Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 540: Lan Cửu: Sang Năm Sẽ Kết Hôn

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:12:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gì? Con gái ông? Tiểu Cửu??

Đó chẳng cũng là con gái của ông ?

Trì Phụng Nghiêu bình tĩnh nâng ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ.

Lan Liệt: “Ông quản?”

“Chuyện bảo quản thế nào? Lão Liệt, chúng thể nhỏ mọn như , so đo với con cháu.”

Khụ, ông những trút giận giúp ông , mà còn khuyên giải ông .

Lông mày Lan Liệt càng nhíu c.h.ặ.t hơn, “Vừa ai nhất định sẽ trút giận giúp ?”

nhất định .”

Sắc mặt Lan Liệt càng thêm u ám, Trì Phụng Nghiêu thấy, c.ắ.n răng một cái, “Được! Nếu ông , thì bây giờ tìm Tiểu Cửu!”

Ông xong, m.ô.n.g nhấc khỏi sofa, Lan Liệt một tay kéo .

Trì Phụng Nghiêu hì hì, “Thấy , chính ông cũng .”

“Yên tĩnh chút .”

“So với ông, rốt cuộc ai yên tĩnh??”

Đám đông đang xem kịch bên cạnh: “…”

Trì Đông Hách: “Sao ba càng ngày càng trẻ con ?”

Trì Mộ Nam: “Có lẽ là đây gặp .”

Trì Tây Đình: “… Ừm.”

Trì Bắc Nghiên: “Thật phản đối ba tái hôn.”

Ba còn : “!!!”

Họ nghiêng đầu với ánh mắt thể tin nổi.

Lan Nhị bình tĩnh một câu, “Đối tượng tái hôn mà là phụ chứ?”

, vấn đề gì ?”

Trì Bắc Nghiên hai sofa trong sảnh lớn, “Xem kìa, thật xứng đôi.”

Trong nước… thật sự là phong tục cởi mở.

Trong phòng nghỉ, khi Lan Liệt ngẩng đầu lên, ánh mắt vặn đối diện với họ.

Mấy theo bản năng chạy trốn, Lan Liệt trầm giọng, “Đứng .”

Bước chân mới di chuyển của họ thu về, mặt lộ nụ gượng gạo.

Trì Phụng Nghiêu nhíu mày, “Mấy đứa, ở đây ?”

Không ai gì, chỉ về phía Trì lão tam ít nhất, do dự hồi lâu, nặn hai chữ, “… Đi dạo.”

Đi dạo đến tận đây??

Trì Phụng Nghiêu rõ ràng là tin.

Chỉ là ông quan tâm đúng sai, chỉ Lan Cửu, “Tiểu Cửu, chuyện tìm con, đây.”

Tìm cô chuyện??

Còn thể là chuyện gì.

Vừa cô ở đây rõ mồn một.

Các trai lúc cô với ánh mắt: Em tự cầu phúc .

Lan Cửu vòng qua quầy bar về phía .

Trì Phụng Nghiêu xua tay, “Đừng đây nữa, tiệc của nhà , chủ nhà đều chạy đến đây thì thể thống gì? Tất cả sân tiếp khách!”

Được ! Lần ngay cả náo nhiệt cũng xem.

Mọi tiu nghỉu .

Lan Cửu sofa, dáng ngay ngắn.

Trì Phụng Nghiêu đẩy Lan Liệt, “Lão Liệt, ông .”

gì?”

“Ông cứ , tại ông vui?”

Sắc mặt Lan Liệt càng thêm đen kịt, cứ xát muối vết thương?

Ông tự tiêu hóa cảm xúc ? Cứ gọi Tiểu Cửu đến, Trì Phụng Nghiêu , thật là lắm chuyện.

Lan Cửu: “Phụ đang ghen ?”

Lan Liệt thấp giọng, “Ai ghen?”

“Không ghen… một chạy đến đây hờn dỗi?”

Không khí rơi im lặng, Lan Liệt sống cả đời , đầu tiên cảm thấy khó xử, vẻ mặt cũng chút tự nhiên.

Lan Cửu , “Thật con từ sân khấu xuống, là tìm , nhưng nhà họ Phó dù cũng là khách.”

“Vậy nên, là khách?”

“Người đương nhiên là khách, là phụ của con.”

Một câu , thành công dỗ dành Lan Liệt đến cong cả môi.

Trì Phụng Nghiêu lặng lẽ lấy điện thoại , chụp ảnh lưu .

-

Nói về Phó Tranh, lúc đang ở phòng nghỉ lầu hai.

Điện thoại vang lên tiếng thông báo, mở , là tin nhắn của Tần Phương Hảo.

[Báo động cấp một, Tiểu Cửu đến tìm !]

Khóe môi Phó Tranh nhếch lên, tâm trạng u uất ban đầu hơn, những vị khách lác đác lầu, trong mắt bất giác ánh sáng.

Chỉ là đợi mãi, vẫn thấy Lan Cửu đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-540-lan-cuu-sang-nam-se-ket-hon.html.]

