Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [Thập niên 80] - Chương 191
Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:05:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế thì chứng tỏ là , chừng chính cô là tráo tờ đại tự báo của !”
Bạch Tiểu Yến lớn tiếng , giọng điệu đầy kích động.
Đôi mắt Lương Dĩnh tĩnh lặng, mặt lộ chút biểu cảm nào, “Chuyện càng hợp lý, việc cô dán đại tự báo chỉ hai vợ chồng cô thôi đúng ?”
Sắc mặt vợ chồng Bạch Tiểu Yến biến đổi liên tục.
Trong mắt Lương Dĩnh lướt qua một tia giễu cợt, “Thử hỏi xem, ai thể việc các định dán đại tự báo mà đến tráo đổi cơ chứ?”
“ thế, bác bảo vệ là hơn sáu giờ sáng qua mới thấy đại tự báo!”
Xưởng trưởng Hứa cảm thấy lời Lương Dĩnh lý, ngừng gật đầu.
Bạch Tiểu Yến há miệng định gì đó nhưng thế nào, ngay cả chính cô cũng thấy hoang mang, chẳng lẽ thật sự dán tờ của Lâm Liên Hoa ?
“Hơn sáu giờ, tận hơn bảy giờ mới đến xưởng, chuyện khác cũng thể chứng cho .”
Lương Dĩnh xòe tay :
“ Bạch Tiểu Yến hại , thể nào chạy đến tráo đổi mới chạy về nhà .
Lãnh đạo, thấy chuyện sợ là thật, cũng đúng thôi, dán liên tục bao nhiêu tờ đại tự báo như , lòng hoang mang, cô cũng dám thừa nhận .”
“Cô, con tiện nhân !”
Sắc mặt Bạch Tiểu Yến lúc trắng lúc đỏ.
Cô đột nhiên bật dậy, định xông qua đ-ánh Lương Dĩnh, Lương Dĩnh nhanh tay lẹ mắt tóm lấy tay cô , xoay tay tát cho cô một cái, cái tát khiến một bên mặt Bạch Tiểu Yến hiện rõ dấu ngón tay.
“Cô đ-ánh ?!”
Bạch Tiểu Yến ngẩn hồi lâu mới hồn .
Lương Dĩnh hất tay cô :
“ đ-ánh cô đấy, đ-ánh cô vì loại như cô lòng hẹp hòi.
Có vì xưởng bấy nhiêu năm nay luôn để cô việc dọn nhà vệ sinh nên cô ôm hận trong lòng, bèn bôi nhọ lãnh đạo chúng ?
Cô vì những việc cô mà bây giờ xưởng loạn thành cái dạng gì .”
Xưởng trưởng Hứa và những khác Lương Dĩnh , trong lòng đều thấy bùi tai.
Mặc dù đúng là ít trong họ tham ô hủ bại, nhưng họ cảm thấy sai, so với lãnh đạo ở các xưởng khác, ít nhất họ vẫn còn công bằng chán, ăn thịt cũng sẽ để chút nước canh cho nhân viên cấp chia .
Thế còn đủ công bằng ?
“Xưởng trưởng!”
Bên ngoài tiếng gõ cửa.
Sắc mặt xưởng trưởng Hứa vui, “Chuyện gì?
Không là chúng đang xử lý công việc ?”
Giọng bên ngoài chút run rẩy, “Xưởng trưởng, là của Ủy ban Kỷ luật đến ạ.”
Ủy ban Kỷ luật?!
Sắc mặt trong văn phòng ngay lập tức đổi.
Người của Ủy ban Kỷ luật đến, Lương Dĩnh với tư cách là ngoài cuộc nên mời ngoài.
Khi cô phân xưởng, Trương Hạnh Nhi và những khác đều vây hỏi thăm, “Lương Dĩnh, nãy bên ngoài khá nhiều , đó là những ai , Ủy ban Kỷ luật ?”
Lương Dĩnh chỉnh lý các ống sợi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-duoc-ca-nha-nghe-thay-tieng-long-thap-nien-80/chuong-191.html.]
“Hình như là , nhưng chắc xưởng trưởng bọn họ , nếu chuyện gì thì Ủy ban Kỷ luật cũng chẳng tự dưng bắt .”
Ánh mắt Trương Hạnh Nhi lóe lên, .
Lời của Lương Dĩnh đương nhiên sai, Ủy ban Kỷ luật tự dưng bắt , nhưng đổi góc độ mà nghĩ, nếu thật sự bắt thì chắc chắn là nắm bằng chứng .
