“Cậu cũng coi như chút tinh mắt.”
Ông cụ chút cảm thán :
“Căn nhà lão bà t.ử nhà với ngày mất ba năm mới xây xong từng chút một, ai ngờ lão bà t.ử nhà phúc, mấy năm , bao nhiêu năm qua ít mua, đều đồng ý.
Bây giờ nếu vội về quê, cũng chẳng nỡ bán.”
Ông cụ đến đây thì thở dài một tiếng.
Chị gái :
“Ông cụ , ông về quê cũng là hưởng phúc mà, ở quê một đống , chẳng náo nhiệt .”
Sắc mặt ông cụ hơn một chút, nhưng vẫn kiên trì :
“ hiện giờ chỉ trông chờ căn nhà để dưỡng già thôi, một ngàn một trăm thiếu một xu nào hết.”
“Chuyện ...”
Chị gái chút khó xử về phía Cố Kim Thủy.
Chị cũng cái giá của Cố Kim Thủy chính là ở mức một ngàn đồng.
“Ông cụ, ông cụ ơi,” Một đàn ông ở bên ngoài đ-ập cửa, tiếng nhỏ.
Sắc mặt ông cụ lập tức chút khó coi, ông đến cửa, kéo chốt cửa , “Hét cái gì mà hét.”
“Ông cụ, ông cụ ruột của con ơi, căn nhà ông bán bảo con một tiếng chứ.”
Người đàn ông chuyện đeo kính râm, dáng vuông vức, chiếc áo đại quân nhu gã căng trông như một tấm khăn trải bàn.
Ông cụ lạnh lùng :
“Liên quan gì đến chứ, đây là nhà họ Vương .”
“Ông cụ, ông lời chẳng là khách sáo quá ?”
Người đàn ông l-iếm láp khuôn mặt , động tác cứng rắn, trực tiếp chen trong sân.
Gã thấy Cố Kim Thủy ở đó, lập tức sa sầm mặt:
“Các là hạng gì thế, mau , cái sân của chúng bán.”
“Anh đ-ánh rắm, lão t.ử chính là bán nhà!”
Ông cụ nghiến răng nghiến lợi, đầu với Cố Kim Thủy:
“Chàng trai, thể trả giá bao nhiêu .”
Chị gái kéo kéo tay áo Cố Kim Thủy, thấp giọng :
“Căn nhà e là chút rắc rối, là thôi .”
Người đàn ông tai thính, lập tức thấy lời chị gái , liền phụ họa theo:
“ , khuyên nhất đừng mua, nếu mua, ba bữa đến gõ cửa tìm , đại ca của là ai ?”
“Đại ca là ai?”
Cố Kim Thủy vui vẻ, móc một điếu thu-ốc châm lên, rít một phả , đàn ông qua làn khói.
Người đàn ông chỉ mũi, đắc ý vênh váo, “Đại ca là Cố Kim Thủy, vùng đều là do đại ca bảo kê.”
“Khụ khụ khụ.”
Cố Kim Thủy vốn đang hút thu-ốc, thấy lời , nhịn sặc một cái, ho đến mức nước mắt cũng chảy .
“Chao ôi, Tiểu Cố, chứ?”
Chị gái lo lắng hỏi.
Cố Kim Thủy xua xua tay, đưa mu bàn tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt.
Anh ngẩng đầu tên b-éo , “Anh nữa xem đại ca là ai?”
“Cố Kim Thủy đó, nào, sợ chứ gì?”
Tên b-éo đắc ý vênh váo, tháo kính râm mặt xuống, đ-ánh giá từ xuống , “Nhóc con, tao thấy mày g-ầy gò yếu ớt thế , đừng tự tìm rắc rối cho nhé.”
“Anh đại ca là Cố Kim Thủy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-duoc-ca-nha-nghe-thay-tieng-long-thap-nien-80/chuong-85.html.]
Cố Kim Thủy ném điếu thu-ốc xuống đất, dẫm tắt, :
“ quen nhỉ?”
Tên b-éo sững , nghi ngờ Cố Kim Thủy, “Mày đừng đ-ánh rắm, Cố Kim Thủy mà trông như mày á?
Người đều bảo Cố Kim Thủy cao mã lớn, nắm đ-ấm to hơn cái nồi đất.”
Cố Kim Thủy thở dài một tiếng.
Anh về phía chị gái, “Chị, chị chứng giúp em cái, em tên là Cố Kim Thủy ?”
Chị gái sững sờ, chút rõ tình hình, “Cậu đúng là tên mà.”
Tên b-éo ngây , bước chân theo bản năng lùi .
“Thế nào?
Có cần đ-ánh một trận để nắm đ-ấm của to nhường nào ?”
Cố Kim Thủy tiến lên một bước.
Tên b-éo ngoài mạnh trong yếu, mỡ mặt run rẩy, mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống, “Cậu, , đ-ánh là phạm pháp đó, cục công an ở ngay gần đây.”
“Cậu đ-ánh , đ-ánh ch-ết nó cho , cứ bảo là đ-ánh, để xem ngần tuổi , công an còn bắt !”
Lão Vương nộ khí xung thiên, dùng gậy chỉ tên b-éo .
“Được thôi!”
Cố Kim Thủy bộ xông lên.
Tên b-éo sợ tới mức vội vàng chạy ngoài, còn vấp ngưỡng cửa, ngã chổng vó đó lồm cồm bò dậy chạy trốn.
“ là gia môn bất hạnh.”
Cơn giận mặt lão Vương phai nhạt, mặt đầy vẻ bất lực suy sụp.
Ông với Cố Kim Thủy:
“Chàng trai, cũng chẳng quản là ai, nể tình giúp , trả giá đừng quá ít là đồng ý .”
“Ông cụ, cứ một ngàn một trăm ạ.”
Cố Kim Thủy thừa cơ đục nước b-éo cò, từ trong túi móc hai trăm, “Đây là tiền đặt cọc, mua nhà là nhà cháu, ngày mai cháu đưa họ đến ký với ông, đó chúng một tay giao tiền một tay giao nhà.”
Lão Vương chút ngỡ ngàng.
Ông Cố Kim Thủy, trong lòng cảm xúc lẫn lộn, “Cậu đúng là .”
Ông nhận lấy hai trăm, :
“Tên b-éo là cháu trai vợ , căn nhà bán cho các , nó chắc chắn sẽ còn đến gây hấn đấy.”
Cố Kim Thủy :
“Ông cụ, chuyện ông cần lo ạ, em cháu đông lắm, nó mà dám gây hấn thì đ-ánh gãy chân nó luôn.”
Cái loại lưu manh nhát gan ỷ mạnh h.i.ế.p yếu là nhát nhất.
Bản còn động gã, gã sợ chạy mất dép .
Đợi đến lúc nhà cụ Quan chuyển nhà, Cố Kim Thủy đưa Sơn Hổ, Đậu T.ử đưa thêm mấy em nữa cùng qua đây, đảm bảo tên b-éo cả đời dám gần căn nhà .
“Nếu thì khuyên nữa.”
Lão Vương chỉ đống gỗ đất :
“ cũng chẳng thèm chiếm hời của , đống gỗ là nhặt về, vốn định để bán, đều cho cả đấy.”
Cố Kim Thủy đồng ý.
Anh vốn chẳng thèm để ý đến đống gỗ đó, đống gỗ đó cùng lắm cũng chỉ bán vài đồng.
Chuyện nhà cửa xong xuôi.
Cố Kim Thủy vội vàng chạy một chuyến đến thôn Bắc Tang, đem chuyện cho nhà cụ Quan .
Về phần một trăm đồng thêm , , dù trong cuộc mua bán chiếm món hời lớn , bỏ thêm một trăm đồng coi như tích đức.
Thủ tục ngày hôm diễn nhanh.