Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [Thập niên 80] - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-03-16 08:46:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cụ Quan, bà cụ Quan cùng Quan Đại Nha tên nhà hiện lên khế đất, đều chút ngẩn ngơ.”

 

Bà cụ Quan càng kích động đến rơi nước mắt.

 

Lão Vương chút nỡ, ông :

 

“Đồ đạc trong căn nhà định mang , các nếu thì cứ lấy dùng, thì vứt .”

 

“Thế thì thật sự cảm ơn ông quá.”

 

Bà cụ Quan vội vàng cảm ơn.

 

Lão Vương xua xua tay, xấp tiền mặt, tâm trạng phức tạp.

 

Cố Kim Thủy :

 

“Ông cụ, ông sắp thì báo cháu một tiếng, cháu tiễn ông.”

 

Lão Vương sững , đó hiểu ý của Cố Kim Thủy, :

 

“Không cần tiễn , lát nữa mấy đứa cháu ở quê sẽ đến .”

 

Cố Kim Thủy :

 

“Vậy thì quá.”

 

Anh tiễn chị gái ở Cục Cải cách nhà đất , lặng lẽ gửi cho phong bao mười đồng tiền.

 

Chị gái thấy, chao ôi, mười đồng, “Cái , mau cầm về .”

 

“Chị cứ cầm lấy ạ, chị giúp bọn em mua căn nhà chạy đôn chạy đáo, đủ vất vả , nếu chị cầm chút lòng thành của em, em sẽ thấy ngại lắm.”

 

Cố Kim Thủy :

 

“Vả còn nhiều lúc phiền chị mà.”

 

“Chao ôi, chị nhận nhé, yên tâm, căn tứ hợp viện chị giúp để ý , vẫn bán .”

 

Chị gái híp mắt nhận phong bao, ánh mắt Cố Kim Thủy giống như con cháu trong nhà .

 

“Vậy thì đa tạ chị, hôm nào nếu sân nhỏ một chút chị nhớ báo em nhé, vẫn là s-ố đ-iện th-oại đó ạ.”

 

Cố Kim Thủy , tiễn chị gái lên xe buýt mới .

 

Một lát .

 

Cháu trai của lão Vương đến, đồ đạc của lão Vương nhiều, chỉ vài bộ quần áo chăn màn cùng một bài vị, mấy đứa cháu đón ông , lão Vương cái sân lưng, lặng lẽ rơi một giọt lệ.

 

Về phần nhà họ Quan.

 

Cụ Quan và bà cụ Quan bận rộn lụng từ sớm.

 

Hai xách nước lau sàn lau bàn, lúc Cố Kim Thủy , bà cụ Quan vội :

 

“Chàng trai, ngày mai chúng chuyển nhà, nhà nhất định qua chung vui với chúng nhé.”

 

“Cái đó là đương nhiên ạ.”

 

Cố Kim Thủy dày mặt :

 

“Đến lúc đó cả nhà cháu đều đến, đỡ một bữa nấu cơm .”

 

“Chuyện , các đến bọn còn mừng kịp nữa là.”

 

Nụ mặt bà cụ Quan bao giờ tắt.

 

Cố Kim Thủy thấy họ bận, liền cáo từ, ngang qua sân, mắt liếc qua đống gỗ .

 

Anh qua vài bước, vội vàng , xổm xuống lấy khăn tay lau sạch một khúc gỗ, màu vàng óng ánh pha chút tím, tỏa một mùi hương thoang thoảng, nhấc thử, trọng lượng nặng hơn gỗ bình thường ít.

 

Đây chẳng là gỗ Kim Ty Nam Mộc trong truyền thuyết ngàn năm mới một khúc !!!

 

Chương 47 Ngày thứ bốn mươi bảy lén

 

Cụ Tịch dậy từ đất, cụ xổm lâu khó tránh khỏi tê chân.

 

Cố Kim Thủy vội vàng tiến lên đỡ một tay, đỡ cụ dậy, hỏi:

 

“Thế nào ạ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-duoc-ca-nha-nghe-thay-tieng-long-thap-nien-80/chuong-86.html.]

Sư phụ.”

 

Cụ Tịch tháo kính xuống, đ-ánh giá Cố Kim Thủy từ xuống .

