Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [Thập niên 80] - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:08:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu thật sự đợi trưởng bối của hai đứa trẻ đến, lớn chắc chắn dễ lừa như trẻ con, dùng năm trăm đồng mua đứt thì dễ dàng như .”

 

Tôn Chí Bình sờ sờ mũi, nảy một kế.

 

Hắn xoay , chạy mua hai chai nước ngọt Bắc Băng Dương mang , đưa cho Cố Ưu Tư và Lam Lân.

 

Lam Lân và Cố Ưu Tư đều ngẩn .

 

Lam Lân càng ngây ngô hỏi:

 

“Chú ơi, chú đây là hối lộ ạ?"

 

Vẻ mặt Tôn Chí Bình lập tức xen lẫn giữa lúng túng và thẹn quá hóa giận, nén giận:

 

“Hối lộ cái gì, khó thế, chú là mời các cháu uống nước ngọt, hai đứa hiếu thảo thế , hiểu chuyện thế , chú thấy hai đứa đặc biệt đáng yêu."

 

Cố Ưu Tư để lộ sắc thái, huých nhẹ cánh tay Lam Lân, hiệu cho nhận lấy.

 

xung quanh các sạp hàng đều , cô tin tên dám hạ thu-ốc.

 

Lam Lân uống vài hớp, cảm thấy hương vị đổi, lúc mới để Cố Ưu Tư uống nước ngọt.

 

Tôn Chí Bình trong lòng thầm mắng c.h.ử.i, bây giờ trẻ con đều tinh ranh thế ?

 

Còn sợ hạ thu-ốc nữa.

 

Hắn xoa xoa tay, :

 

“Cô bé, ba của cháu ăn chắc vất vả lắm nhỉ?"

 

“Vâng ạ."

 

Cố Ưu Tư uống nước ngọt, cảm thán:

 

“Ba cháu kiếm tiền khó lắm, nhà cháu bữa đói bữa no."

 

“Vậy cháu giúp ba một tay ?"

 

Tôn Chí Bình thấy đứa trẻ c.ắ.n câu, trong lòng mừng thầm, mặt càng nở nụ rạng rỡ.

 

Cố Ưu Tư phối hợp:

 

“Muốn ạ, chú gợi ý ạ?"

 

Tôn Chí Bình lập tức chỉ tượng Phật đồng sạp:

 

“Cái chú trả giá cao để mua, sáu trăm đồng cháu bán trực tiếp cho chú, về ba cháu , chắc chắn sẽ khen cháu bản lĩnh!"

 

“A, nhưng ba ..."

 

Vẻ mặt Cố Ưu Tư lộ sự do dự.

 

Tôn Chí Bình đợi cô hết lời, vội vàng :

 

“Ba cháu là sợ cháu hỏng chuyện ăn, nhưng bây giờ chẳng cháu thể thành thương vụ ?

 

Hơn nữa cháu nghĩ xem, sáu trăm đồng lận đấy, qua cửa hàng còn tiệm , nếu chú , cái cháu bán còn khó ."

 

Hắn xong, cố ý bộ dậy .

 

Hai đứa trẻ dường như dọa sợ, vội gọi:

 

“Chú ơi, chú đừng , chúng cháu bán cho chú!"

 

Tôn Chí Long lập tức dừng bước:

 

“Thật chứ, các cháu hối hận?"

 

“Không hối hận ạ!"

 

Cố Ưu Tư gật đầu mạnh cái, “Ngược là chú, chú thật sự bỏ nhiều tiền như để mua món đồ mỹ nghệ ?

 

Đây là sáu trăm đồng lận đó!"

 

Đồ mỹ nghệ??

 

Tôn Chí Bình thầm khẩy.

 

Trẻ con đúng là trẻ con, đây rõ ràng là đồ thật đời đầu, vớ một món hời lớn .

 

Sáu trăm đồng mua bảo vật thế , đầu chừng thể kiếm sáu ngàn!

 

Hắn vỗ ng-ực :

 

“Không , chú tiền, tuyệt đối hối hận!"

 

Cố Ưu Tư và Lam Lân liếc , Lam Lân với chủ sạp bên cạnh:

 

“Bác ơi, phiền bác chứng giúp chúng cháu, đợi chú của cháu , cháu sẽ bảo chú cảm ơn bác."

 

“Chuyện nhỏ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-duoc-ca-nha-nghe-thay-tieng-long-thap-nien-80/chuong-254.html.]

