Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 64: Phó Tranh Bị Giam Lỏng Ở Kinh Thành

Cập nhật lúc: 2026-02-23 18:59:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam Kiều hiểu: "Vì cần? Cậu là vì mới truyền danh tiếng như , nên chịu trách nhiệm về chuyện ."

"Không cần , cũng thể giải quyết."

Phó Tranh xác thực thể giúp cô giải quyết đại đa rắc rối, nhưng cô cũng rời khỏi Phó Tranh là .

Dùng Phó Tranh, chỉ là một loại thủ đoạn, nhưng tuyệt đối là dựa dẫm!

Nam Kiều cùng dừng chân từ lúc nào.

tại chỗ, Khương Ly dần dần xa.

Bóng lưng của cô, lẻ loi đơn độc, lộ một cỗ kiên cường...

Cô thật sự khác với những ở độ tuổi của bọn họ.

Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa nội tâm mạnh mẽ và bình thường.

-

Lại Phó Tranh.

Lúc đang ở trong khoang hạng nhất bay từ Hải Thị về Kinh Thành.

Cô cô chuyện từ chối xem mắt cho ông nội .

Ông nội tức giận.

Cho nên yêu cầu lập tức trở về Kinh Thành.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Kinh Thành.

Anh và Thời Vũ , bên ngoài sân bay đậu một hàng Rolls-Royce.

"Thiếu gia."

Quản gia vẻ mặt cung kính mở cửa xe.

Phó Tranh , Thời Vũ thì vòng qua ghế phụ.

Một giờ .

Xe dừng ở Bán Sơn Nhất Hào.

Quản gia mở cửa xe, trầm giọng: "Thiếu gia, lão gia t.ử đang đợi ngài ở thư phòng."

"Biết ."

Phó Tranh từ xe bước xuống, sải bước nhà chính.

Đi tới thư phòng lầu hai.

Anh gõ cửa, ai trả lời.

Thế là liền vặn khóa cửa, ấn xuống.

Đẩy cửa một khe hở, tình hình trong phòng.

Chỉ thấy ông cụ đang bàn sách, tay cầm b.út lông, chữ giấy tuyên.

"Không lễ phép."

Ông cụ ngước mắt, chỉ một câu như .

Phó Tranh suýt chút nữa tưởng lầm, đóng cửa , ông cụ : "Đến cũng đến , còn ?"

Xác nhận , ảo giác.

Anh đẩy cửa , sải bước .

"Ông nội, ông tìm cháu?"

Ông cụ trầm giọng: "Tại gặp con gái nhà họ Trương và họ Vương?"

Ông , buông b.út lông trong tay xuống.

Phó Tranh bàn sách, vẻ mặt thản nhiên: "Không thích."

"Cháu còn gặp thích?"

"Ông nội, chúng thể đừng chơi trò hôn nhân sắp đặt ? Cháu thật sự xem mắt..."

Phó lão gia t.ử hừ lạnh một tiếng: "Không xem mắt thì cháu dẫn một về cho ông, đừng ở đây mấy lời vô nghĩa!"

"Dù ông cũng để lời ở đây, xem mắt, cháu cứ thành thật ở Kinh Thành cho ông, đừng hòng cả!"

"Thế ."

"Hửm?"

Ánh mắt sắc bén của Phó lão gia t.ử quét về phía , Phó Tranh im miệng.

...

Từ thư phòng , sải bước ngoài, mới tới cửa quản gia ngăn : "Thiếu gia, lão gia t.ử dặn dò, khi ngài đồng ý xem mắt, thể rời khỏi nhà chính nửa bước."

Phó Tranh:?!!

Anh quét mắt lạnh lùng ông : "Ông nội là Kinh Thành, Khúc quản gia chẳng lẽ nhầm ?"

Trong giọng mang theo ý vị uy h.i.ế.p nồng đậm.

Khúc quản gia mặt đổi sắc, đang định mở miệng, liền Phó lão gia t.ử : "Là , xem mắt, thì thể rời khỏi nhà chính!"

Phó Tranh đầu, Phó lão gia t.ử vẻ mặt uy nghiêm lưng , đầu một đàn quạ đen bay qua...

Chuyện , là đây?

Không cho khỏi nhà chính, còn về Hải Thị thế nào? Tìm Tiểu Cửu thế nào??

Ông nội đúng là quấy rối.

Sắc mặt trầm xuống, sải bước về phía ông cụ.

Cái tư thế , giống như đ.á.n.h !

Trái tim quản gia trong nháy mắt treo lên.

Đều thiếu gia là kẻ sợ trời sợ đất, sẽ thật sự đối với lão gia t.ử...

Không trách ông nghĩ như , thời gian ông đến Phó gia dài, Phó Tranh thường ở nhà cũ, nhiều chuyện về ông cũng chỉ là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-64-pho-tranh-bi-giam-long-o-kinh-thanh.html.]

Cái gì mà sợ trời sợ đất, tính tình , dã tính nan thuần...