 

Cụ đ-ánh giá một hồi đó cảm thán :

 

“Bây giờ cũng chẳng gì nữa, cái vận may của , đúng là còn gì để .

 

Ngần gỗ Kim Ty Nam Mộc mà ông cụ đó cứ thế tặng cho ?”

 

“Chẳng thế ạ.”

 

Cố Kim Thủy sư phụ , lúc yên tâm , còn thể nhầm, nhưng đôi mắt của cụ thì thể nào nhầm :

 

“Sư phụ, cụ xem đống gỗ Kim Ty Nam Mộc đáng giá bao nhiêu tiền ạ.”

 

“Theo thấy, chỗ đừng bán nữa.”

 

Cụ Tịch xuống ghế, định cầm ấm rót nước, Cố Kim Thủy nhanh tay lấy lấy, ân cần rót nước cho cụ, cụ cũng khách sáo, dựa ghế , mặc cho chiếc ghế khẽ đung đưa, “Chừng gỗ Kim Ty Nam Mộc thể gặp mà thể cầu , giữ , tự đóng thành đồ nội thất cũng , hoặc là để cho hậu đại, đây đều là đồ thể truyền đời đấy.”

 

“Vậy cháu cụ ạ!”

 

Cố Kim Thủy chẳng hai lời liền quyết định luôn.

 

Cụ Tịch mỉm :

 

“Sao thế, vội kiếm tiền nữa ?”

 

“Vội chứ ạ, nhưng mà chuyện vội đến mấy cũng phân biệt rõ chính phụ,” Cố Kim Thủy :

 

“Cụ bảo những thứ , nếu cháu còn đem bán , chẳng cháu thành kẻ phá gia chi t.ử ?”

 

Cụ Tịch nhịn bật .

 

Cố Kim Thủy thấy cụ hiếm khi tâm trạng , liền hỏi:

 

“Sư phụ, chiều nay nhà tổ chức tiệc tân gia, cụ ạ?”

 

“Đi gì, cũng chẳng liên quan gì đến .”

 

Cụ đống gỗ Kim Ty Nam Mộc mặt, :

 

“Những thứ cứ để ở đây , khi nào cần dùng thì đến lấy.”

 

“Thế thì ngại quá, chẳng phiền cụ .”

 

Cố Kim Thủy giả bộ khách sáo .

 

Cụ lạnh một tiếng, “Được , bớt giả vờ , đồ mang đến đây còn ở đây khách sáo, mau , về nhà đừng quên sách là .”

 

“Dạ, cụ cứ yên tâm ạ.”

 

Cố Kim Thủy miệng rộng đồng ý.

 

Anh ngoài cũng vội về, chạy đến tiệm cơm gần đó đặt cơm trưa một tháng cho cụ, tốn thêm năm đồng tiền nhờ nhân viên chạy bàn.

 

Chuyện xong xuôi, bấy giờ mới .

 

Nhà cụ Quan chuyển nhà nhẹ nhàng, cụ Quan chắc là thông suốt , đồ đạc ở quê nhiều thứ đều mang theo, Sơn Hổ cùng Đậu T.ử với một đám nhà họ Cố qua giúp một tay, một buổi chiều là thu xếp xong.

 

Cụ Quan bủn xỉn, tiệc tân gia tám món, đều là món thịnh soạn, nào là móng giò kho, gà , vịt ...

 

Cuối cùng còn tặng Cố Kim Thủy mỗi một bao Đại Tiền Môn.

 

Cái đặt ở Bắc Kinh cũng là đàng hoàng oai phong .

 

“Ông cụ, ông đừng khách sáo nữa, hôm nào rảnh thì ông cùng bà cụ qua nhà cháu chơi, xa tận chân trời gần ngay mắt, chúng thường xuyên qua .”

 

Cố Kim Thủy hì hì .

 

Cụ Quan hiếm khi nụ , gật đầu :

 

“Được thôi, hôm nào qua nhà các bái phỏng.”

 

Hà Xuân Liên , mặt khác thì gì, khi về nhà hiếm khi khen Cố Kim Thủy, “Kim Thủy, việc hôm nay con lắm, chúng giúp chính là hành thiện tích đức.”

 

Cố Ngân Tinh ghen tị :

 

“Mẹ, con ở bệnh viện còn cứu nhân độ thế đây .”

 

 

Loading...