Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 541: Ôn Mục Thời Nhắc Đến Trì Ngũ Tiểu Thư, Hối Hận Khôn Nguôi
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:12:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô gật đầu.
Đêm đó boong tàu, , sang năm, bọn họ sẽ kết hôn.
Hai mươi tuổi, đến tuổi kết hôn hợp pháp.
Tuy đối với thường, độ tuổi vẫn còn đang học, nhưng đối với cô mà , là vặn.
Tuổi tác bao giờ là trở ngại chắn giữa bọn họ, cô vô cùng xác định và khẳng định, Phó Tranh chính là cô bầu bạn cả đời.
Nếu , lẽ cả đời cô sẽ gặp nữa, càng sẽ khoảnh khắc nào giống như hôm nay, xúc động kết hôn.
Giữa bọn họ, xưa nay đều là hai phía cùng tiến về , là tri kỷ tri âm.
Phó Tranh cúi , đặt một nụ hôn lên cánh môi cô, sợ hỏng lớp trang điểm, đành nhẹ nhàng hôn lên ngọn tóc cô.
-
Bữa tiệc kéo dài đến tận chín giờ tối mới kết thúc.
Trì Phụng Nghiêu tiễn khách khứa, biệt thự trở vẻ yên bình.
Sự bừa bộn trong sân đều đang chứng minh nơi trải qua một bữa tiệc long trọng.
Người giúp việc đang dọn dẹp trong sân.
Nhà chính họ Trì một mảnh an ninh hài hòa.
So sánh với đó, nhà họ Ôn cách đó mười mấy cây , và nhà họ Trì giống như hai thái cực trái ngược.
Trong phòng khách nhà họ Ôn.
Ôn Tự Bạch và Phương Thanh Ninh bàn , hai cúi thấp đầu, rõ ràng Ôn Mục Thời mắng cho một trận.
Diệp Triều Ninh lúc Phương Thanh Ninh là càng càng thích.
Không đồng ý cho cô bước cửa nhà họ Ôn, cô liền giở thủ đoạn hạ lưu như , quả nhiên là kẻ tâm cơ thâm trầm.
Ôn Tự Bạch còn đang sức biện giải: “Ba đừng trách Tiểu Ninh, là con tự quyết định, đưa cô đến tiệc nhà họ Trì, liên quan gì đến cô !”
“Mày còn dám !”
Ôn Mục Thời trợn mắt giận dữ: “Mày hôm nay vì mày mà tao mất mặt lớn thế nào ?”
Phàm là phận của Phương Thanh Ninh, chỉ cần thấy Ôn Tự Bạch và cô cùng , đều tới hỏi một câu, sắp tin vui ?
Vui cái đầu ông !
Những đó rõ ràng là hợp với ông , chuyên môn đến xem ông chê .
Mà gây tất cả chuyện , chính là đứa con trai của ông !
Nó nếu đưa Phương Thanh Ninh , thì chẳng những chuyện !
Phương Thanh Ninh lau nước mắt: “Chú Ôn, ngàn sai vạn sai đều là của cháu, ngài đừng vì cháu mà giận dỗi với Tự Bạch.”
Cô xong còn Ôn Tự Bạch một cái, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
Ôn Mục Thời vẻ mặt nghiêm túc: “Cô nếu thật sự tự , thì sớm rời khỏi Tự Bạch , nếu …”
“Ba thế nào?”
Ôn Tự Bạch chắn cô : “Tiểu Ninh là con nhận định, ba đừng hòng động cô !”
Diệp Triều Ninh vẻ mặt mất kiên nhẫn, đây là cái thằng con trai ngốc nghếch gì !!
Người khác rơi hai giọt nước mắt liền dỗ đến xoay vòng vòng, đúng là chịu nó !
Phương Thanh Ninh kéo tay áo : “Tự Bạch, đừng…”
“Tiểu Ninh đừng sợ, bảo vệ em.”
Ôn Mục Thời tức giận đến mức chộp lấy hộp khăn giấy bàn ném về phía .
Hắn vội né sang một bên, hộp khăn giấy rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Bầu khí giữa hai giương cung bạt kiếm.
Phương Thanh Ninh thấy tư thế , nước mắt càng chảy càng nhiều: “Chú Ôn, ngài đừng giận, cháu , cháu là …”
Cô xong xoay bỏ chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-541-on-muc-thoi-nhac-den-tri-ngu-tieu-thu-hoi-han-khon-nguoi.html.]
Ôn Tự Bạch vội vàng đuổi theo, Ôn Mục Thời gọi : “Mày đêm nay nếu dám bước khỏi cánh cửa , tao coi như đứa con trai !”
“Cách uy h.i.ế.p khác của ba cũng đổi ? Lần cũng là cái , con chán .”
“Mày!”
Ôn Mục Thời trợn mắt, định chuyện, Ôn Tự Bạch sải bước đuổi theo ngoài.
Ông giận con tranh khí, tức đến mức đập bàn: “Gia môn bất hạnh mà, gia môn bất hạnh… Ôn Mục Thời nuôi loại ngốc t.ử ??”
Nói xong, giống như một thở thông, ôm n.g.ự.c, dọa Diệp Triều Ninh bấm nhân trung cho ông , cho uống t.h.u.ố.c trợ tim cấp tốc, ông mới coi như hoãn .
Diệp Triều Ninh vuốt n.g.ự.c cho ông : “Ông ông cũng thật là, lớn tuổi , cũng quý trọng thể .”
“ cũng quý trọng, nhưng Ôn Tự Bạch…”
Ông xong đầy mặt u sầu.
Diệp Triều Ninh : “Cũng Phương Thanh Ninh cho Tự Nhi nhà uống t.h.u.ố.c mê gì, mà Tự Nhi cứ một lòng một , cô thì cưới, ông xem đầu óc nó nghĩ cái gì ?”
“Dù mặc kệ nghĩ như thế nào, khẳng định là một thằng ngốc thể nghi ngờ, để tiểu thư khuê các đàng hoàng cần, cứ khăng khăng cưới một đứa, cưới một đứa con gái của quản gia!”
“Quả thực là mỡ heo che tâm, phân biệt !!”
Diệp Triều Ninh: “Sự tình như , nhiều vô ích.”
Bà day day mi tâm: “ hiện tại quan tâm hơn, là cô con gái của nhà họ Trì.”
“Bà là Cửu Gia?”
“, ông xem Cửu Gia thành con gái nhà họ Trì ??”
“Điểm cũng nghĩ thông, thể là trong tối tăm sớm chú định.”
Ông dừng một chút, : “Có điều chuyện đối với chúng cũng tính là chuyện .”
“Ý của ông là?”
“Trước Cửu Gia ở M Đảo, dễ kết giao, hiện giờ cô là con gái nhà họ Trì, đến lúc đó nhiều hơn, tạo mối quan hệ .”
“Chờ tương lai nhà họ Ôn chuyện gì, mới thể bắt con đường của Cửu Gia.”
Diệp Triều Ninh: “Ông , hôm nào sẽ đến nhà họ Trì, tặng thêm một phần lễ.”
Bà xong, lộ vẻ lo lắng: “Chỉ là lo lắng Tự Nhi và Cửu Gia dù cũng hiềm khích, lỡ như Cửu Gia tiếp nhận chúng …”
Ôn Mục Thời trầm trọng gật đầu: “ quên mất vụ .”
Trước đó Tự Nhi Lan Nhị c.h.ặ.t ngón tay, nó đó tìm các vị Gia khác của Lan Môn kể khổ, châm ngòi mối quan hệ em của bọn họ.
Lại là Lan Nhị độc chiếm chỗ chia cho bọn họ, là Lan Nhị khắp nơi mượn danh nghĩa bọn họ lừa gạt.
Dù các loại đều hết, hai vị Gia cứ thế chút phản ứng nào, dường như để ý.
Sau Cửu Gia về M Đảo, tiếp quản đại quyền Lan Môn, nó tìm Cửu Gia.
Lần ngược châm ngòi ly gián, chính là hướng về phía kể khổ mà , nó ở mặt Cửu Gia một phen nước mũi một phen nước mắt, chỉ mong Cửu Gia chủ cho nó.
Cửu Gia phang cho một câu, ngón tay là cô c.h.ặ.t.
Chuyện gọi là gì chứ??
Uổng công ông còn vẫn luôn cho rằng c.h.ặ.t ngón tay Tự Nhi nhà ông là Lan Nhị, đến cuối cùng thành Cửu Gia, ông còn chạy đến mặt chính chủ…
Ông sắp hối hận c.h.ế.t .
Hiện giờ chuyện trần ai lạc định, nhưng nhà họ Ôn bọn họ cùng Cửu Gia hiềm khích.
Làm cha nào thể đau lòng con cái ?
đối mặt chính là Cửu Gia, hơn nữa lúc Cửu Gia rõ ràng rành mạch, là Tự Nhi nhà bọn họ năm bảy lượt khiêu khích, cho nên mới…
Ông cho dù báo thù, cũng kế khả thi.
Dù đối mặt chính là đối thủ mạnh hơn , cẩn thận, bộ nhà họ Ôn đều sẽ diệt vong.
Ôn Mục Thời sầu thúi ruột, Ôn Tự Bạch, cứ như việc gì.
Lúc đang ở ngoài sân dỗ dành Phương Thanh Ninh.