Cố Kim Thủy ở bên đang uống nước ngọt, :
“Đều cả ạ, bọn con xong một việc, chắc là thể kiếm chút tiền, vài ngày nữa chừng là thể về .”
Sáng nay, Hạ Phi tính tình nóng nảy dẫn theo khế đất khế nhà tìm ông Hoa kiều đó .
Hà Xuân Liên thấy sắp về thì cũng mừng, :
“Vậy thì , các con nhà, trong lòng cũng lo lắng, còn cô bé Lâm Lộ cũng căng thẳng lắm, chắc cũng ngại dám nhắc đến, cứ cách ba năm bữa qua đây ngóng tình hình, lát nữa con nhớ bảo Sơn Hổ gọi cho cô bé một cuộc điện thoại nhé.”
“Có mà, mới gọi xong.”
Cố Kim Thủy :
“Hai họ chuyện còn cho con nữa cơ, hiếm lạ thật.”
Hà Xuân Liên nhịn , :
“Mẹ còn tưởng là Sơn Hổ vô tâm, quên mất vợ chứ, gọi là , con bé đó cũng chẳng dễ dàng gì.
, Kim Thủy, chuyện ...”
Hà Xuân Liên kể lời Tống Triều Hoa .
Cố Kim Thủy ngẩn , chân dẫm lên bậc thềm bên cạnh, cau mày :
“Có chuyện ?”
“Không sai .”
Hà Xuân Liên :
“Đây là con gái nhà họ với Nhị Nữu nhà đấy, chuyện xa xôi quá, nhà cũng chẳng giúp gì con, con tự liệu mà .”
“Vâng, con ạ.”
Cố Kim Thủy thấy Hạ Phi đang xách một cái túi, khuôn mặt b-éo tròn hớn hở lộ tám nếp nhăn, trông cứ như bánh bao Cẩu Bất Lý ở Thiên Tân .
Anh thêm vài câu với bà cụ gác máy.
Hạ Phi hất hàm với một cái:
“Đi, chúng về phòng .”
Cố Kim Thủy và Sơn Hổ theo , phòng, Hạ Phi liền ném cái túi hành lý màu xanh lục lên giường:
“Các đoán xem, trong bao nhiêu tiền!”
“Trong là tiền ?”
Sơn Hổ kinh ngạc hỏi.
Cố Kim Thủy :
“Đô la Mỹ ?”
“Chính xác, bạn.”
Hạ Phi đắc ý, hất cằm:
“Cái túi tròn một nghìn năm trăm đô la Mỹ đấy,”
“Hiện tại ở chợ đen một đô la Mỹ thể đổi hai đồng rưỡi nhân dân tệ, tính là...”
Đầu óc Hạ Phi nhảy kịp.
Cố Kim Thủy tiến lên phía , kéo khóa kéo , tùy tiện :
“3750 đồng.”
“Được đấy bạn, đầu óc nhanh nhạy thật.”
Hạ Phi kinh ngạc , bốc một nắm đô la Mỹ tung lên trung:
“Lão t.ử đời từng thấy nhiều tiền như thế !
Phen , lão t.ử cũng là tiền .”
Cố Kim Thủy giọng điệu là thằng nhóc đây chắc chắn kìm nén dữ lắm.
Nghĩ cũng đúng, những năm tình hình thế nào, hễ là thứ gì dính dáng đến văn hóa đều phê bình, giáo viên, giáo sư, bác sĩ đều đưa cải tạo ở nông trường.
Nhà Hạ Phi đồ cổ thì càng t.h.ả.m hơn, thì chính là tiểu tư sản, chắc chắn là trong nhà đồ nhưng tuyệt đối dám lấy , công việc gì cũng đừng hòng mà mơ tới, thể cho ở thành phố coi là nhà gặp may .
Cố Kim Thủy cầm một tờ đô la Mỹ, đột nhiên vò vò tờ tiền trong tay, đưa lên mũi ngửi ngửi.
Hạ Phi bật , :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-man-duoc-ca-nha-nghe-thay-tieng-long-thap-nien-80/chuong-133.html.]
“Anh Cố, gì thế, thấy tiền bao giờ .”