Tiệc qua nửa, vẫn thấy bóng dáng quen thuộc đó.

Không là nơi trốn quá khuất, Tiểu Cửu tìm ?

Hay là Tần Phương Hảo báo tin giả??

Từ lầu xuống, định đổi một nơi dễ thấy hơn, thấy giọng của Lan Cửu vang lên.

Là từ phòng nghỉ truyền đến.

Ánh mắt liếc qua, liền thấy cô đang sofa trong phòng nghỉ chuyện với bá phụ Lan và chú Trì.

Ánh sáng trong mắt dần tắt, hóa Tiểu Cửu ý định đến tìm .

Nghe tiếng chuyện từ bên trong truyền , cất bước, về phía khác.

Nghe lén, dù cũng .

-

Lan Cửu ở phòng nghỉ một tiếng đồng hồ.

Trong thời gian đó xem đồng hồ mấy , Trì Phụng Nghiêu dường như nhận điều gì, kéo Lan Liệt dậy, tiếp khách.

Lan Liệt , ông liền lôi kéo mãi.

Cũng thật lạ, đổi khác Lan Liệt sớm chịu, chỉ Trì Phụng Nghiêu, ông ngoài việc sa sầm mặt mày, phản ứng bình tĩnh đến lạ.

Trong phòng nghỉ chỉ còn một Lan Cửu, cô dậy lên lầu.

Chỉ là đến góc rẽ, cổ tay nắm lấy.

Sau đó theo một lực kéo, cô ngã một vòng tay rắn chắc.

Là Phó Tranh.

Ngẩng đầu, cô mặt, ánh mắt dịu dàng, “Em định tìm , đến .”

“Anh xem, là con giun trong bụng em ?”

Khuôn mặt đầy phiền muộn của Phó Tranh dịu đôi chút, trọng tâm đặt câu, “Em định đến tìm ?”

“Ừm!”

Lan Cửu gật đầu, “Chỉ là giữa chừng gặp phụ em.”

, “Vậy, vui?”

“Em ?”

“Nếu vui, một trốn ở đây?”

Phó Tranh tủi dựa vai cô, tay ôm eo cô siết , “Mẹ , bà sẽ khuyên em thật kỹ, kết hôn với muộn một chút.”

“Tại ?”

Anh thẳng dậy, ánh mắt rơi cô, “Mẹ kết hôn sớm, thời trẻ hưởng thụ gì nhiều, em hối hận, nên hy vọng em kết hôn muộn một chút.”

“Vậy còn ? Anh nghĩ ?”

“Anh?”

Anh , đôi đồng t.ử đen láy chỉ hình bóng của cô, “Anh tôn trọng ý kiến của em.”

“Nếu em , muộn một chút thì ?”

“Được.”

Gần như một chút do dự.

“Cứ thế đồng ý ? Anh sợ em hưởng thụ hai năm cần nữa ??”

“Vậy… sẽ tiếp tục l..m t.ì.n.h nhân bí mật của em, với kỹ thuật của , đàn ông bình thường thể so sánh , đến lúc đó em sẽ phát hiện, hơn.”

“Phó tổng quá tự tin ? Em chỉ là thử khác, chừng họ hơn …”

“Không khả năng đó.”

Anh ngắt lời cô, “Họ ý thức phục vụ như .”

Nghĩ đến những hình ảnh lãng mạn trong quá khứ, những khoảnh khắc động tình đến quên cả trời đất, mặt Lan Cửu nóng lên.

Tên , thật sự là cái gì cũng dám ngoài.

, cô thích.

Phó Tranh ghé sát tai cô, “Tiểu Cửu xem, nhất ?”

“Có ? Chẳng cũng thử khác mới ?”

Còn thử…

“Tiểu Cửu thử ai?”

Đôi mắt nguy hiểm mê .

Đầu ngón tay Lan Cửu đặt lên n.g.ự.c , “Chưa gặp, đợi gặp , sẽ thử.”

Ai đó: “!!!”

“Tức giận ?”

Khóe môi cô nở một nụ , rạng rỡ yêu kiều, “Vừa còn độ lượng, l..m t.ì.n.h nhân bí mật cho em cũng ? Bây giờ thế ?”

Phó Tranh nắm lấy cổ tay cô, “Anh hối hận , ?”

Chỉ cần nghĩ đến việc Tiểu Cửu sẽ chuyện đó với đàn ông khác, trong lòng thoải mái.

Anh quả thực thể chịu đựng việc cô cần .

Đây lẽ là đòn đả kích nặng nề nhất đối với .

Anh thể tưởng tượng, khi mất cô, sẽ ?

Có lẽ, sẽ bao giờ vui vẻ nữa.

Lan Cửu giằng tay , đặt lên má , ánh mắt như hồ nước ánh trăng chiếu rọi, sáng ngời và long lanh, “Sang năm, kết hôn.”

Mấy chữ nghiêm túc.

Phó Tranh sững sờ, “Em là, kết hôn?”

 

Loading...