Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 491: Lan Liệt Dỗ Dành Trì Phụng Nghiêu

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:11:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí lập tức đông cứng.

Lưng chú Hải toát một lớp mồ hôi lạnh, vội cúi , “Không ạ.”

“Không ?”

Lan Liệt siết c.h.ặ.t quả óc ch.ó trong tay, “Ta thấy rõ ràng ngươi ý đó.”

Từng câu từng chữ đều toát vẻ uy nghiêm và trang trọng của bề .

Trong lòng chú Hải rối như tơ vò, trong đầu nghĩ cách đối đáp, nhưng đến bên miệng một câu.

Ở gần vua như ở gần hổ, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Lan Liệt trầm giọng, “Không ?”

“Là… nên gì.”

“Vậy là ngươi thừa nhận, trong lòng ngươi nghĩ như ?”

Chú Hải .

Ông lạnh, “Người trong Lan Môn , ai cũng m.á.u lạnh vô tình, cuối cùng, ngay cả ngươi cũng nghĩ .”

“Không ạ.”

Chú Hải ngẩng đầu, “ bao giờ cảm thấy m.á.u lạnh vô tình, chỉ đang nghĩ, nếu năm đó cảnh tương tàn, Lan Môn bây giờ sẽ .”

“Vậy ? Nghĩ ?”

“Chẳng qua là hai kết quả.”

“Một là, một phe hòa thuận, em hòa mục.”

“Hai là, giống như năm đó, vì một vị trí mà tranh giành đến đầu rơi m.á.u chảy.”

Ông dừng một chút, tiếp, “Năm đó em phản bội, bài học xương m.á.u của nhà họ Lan còn bày mắt.”

“Nếu là bất kỳ ai ở vị trí của ngài lúc đó, chắc đưa lựa chọn hơn ngài.”

“Ngài cũng là bất đắc dĩ.”

Một nước cờ sai, cả bàn cờ đều thua.

Tiên sinh còn lựa chọn nào khác.

Lan Liệt xoay quả óc ch.ó trong tay, gì.

Chú Hải thấy , cúi .

Trong phòng khách kiểu Trung chỉ còn một Lan Liệt.

Ông chiếc giường La Hán rộng lớn, trông vẻ cô đơn.

Thường ngày lúc , Trì Phụng Nghiêu cùng ông chơi cờ.

Đã quen lải nhải bên cạnh, đột nhiên trở nên vắng lặng, chút quen.

Ông bước xuống khỏi giường La Hán, thẳng khỏi biệt thự, hướng về phía Lan Cửu.

-

Trong nhà.

Một khí náo nhiệt.

Lan Thất học thêm vài món ăn bóng tối, đang bưng đến mặt Lan Cửu.

Thịt nướng cháy đen.

Lan Cửu , cô thể ăn ?

May mà Trì Đông Hách cứu nguy kịp thời, đợi cô mở miệng, một đĩa thịt nướng mới lò, màu sắc tươi ngon đặt mặt cô.

Lan Thất nhướng mày, ánh mắt liên tục đảo qua giữa hai đĩa thịt nướng.

Hình như món nướng, thật sự… thể kích thích vị giác của khác cho lắm.

Anh đưa tay bưng đĩa thịt nướng lên, “ nướng phần khác!”

Nói xong liền bếp.

Chú Trương việc để bận .

Trì Đông Hách nướng cho mỗi một đĩa, ngay cả Trì Phụng Nghiêu cũng phần.

Lúc đang bàn ăn, chỉ còn chú Trương đang dạy học trò trong bếp, và Lan Thất ngại học hỏi.

Khi Lan Liệt bước , ông ngửi thấy một mùi thịt nướng nồng nặc.

Ông chắp tay lưng tới, liếc mắt một cái thấy Trì Phụng Nghiêu đang bàn ăn.

Trì Phụng Nghiêu cũng chú ý đến ông, khí trường giữa hai chút kỳ lạ.

Lan Cửu lên tiếng, “Phụ .”

Ông gật đầu, kéo ghế xuống.

Trì Đông Hách thấy tình hình , bèn bưng phần thịt nướng của Lan Thất đến mặt Lan Liệt.

Ông một cái, cũng cần ai nhắc, tự cầm d.a.o nĩa lên.

Bàn ăn rơi im lặng.

Trì Phụng Nghiêu cúi đầu, thèm để ý đến Lan Liệt chút nào.

Lan Cửu ngẩng đầu, ánh mắt đ.á.n.h giá hai .

Cảm giác… đúng lắm.

Bình thường họ chuyện hợp ?

Hôm nay thế ??

Ăn thịt nướng xong.

Mọi quây quần sofa trong phòng khách.

Lan Liệt và Trì Phụng Nghiêu cách xa , ai cũng thèm để ý đến ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-491-lan-liet-do-danh-tri-phung-nghieu.html.]

Cuối cùng, vẫn là Lan Liệt mở miệng , “Dạo ông đến chơi cờ?”

Mọi : Hình như ngửi thấy mùi drama…

Trì Phụng Nghiêu nhíu mày, “Tại đến?”

“Kỹ thuật , luyện.”

Một câu , sắc mặt Trì Phụng Nghiêu sa sầm.

ngay đó, Lan Liệt bổ sung một câu, “ thể dạy ông.”

Dạy?

Trì Phụng Nghiêu suy ngẫm câu của ông .

Lan Cửu , “Phụ đây bao giờ dễ dàng dạy khác chơi cờ, ba, ba xem…”

Vậy thì nể mặt Tiểu Cửu, tạm thời để ông dạy một .

“Ông đó?”

Ông nhíu mày, “Nếu dạy thì ?”

Lan Liệt: “Dạy , đó là vấn đề của .”

“Được! Khi nào bắt đầu?”

“Bây giờ.”

Mọi : Vậy là Lan Liệt một vòng lớn như , chỉ để tìm Trì Phụng Nghiêu??

Họ hình như đẩy thuyền cặp nên đẩy .

Trì Phụng Nghiêu dậy, “Đi!”

Ông ngoài.

Lan Liệt đặt tách trong tay xuống, theo.

Hai ông lão nhỏ một một khỏi biệt thự, vẻ mặt kiêu ngạo của Trì Phụng Nghiêu thể nào che giấu .

Ngược là Lan Liệt, suốt cả quá trình mặt mày nặng trịch.

Trì Phụng Nghiêu liếc mắt thấy ông , nhướng mày, “Có thể một chút , cứ trưng cái bộ mặt đưa đám đó , như thể ai nợ ông tám triệu !”

Lan Liệt vô thức thu cảm xúc trong mắt, sắc mặt cũng dịu một chút.

Trì Phụng Nghiêu cuối cùng cũng hài lòng.

Hai thẳng về biệt thự.

Khi chú Hải thấy họ, nụ mặt thể nào ngừng .

Tiên sinh cuối cùng cũng dỗ dành.

Xem kìa, chẳng hòa ?

-

Nói về Lan Cửu.

Ở biệt thự lãng phí cả buổi sáng, cô bây giờ đang chuẩn đến tập đoàn.

Lan Nhị lái xe đến cửa.

Khi cô ngoài, liền trực tiếp mở cửa xe lên xe.

Xe khởi động, rời khỏi Lan Môn.

Phía còn một chiếc xe theo.

Là của Lan Ẩn.

Tuy rằng bây giờ cần tài xế cho Cửu gia, nhưng an của Cửu gia vẫn thuộc phạm vi trách nhiệm của .

Khoảng nửa tiếng , xe dừng lầu tập đoàn.

Lan Cửu từ trong xe bước , Lan Nhị xuống xe theo.

Anh khởi động xe rời .

Lan Cửu thẳng lên tầng cao nhất.

Cửa thang máy mở .

Khi qua khu vực thư ký, Lục Trĩ dậy, “Tổng tài, Ngũ gia đến .”

Cô gật đầu, “Biết .”

Đẩy cửa văn phòng tổng tài.

Người đàn ông bàn việc dậy, “Tiểu Cửu.”

“Ngồi .”

tới, ghế việc.

Lan Ngũ cũng xuống, từ trong túi mang theo lấy một tập tài liệu đưa qua, “Thuộc hạ cũ của Yến Tam gần đây đang ngấm ngầm tiếp xúc với một thế lực khác, đây là danh sách, em xem cần nhắc nhở Ngọc Diên một chút ?”

“Thuộc hạ cũ của Yến Tam?”

Lan Cửu nhớ “đánh cược” đó, lầu khách sạn Vị Cảnh, họ đối đầu với Yến Tam, đám trướng suýt chút nữa sợ đến tè quần.

Mấy kẻ nhát gan, cũng dám lòng khác?

-

Tác giả lời :

Hôm nay nhiều việc, tác giả bận đến muộn mới về, đầu đau, xin phép nghỉ một hôm, tạm thời đăng một chương.

Sau tác giả sẽ sắp xếp ý tưởng, chấn chