Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 78: Nhà Họ Tần Nổi Giận, Lan Ẩn Trở Về

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:00:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Phương Hảo đảo mắt.

Khâu miệng??

Cũng nghĩ !

Phó Chó đúng là… ch.ó!!

Tần Phương Hảo trong lòng điên cuồng c.h.ử.i rủa Phó Tranh.

Cuối cùng, sự việc kết thúc bằng việc Phó Tranh báo cảnh sát.

Mọi từ phòng hiệu trưởng , cảnh tượng hành lang cho kinh ngạc nên lời.

Đây… là chuyện gì thế ??!

Chỉ thấy một hành lang dài, buộc một chuỗi những tên tóc vàng trói gô.

, nhầm , chính là một chuỗi.

Chỉ buộc thôi đủ, bọn chúng còn dùng dây thừng nối liền với , giống như xâu châu chấu.

Không chỉ , bọn chúng ai nấy đều bầm dập, khổ sở tả xiết, Phó Hoa Chương còn mang theo vẻ oán hận.

Ánh mắt Khương Ly quét qua ông .

Phó Hoa Chương giải thích: “Bọn chúng dám động tay với ngài, nhịn , dạy dỗ bọn chúng một trận.”

“Làm lắm.”

Khương Ly lạnh nhạt .

Phó Hoa Chương: Lại Cửu gia khen ?

Khóe miệng ông kìm mà nhếch lên.

dám thể hiện quá rõ, sợ Cửu gia tiền đồ.

Lũ côn đồ: “…”

Trên đầu hình như một đàn quạ bay qua là ??

Phó Tranh lúc bất mãn.

Nếu chuyện sớm hơn, nào đến lượt Phó Hoa Chương thể hiện?

Anh chắc chắn sẽ đ.á.n.h còn ác hơn ông !

Tốt nhất là thể lật nắp sọ của bọn chúng , khuấy não của bọn chúng thành một đống hồ!

Nếu lũ côn đồ suy nghĩ của Phó Tranh lúc , chắc chắn sẽ hét lên một tiếng: Thật tàn nhẫn!

Một nhóm từ trường học , đối mặt với mấy chiếc xe cảnh sát đang lao tới.

Tiếng còi báo động đột ngột dừng , cửa xe mở , mấy bóng mặc đồng phục màu xanh đậm từ xe bước xuống.

Là cảnh sát mà Phó Tranh gọi ở phòng hiệu trưởng.

Họ đưa Khương Uyển Hề và hàng chục tên côn đồ .

Khương Định Viễn và Triệu Cầm cùng đến đồn cảnh sát, Thời Võ qua đó phối hợp điều tra.

Vốn dĩ còn đông đúc một đám , lập tức chỉ còn vài lác đác.

Phó Hoa Chương cúi đầu: “Cửu tiểu thư, .”

Khương Ly gật đầu.

Ông lúc mới rời .

Tần Phương Hảo : “Chuyện hôm nay cảm ơn.”

“Cậu cũng giúp , chúng coi như hòa .”

Phó Tranh: “ đưa về.”

“Không cần, chú Trương .”

Chú Trương bên cạnh xe vẫy tay với Phó Tranh, tươi như hoa nở mùa xuân.

Phó Tranh nổi.

Ánh mắt rơi xuống Khương Ly, thêm vài câu, thấy Khương Ly về phía xe nhà họ Khương.

Anh bóng lưng cô, mắt gần như dán c.h.ặ.t cô.

Tiểu Cửu quan hệ của và Tần Phương Hảo, cô giúp Tần Phương Hảo, là vì…

Nếu Tần Phương Hảo suy nghĩ của lúc , chắc chắn sẽ khẩy một tiếng: Phó Chó, chúng thể đừng tự dát vàng lên mặt ?

Xe nhà họ Khương xa, nhưng ánh mắt của Phó Tranh vẫn mãi thu hồi.

Tần Phương Hảo liếc một cái: “Đã mất hút , còn ?”

Nói xong cô hai tay đút túi, về phía chiếc xe thương mại .

Ngồi trong xe, Phó Tranh mới trầm mặt tới.

Thời Võ ở đây, lái xe.

Xe chạy về Tần công quán.

Phó Tiệp thấy , còn chút ngạc nhiên: “A Tranh, con đến đây?”

Không trách bà hỏi như , thực sự là Phó Tranh bình thường mấy khi qua đây.

Lạnh lùng xuất hiện ở cửa, là cảm thấy kỳ lạ ?

Phó Tranh trầm giọng: “Dượng ?”

“Ở trong thư phòng, con tìm ông chuyện gì?”

Phó Tranh liếc Tần Phương Hảo, gì, chỉ bước lớn trong.

Phó Tiệp hiểu ý là gì, hỏi Tần Phương Hảo: “Anh họ con ?”

