Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [Thập niên 80] - Chương 287
Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:11:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lam Lân mấp máy môi, mặt ửng hồng, gãi gãi gáy, “Chú cũng ạ, cháu sẽ mang về cho tất cả .”
“Mang gì mà mang, bọn em đừng để ý đến họ, họ ăn gì thì tự mà mua.”
Lương Dĩnh liếc Cố Kim Thủy một cái, “Anh đấy, ngày mai trông con gái cho , rụng một sợi tóc là em tính sổ với đấy!”
Joseph và những khác bên cạnh trộm.
Cố Kim Thủy da mặt dày, chẳng hề để tâm.
Thành phố New York nhỏ, chợ đồ cũ ở đây thịnh hành, nhưng về cơ bản đều cố định ở vài địa điểm.
Địa điểm mà Joseph hôm nay đưa nhóm Cố Kim Thủy đến chính là chợ đồ cũ Hell's Kitchen gần Quảng trường Thời đại, cũng đúng dịp hôm nay là thứ Bảy.
Họ xuống xe, đến gần khu chợ thì thấy nơi đông nghịt , đủ màu da, giọng qua , những tín đồ Hồi giáo mặc áo choàng đen, những cô gái trẻ ăn mặc nóng bỏng, còn những đàn ông da trắng trung lưu da dẻ đỏ bừng vì nắng, mặc áo thun POLO.
Cố Ưu Tư chỉ thấy thứ đều mới mẻ vô cùng.
Thậm chí ngay cả khi Joseph đưa họ mua một phần xúc xích nóng (hot dog), cô cũng cảm thấy hương vị của món xúc xích khá ngon.
“Cô bé, cháu thích nơi ?”
Joseph thấy Cố Ưu Tư hăng hái liền thuận miệng hỏi một câu.
Cố Ưu Tư đang gặm xúc xích, chậm rãi gật đầu, “Cháu thấy cũng khá , mặc dù vẫn bằng Phan Gia Viên.”
“Ha ha ha ha.”
Joseph nhịn bật thành tiếng, An Dật và những khác chút bất lực.
Joseph :
“Phải, đến cũng vẫn là đất nước là nhất, tuy nhiên, cô bé ngờ cháu tuổi còn nhỏ mà cũng nghĩ như .”
Cố Kim Thủy lúc vô cùng đắc ý, “Đó đều là do những cha như chúng dạy bảo đấy.”
Joseph Cố Kim Thủy một cái, lộ hàm răng trắng muốt đủ để đóng quảng cáo kem đ-ánh răng, “Cố, thấy con gái thông minh và điềm đạm hơn nhiều.”
Cố Kim Thủy đầy đầu hắc tuyến.
An Dật bên cạnh phá lên một cách thiếu tế nhị, suýt chút nữa miếng xúc xích nghẹn ch-ết, may mà An Tâm vội vàng mua một chai coca cho uống vài ngụm, bấy giờ mới thở .
Cả nhóm ăn , chợ đồ cũ Hell's Kitchen cực kỳ lớn, mặt đường, vỉa hè dựng từng cái lều, bên ngoài mặt đất còn bày đủ loại hàng hóa cũ, nhỏ thì đĩa chén cốc tách, thậm chí còn những món điêu khắc gỗ chỉ bằng ngón tay, lớn thì cũng vô cùng đồ sộ, đồ nội thất cổ điển thời Elizabeth, giường gỗ óc ch.ó kiểu Rococo, thậm chí còn bán cả xe cổ cũ.
Một chiếc xe cổ đó là mẫu do Ford sản xuất năm 1917, tạo hình vô cùng nam tính, thùng xe bằng gỗ, bánh xe cao, đèn pha bằng đồng lau chùi sáng loáng, giống như một con mãnh thú sắp lao khỏi rừng già.
Những đàn ông như Cố Kim Thủy khi thấy xe là dời chân .
An Tâm càng là mắt chớp chằm chằm chiếc xe đó, đôi mắt tinh khuôn mặt g-ầy gò lóe sáng, khàn giọng hỏi:
“Chiếc xe giá bao nhiêu?”
Joseph lên giúp ngóng xong , giơ hai ngón tay , “Đòi hai mươi vạn đô la Mỹ.”