Sơn Hổ tới tiền, Cố Kim Thủy:
“Anh, tiền vấn đề ?”
Sơn Hổ tuy là thô lỗ nhưng trực giác cực kỳ nhạy bén, cách khác là hiểu Cố Kim Thủy, nếu vui mừng thì tuyệt đối là phản ứng .
“Tiền mà vấn đề , đừng đùa nữa, đây là đô la Mỹ, đô la Mỹ đấy , giống tiền của .”
Hạ Phi lắc đầu:
“Người giá thế nào, thể đưa tiền giả cho chúng , nhà họ Lâm còn mới một vụ ăn mười lăm vạn đô la Mỹ với kìa.”
“Tiền là giả đấy.”
Cố Kim Thủy vứt tờ tiền xuống, dứt khoát .
Hạ Phi sững , Cố Kim Thủy:
“Anh, cái gì, tiền thể là tiền giả , đừng đùa .”
Cố Kim Thủy Hạ Phi, nửa ngày lời nào.
Mồ hôi trán Hạ Phi thi rơi xuống, sắc mặt vui mừng mặt như thủy triều rút .
Chương 73 Ngày thứ bảy mươi ba lén
“Giả, tất cả đều là giả!”
Hạ Phi tìm một ít đô la Mỹ từ chợ đen về, đối chiếu từng tờ với tiền ông Hoa kiều đưa.
Mấy trăm tờ đô la Mỹ đều xem qua từng tờ một, tuy thật giả khó phân biệt, nhưng đối với những trong nghề như họ, bỏ chút tâm sức để thật giả cũng quá khó khăn.
“Sao thể như !”
Quần áo Hạ Phi đều mồ hôi lạnh thấm ướt, phịch xuống đất, hai mắt xa xăm vô thần.
Sơn Hổ về phía Cố Kim Thủy, tuy cũng đau lòng nhưng dù cũng là dễ thỏa mãn, tiền kiếm những ngày qua thấy hài lòng , vì thế dù đô la Mỹ là giả thì cũng cảm thấy đả kích quá lớn.
Cố Kim Thủy :
“Nếu cứ lì ở đây như thế thì cái lỗ coi như chịu chắc đấy.”
Câu của khiến Hạ Phi lập tức tỉnh táo , Hạ Phi ngẩng đầu Cố Kim Thủy:
“Anh Cố, cách gì ?”
Anh vội vàng bò dậy, đến bên cạnh Cố Kim Thủy, lấy phích nước của nhà khách rót cho Cố Kim Thủy một ly nước, bàn tay đang run rẩy.
Cố Kim Thủy :
“Lão Tom và những đó vẫn chứ?”
“Chắc chắn là !”
Hạ Phi :
“Họ còn với vài ngày nữa sẽ đến căn nhà cũ đó xem, hơn nữa họ là Hoa kiều, cũng dễ dàng như !”
Sơn Hổ gãi gãi đầu, :
“Anh, chúng thể trực tiếp tìm họ đòi đồ ?”
Cố Kim Thủy còn kịp trả lời, Hạ Phi nhăn nhó với :
“Nếu mà dễ dàng như thế thì tưởng nghĩ tới chắc?
Đây là tiền trao cháo múc, tiền đến tay chúng cũng một thời gian , lúc đầu chúng nhận là tiền giả, giờ đòi tiền giả thì bảo chịu nhận ?”
“Hơn nữa là Hoa kiều...”
Cố Kim Thủy châm một điếu thu-ốc, rít một sâu :
“Cho dù báo cảnh sát thì công an địa phương ở đây cũng khó mà quản .”
“Chứ còn gì nữa.”
Hạ Phi càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất, giơ tay tự tát một cái:
“Chuyện đều tại , là do quá chủ quan, cứ ngỡ chuyện êm xuôi, chẳng mảy may nghi ngờ ông Hoa kiều đó sẽ đưa tiền giả.”
Lúc mới đến dương dương tự đắc bao nhiêu thì giờ đây hối hận bấy nhiêu, thậm chí hận cái lỗ nẻ nào để chui xuống.
Đây là một nghìn năm trăm đô la Mỹ đấy.