Tần Phương Hảo lắc đầu: “Không .”

Nói nghênh ngang nhà chính, như chuyện gì xảy .

-

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-78-nha-ho-tan-noi-gian-lan-an-tro-ve.html.]

Trong thư phòng.

Tần Việt khi chuyện xảy ở trường, nổi trận lôi đình.

“Con gái của Khương Định Viễn, nó dám!”

“Sự thật là như , bây giờ cảnh sát đưa , còn việc dượng xử lý thế nào, là chuyện của dượng.”

Tần Việt nén lửa giận trong lòng, ngẩng đầu Phó Tranh: “A Tranh, cảm ơn con.”

“Người một nhà, hai lời.”

, con đúng.”

Ông từ bàn việc , vỗ mạnh vai Phó Tranh.

Từ lầu xuống.

Phó Tranh lâu, chỉ chào Phó Tiệp một tiếng bước lớn rời .

Phó Tiệp sắc mặt của chồng, nghi ngờ : “A Tranh gì với ? Sắc mặt lạ quá.”

Tần Việt liếc Tần Phương Hảo ghế sofa, lúc mới trầm mặt xuống.

“Chuyện của Hảo Hảo.”

“Hảo Hảo? Hảo Hảo ?”

“Ở trường, con gái nuôi nhà họ Khương mua chuộc côn đồ bắt nạt con gái .”

“Cái gì!”

Phó Tiệp kinh hãi, bà vội Tần Phương Hảo, kéo cô lên xuống, trái xem một lượt: “Hảo Hảo, con , thương ?”

Tần Phương Hảo gạt tay Phó Tiệp , vẻ mặt bất cần: “Yên tâm ! Con khỏe re!”

Phó Tiệp điểm trán cô: “Con bé , ở trường chịu oan ức lớn như , cũng ?”

“Không giải quyết xong ?”

“Giải quyết xong , ý gì?”

Tần Việt giải thích: “Bên trường kỷ luật, A Tranh cũng báo cảnh sát, bây giờ đang ở đồn cảnh sát.”

Phó Tiệp: “Chỉ là chút kỷ luật, thể so với tổn thương mà Hảo Hảo chịu ?”

“Lần may mà xảy chuyện lớn, nếu Hảo Hảo của chúng mệnh hệ gì, tuyệt đối tha cho nó!”

Phó Tiệp mặt đầy tức giận, sang : “ A Tranh chuyện ?”

“Con gái gọi điện cho A Tranh.”

“Gọi cho A Tranh?”

Phó Tiệp Tần Phương Hảo: “Quan hệ của con và A Tranh từ khi nào như ?”

Tần Phương Hảo hì hì hai tiếng: “Tốt ? Không , chỉ là…”

Chỉ là hôm nay mà Phó Chó ngày đêm mong nhớ ở đó, nên…

Phó Tiệp nhướng mày: “Là gì?”

“Là… là con cứ để bố đến trường gặp giáo viên ngại quá, đổi khác .”

“Ngại quá?”

Phó Tiệp lặp mấy chữ .

Hôm nay Hảo Hảo khác.

Bình thường cô bé quan tâm đến những chuyện !

hiện tại, cái quan trọng, quan trọng là…

Tần Việt: “Con gái nhà họ Khương chuyện như , chúng thể để yên, để họ nghĩ chúng dễ bắt nạt!”

Tần Việt trầm giọng: “Nếu báo cảnh sát , tiên xem bên cảnh sát thế nào.”

“Nếu chỉ là xử phạt nhẹ, nhất định sẽ bắt nhà họ Khương trả giá!”

Phó Tiệp gật đầu: “Được.”

-

Nói về Khương Ly.

Lúc cô đang ghế sofa trong phòng ngủ.

Lan Ẩn mặt cô.

Trong tay , cầm một chiếc hộp trong suốt, bên trong ít nhất hàng trăm con bọ cạp, lớn nhỏ đều.

“Cửu gia, chừng đủ ạ?”

“Tàm tạm.”

Khương Ly , đưa tay nhận lấy chiếc hộp đó.

Mở một khe hở, cô lấy một con bọ cạp từ bên trong.

Sống động, tinh thần .

“Không tệ.”

Lan Ẩn khẽ cúi đầu: “Vậy bây giờ sẽ…”

“Không cần, Khương Uyển Hề ở đây, đợi cô về .”

“Còn bọ cạp , thể thả một phần.”

nó xuất hiện ở… phòng ngủ của Triệu Cầm.”

Giọng cô như lưỡi d.a.o ngâm qua hầm băng, mỗi chữ đều vang lên mạnh mẽ, mang theo đầy vẻ lạnh lẽo.

Lan Ẩn cúi đầu: “Vâng, Cửu gia.”

Trang web quảng cáo pop-up

 

Loading...