Cũng may ông tuy nhiều, nhưng cực kỳ quan sát lời sắc mặt, sẽ hành động theo cảm tính.

Lúc , ông đang quan sát thần sắc của lão gia t.ử.

Chỉ thấy ông đầy mặt ý , trong thần sắc nửa phần hoảng hốt.

Ông lúc mới an tâm.

Thời Vũ một bên, thản nhiên tự đắc.

Gia là thế nào rõ ràng nhất, tuyệt đối sẽ chuyện khác .

Chỉ là mới nghĩ như , giây tiếp theo tam quan đảo lộn!

Chỉ thấy Phó Tranh khoác lấy cánh tay Phó lão gia t.ử: "Ông nội, ông nhốt cháu ở nhà chính, cháu tìm cháu dâu cho ông? Cháu dâu cũng sẽ từ trời rơi xuống, ông đúng ?"

Thời Vũ hai mắt mở to, là xuất hiện ảo giác ?

Gia đây là đang gì??

Cậu dụi dụi mắt, buông tay xuống, tay Phó Tranh vẫn khoác cánh tay ông cụ...

Hình tượng của Gia ??!

Ai thể cho , Tranh Gia ngày thường giận tự uy, thành thục trọng !!

Phó lão gia t.ử : "Cháu ngoài là thể dẫn cháu dâu về? cháu đều ngoài lâu như cũng thấy động tĩnh, ông tin cháu."

Ông cụ vẻ mặt ngạo kiều.

Phó Tranh khoác tay ông cụ nhẹ nhàng lắc lư: "Ông nội..."

Thời Vũ: "!!!"

Không nhịn nữa, thì nhịn thêm chút nữa!

, nhịn thêm một !

Lần cuối cùng!!

Phó lão gia t.ử vẻ mặt ghét bỏ gạt tay Phó Tranh khỏi cánh tay : "Miễn bàn."

Phó Tranh cũng định từ bỏ, đang tranh thủ thêm, liền thấy ông cụ xoay rời .

Bước chân dồn dập, sống sượng như là phía ma quỷ đang đuổi theo ông.

A Tranh cũng quá kỳ quái!

Ngày thường giữ nó ở nhà chính, nó cùng lắm là xụ mặt ở , ngay cả thêm một câu cũng lười.

Hôm nay ?

Bảo nó ở , nó ... học tiểu cô nương nũng??

Đây, đây vẫn là A Tranh ?!

Phó lão gia t.ử chỉ cảm thấy nổi da gà .

Buồn nôn, thật sự là quá buồn nôn!

Ông cụ , quản gia vội đuổi theo.

Thời Vũ tại chỗ, thể tin nổi Phó Tranh: "Không thì thôi, ngài gấp gáp như gì? Còn tiếc bán hình tượng..."

Phó Tranh trầm mặt, một ánh mắt sắc như d.a.o quét tới: "Nghĩ cách đưa khỏi đây!"

Thời Vũ: Cuối cùng cũng đúng vị !

"Gia, cũng cần gấp như chứ? Lão gia t.ử nhiều nhất nhốt ngài mấy ngày là thả ngài , dĩ vãng đều như ..."

"Câm miệng!"

Lệ khí của bây giờ nặng.

Thời Vũ vội : "Vâng... , , nhất định nghĩ cách vớt ngài ."

Phó Tranh xoay lên lầu.

Nhìn bóng lưng , lệ khí càng nặng hơn.

...

Thời Vũ phụ sự mong đợi, vẫn luôn hiến kế cho Phó Tranh.

Ngày đầu tiên là vượt ngục.

Dây thừng mang , bọn họ liền dùng ga trải giường nối thành một sợi dây, nhân lúc đêm khuya thanh vắng, từ lầu hai trèo xuống.

Người vững, quản gia dẫn theo một đám vây quanh bọn họ.

Từ đó, trông coi càng nghiêm ngặt hơn.

Phó Tranh: "..."

Thời Vũ tiếp tục hiến kế, là tuyệt thực, dùng cái để tỏ vẻ kháng nghị.

Phó Tranh: "???"

Nội tâm biểu thị nghi hoặc, nhưng vì thể mau ch.óng ngoài, hơn nữa mắt biện pháp hơn, chỉ thể thử một .

Lúc tuyệt thực đến ngày thứ ba, Phó Triết đến.

Khoảnh khắc đẩy cửa phòng , ông đứa con trai lớn đang giường, rón rén .

Phó Tranh liếc mắt ông, chỉ liếc một cái, thu hồi.

Anh trần nhà: "Ba đến thuyết khách cho ông nội?"

"Nói chính xác hơn, ba dùng cái cớ để trộn thăm con."

"Ồ đó thì ?"

Phó Triết đặt hộp đồ ăn lên tủ đầu giường bên cạnh: "Ba thể giúp con."

Phó Tranh xoay dậy từ giường, hai mắt tỏa sáng: "Ba thật??"

"Thật, nhưng con cho ba , thằng nhóc con động tĩnh ?"

 

Loading...