Chủ sạp đó hào phóng gật đầu.

 

Thế là, sự chứng kiến của chủ sạp, đôi bên tiền trao cháo múc.

 

Sáu trăm đồng đến tay, nhiệm vụ của Cố Ưu Tư và Lam Lân thành.

 

Lam Lân đang định bảo Cố Ưu Tư cất tiền , mắt chợt quét qua phía , đột nhiên sáng rực lên, gọi to:

 

“Chú Cố!"

 

Tôn Chí Bình trong lòng thót một cái, vội ôm lấy tượng Phật đồng, thầm nghĩ, lẽ nhà đứa nhỏ về ?

 

cho dù về, hôm nay đồ tay , nhả thể nào.

 

Hắn đang nghĩ như , đầu thì thấy một quen tới, đến Cố Kim Thủy thì là ai?

 

“Ba ơi."

 

Cố Ưu Tư chạy qua, ôm lấy eo Cố Kim Thủy, đưa tiền trong tay cho ông:

 

“Sạp hàng nhà khai trương , chú mua một tượng Phật đồng ở chỗ chúng với giá sáu trăm đồng."

 

Cố Kim Thủy xoa xoa tóc con gái, thầm nghĩ con gái ngày thường bao giờ ngoan ngoãn thế :

 

“Vậy ?

 

Nữu Nữu nhà thật giỏi."

 

“Cố, Cố Kim Thủy, đây là sạp hàng nhà ?"

 

Mí mắt Tôn Chí Bình giật liên hồi, cảm thấy sự tình chút .

 

Cố Kim Thủy ngẩng đầu lên, “A" một tiếng, giống như lúc mới trông thấy Tôn Chí Bình:

 

“Sao nhỉ?

 

Trùng hợp quá, cảm ơn ủng hộ chuyện ăn của nhà ."

 

Ánh mắt ông rơi tượng Phật đồng , :

 

“Hê, cũng thật tiền, món đồ mỹ nghệ mô phỏng bỏ sáu trăm đồng để mua."

 

Mô phỏng ...

 

Đồ mỹ nghệ...

 

Hai cụm từ giống như hai tảng đ-á lớn đ-ập đầu Tôn Chí Bình.

 

Hắn chỉ cảm thấy đỉnh đầu như một tia sét đ-ánh trúng, đôi môi run rẩy như cầy sấy:

 

“Đây, đây là đồ giả?"

 

“Này, năng kiểu gì thế, đây là tác phẩm nghệ thuật, nghệ thuật là vô giá hiểu ?"

 

Cố Kim Thủy vui:

 

“Thứ tuy đồ cổ đời đầu nhưng còn hơn cả đồ cổ đời đầu, thích chịu , sợ mua mất nên đặc biệt giá cao, năm trăm đồng, ai ngờ cùng sở thích với , thế mà cũng trúng, thôi, nhượng cho thì còn gì nữa!"

 

Những lời của Cố Kim Thủy suýt chút nữa Tôn Chí Bình tức ch-ết.

 

Nếu đến giờ phút vẫn nhận mắc bẫy, thì sống uổng phí , Tôn Chí Bình chỉ tay Cố Kim Thủy:

 

“Mẹ kiếp nhà , trả tiền cho !"

 

“Trả tiền?

 

Quy tắc đó ở địa bàn của chúng ."

 

Cố Kim Thủy :

 

“Cái đạo lý tiền trao cháo múc , trong nghề như mà còn ."

 

bán cho đây là hàng nhái!"

 

Tôn Chí Bình tức đến mức mắt tối sầm , nhịp thở cũng dồn dập.

 

Cố Ưu Tư :

 

“Chú ơi, lúc nãy cháu với chú đây là đồ mỹ nghệ , là chính chú cứ đòi mua, chúng cháu còn nhân chứng đây ."

 

Cô chỉ chủ sạp bên cạnh, chủ sạp đó hì hì :

 

, cũng thấy , em, nhận thua ."

 

Tôn Chí Bình vốn đang trong cơn thịnh nộ, thấy lời càng chịu đòn đả kích nhẹ, tức giận chỉ tay Cố Kim Thủy:

 

“Anh, cứ đợi đấy cho !"

 

Cố Kim Thủy ôn hòa:

 

“Được, đợi, chiêu gì thì cứ tung ."

 

 

Loading...