân rủ cô bé chơi còn cô bé lườm cho một cái.

 

Lam Lân đành ngoan ngoãn xuống thầy giáo giảng bài, để thể hiện mặt em gái nhỏ, còn nghiêm túc.

 

Lam Nghiệp Bình lén vài , thấy thể tập trung học bài, khỏi cảm thấy vô cùng an ủi.

 

Chương 51 Ngày thứ năm mươi mốt lén

 

“Tháng sản lượng đầu vẫn là phân xưởng một."

 

Đặng Mai quanh , ánh mắt dừng Lương Dĩnh, chuyển sang Lâm Liên Hoa:

 

“Liên Hoa, cô dậy vài câu với , vỗ tay nào."

 

Trong lòng Lâm Liên Hoa đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ khiêm tốn.

 

dậy, cúi :

 

cũng chẳng để cả, chủ yếu là các đồng chí ở phân xưởng chúng đều chăm chỉ, thành tích là của , liên quan nhiều đến tổ trưởng như ."

 

“Ê, lời thể như ."

 

Tổ trưởng phân xưởng hai Trương Đào Nhi khen ngợi:

 

“Người ở phân xưởng cô chăm chỉ, mà tổ trưởng như cô cũng tồi, cô thường xuyên tăng ca ở phân xưởng, chuyện đó ?"

 

“Chị Tôn cũng ạ."

 

Lâm Liên Hoa chút ngại ngùng kéo kéo vạt áo, “ cũng vì ngại nên chẳng dám kể với ai."

 

“Có gì mà dám kể chứ, đây là chuyện mà,"

 

Trương Đào Nhi khen ngớt lời:

 

“Em gái Liên Hoa trẻ tuổi chịu khó nỗ lực, khá hơn khối ."

 

lời , ánh mắt liếc Lương Dĩnh, “Đồng chí Lương Dĩnh, phân xưởng của các cô tháng tụt hậu , tháng nào cũng tụt hậu, tổ trưởng mới như cô sốt ruột ?"

 

Lương Dĩnh chẳng hề ngạc nhiên giọng điệu mỉa mai của Trương Đào Nhi.

 

Trương Đào Nhi là chị gái của Trương Hạnh Nhi ở phân xưởng của họ, từ khi cô tổ trưởng phân xưởng ba, chị em Trương Đào Nhi luôn cô với ánh mắt mấy thiện cảm.

 

Lương Dĩnh sớm quen .

 

:

 

“Trong lòng cũng sốt ruột chứ, nhưng chuyện cũng thể vội vàng ."

 

“Cái gì mà vội , cô tổ trưởng mà chẳng chút thành tích nào," Trương Đào Nhi lập tức châm chọc:

 

“Thế thì cần cô gì chứ?

 

Theo thấy cô chi bằng sớm rút lui nhường chỗ cho khác thì hơn."

 

 

Loading...