Trong lòng Lương Dĩnh thầm nghĩ, là ai tố cáo, tay chân cũng nhanh thật đấy.
Cũng đúng, chuyện nhanh, c.h.é.m nhanh diệt gọn, nhân lúc các lãnh đạo còn kịp rảnh tay xóa sạch dấu vết thì đem chuyện phanh phui lên, đ-ánh cho bọn họ một vố bất ngờ.
Chuyện đại tự báo rõ ràng thể kết thúc nhanh như .
Suốt một tháng trời, phó xưởng trưởng và những khác thường xuyên điều tra.
Bạch Tiểu Yến thì nhanh ch.óng thả , chuyện dán đại tự báo của cô tuy vẻ vang gì nhưng cũng tính là phạm pháp, phía công an cũng chỉ phê bình vài câu thả về.
khi Bạch Tiểu Yến nhà máy mới phát hiện sa thải.
“Quản lý Diêu, phạm gì , dựa cái gì mà sa thải ?”
Vẻ mặt Bạch Tiểu Yến đầy vẻ thể tin nổi.
Quản lý Diêu của bộ phận nhân sự thấy cô đầy vẻ kiên nhẫn, ông ném tờ đơn xuống, “Dựa cái gì ư, tự cô , cả năm ngoái cô nghỉ bao nhiêu buổi, cứ cách dăm ba bữa trốn việc, cô thật sự tưởng các lãnh đạo .”
Bạch Tiểu Yến thấy những ghi chép rõ ràng văn bản, sắc mặt biến đổi.
Việc dọn dẹp nhà vệ sinh tuy vẻ vang nhưng một cái lợi là thuận tiện, ai quản lý, lúc nào thì .
Bạch Tiểu Yến thường xuyên lợi dụng lúc ai để chạy ngoài việc vặt kiếm thêm, ngờ chuyện trở thành lý do sa thải cô !
“ khuyên cô nhất là mau .”
Quản lý Diêu giọng điệu mấy lành, “Cô tố cáo cả lãnh đạo mà còn ở xưởng dệt .”
“Không .”
Bạch Tiểu Yến thật sự đầy bụng ấm ức, nhưng quản lý Diêu chẳng tâm trạng cô phân bua, xua tay đuổi cô .
Bạch Tiểu Yến sắp đến nơi, khi cô khỏi xưởng thì gặp lúc Trương Hạnh Nhi và những khác tiễn Lương Dĩnh ngoài.
“Được , đừng tiễn nữa, tuy nghỉ việc nhưng chúng vẫn còn nhiều cơ hội gặp mà.”
Lương Dĩnh chút ngại ngùng, tay cô còn cầm một bó hoa, đây là do nhóm Trương Hạnh Nhi tặng cho cô hôm nay:
“Mọi cứ rình rang đến tiễn thế chẳng nỡ nữa.”
“Lương Dĩnh, cô thì bọn mới càng vui đấy.”
Giọng Trương Hạnh Nhi đầy vẻ luyến tiếc, “Cô thật sự suy nghĩ ?
thấy vị trí trưởng phân xưởng chừng sẽ thuộc về cô đấy.”
“Thôi.”
Lương Dĩnh suy nghĩ một chút vẫn lắc đầu.
Cô nghỉ việc chủ yếu là vì hai nguyên nhân, một là các mối quan hệ trong xưởng quá phức tạp, cô tiến xa hơn nữa cũng khó, hơn nữa đây cô thể nhúng tay chuyện tiền bạc, nhưng nếu thăng chức thì khó tránh khỏi việc cùng hội cùng thuyền, đây là điều Lương Dĩnh thể chịu đựng .
Một nguyên nhân khác là trong lòng Lương Dĩnh rõ, tài sản mà gia đình cô trả đợt thanh lý quá nhiều, nhiều đến mức khiến các lãnh đạo cũng đỏ mắt.
Phó xưởng trưởng bằng lòng nâng đỡ Lâm Liên Hoa nhưng chèn ép cô, trong đó chừng chính là vì cảm thấy nhà cô tiền.
Bây giờ là lúc xưởng đang chuyện, bận quan tâm xem các lãnh đạo rốt cuộc tham ô , nhà cửa phân .
Chờ qua đợt , khối tài sản của nhà cô vẫn sẽ khiến ghen ghét, Bạch Tiểu Yến tìm đến cửa vay tiền từ chối sẽ dán đại tự báo, những đồng nghiệp khác tìm đến cửa, nếu cô đều từ chối thì sẽ gặp tình huống gì đây?