Hai mươi vạn?
Ánh sáng trong mắt An Tâm bỗng chốc như ngọn lửa gió, “vụt” một cái tắt ngóm.
An Dật an ủi:
“Xe nữa thì chúng mang về cũng tiện, cứ xem cho sướng mắt là , về chúng mua một chiếc Toyota.”
An Tâm gật đầu, hề giận dỗi.
Cố Kim Thủy ước lượng thấy cũng hòm hòm liền :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-duoc-ca-nha-nghe-thay-tieng-long-thap-nien-80/chuong-287.html.]
“Chúng là xem đồ cổ , đừng lỡ việc.”
“Được, mấy sạp hàng luôn bán đồ cổ, chúng qua đó.”
Joseph đồng ý.
Anh hai lời dẫn nhóm Cố Kim Thủy tìm đồ cổ, vẻ mặt đó dường như cũng mong chờ Cố Kim Thủy trổ tài.
Cố Ưu Tư tay cầm que kem, thong thả theo .
Mấy sạp hàng đồ cổ mà Joseph dẫn đến chắc là từ các cửa hàng đồ cổ mang bày sạp, đều chuyên môn bán một loại nhất định.
Giống như sạp hàng mà Joseph hiện giờ đưa Cố Kim Thủy qua xem chuyên bán đĩa sứ, phong cách khác biệt, thể thấy đến từ các quốc gia khác , nhưng Cố Kim Thủy phóng mắt qua chỉ thấy há hốc mồm.
“Thế nào, Cố, thấy ở đây món nào thích ?”
Joseph hưng phấn .
Trên mặt đầy vẻ phấn khích, phụ nữ cái bàn trong lều tò mò họ một cái.
Cố Kim Thủy :
“Để xem.”
Anh chắp tay lưng xem, bên cạnh những chiếc đĩa sứ đó đều đ-ánh dấu giá, đa phần đều từ ba mươi đô la Mỹ trở lên, thậm chí một chiếc đĩa sứ vẽ một đứa trẻ tóc vàng cởi truồng đ-ánh dấu giá hơn năm trăm đô la Mỹ.
dẫu cho Cố Kim Thủy hiểu lắm về đồ cổ Âu Mỹ thì cũng nhận tay nghề của chiếc đĩa sứ thô kệch.
Cố Kim Thủy nhíu mày, ý tứ hỏi:
“Những chiếc đĩa trông khá mới nhỉ.”
“Mới ?”
Joseph nhíu mày một cái, đầu gì đó với phụ nữ bằng tiếng Anh, phụ nữ đáp một câu, mặt mang theo vài phần vui.
Joseph , nhún vai với Cố Kim Thủy, “Cố, cô những chiếc đĩa sứ đều lịch sử mấy trăm năm .”
Khóe môi Cố Kim Thủy giật giật.
Chẳng giải thích thế nào, lịch sử lâu đời nghĩa là đồ cổ, giống như đôi đũa bình thường dùng, để nghìn năm cũng chẳng đáng tiền.
Vả lịch sử mấy trăm năm so với lịch sử mấy ngàn năm lâu đời của Trung Quốc thì đúng là chẳng thấm .
“Những thứ phù hợp với nhu cầu của .”
Cố Kim Thủy giải thích một cách tế nhị, “Những thứ , ông Ngô đó chắc chắn cũng trúng .”
Người phụ nữ dường như hiểu ý của Cố Kim Thủy, hừ một tiếng, một câu bằng tiếng Anh, đó phịch xuống, cầm chén lên, thèm để ý đến họ nữa.
Joseph xoa mũi, ngượng ngùng , hạ thấp giọng :
“Rose nhãn quan.”
Không nhãn quan?
Cố Kim Thủy dở dở .
Bảo thưởng thức những chiếc đĩa sứ thì đúng là khó quá.
Chỉ mấy cái đĩa sứ thôi, mang về nhà dùng Cố Kim Thủy còn chê thô quá.
“Bố ơi, cái đĩa lót ở phía kìa.”
Cố Ưu Tư kéo kéo tay áo Cố Kim Thủy, chỉ chiếc đĩa sứ bàn mặt phụ nữ.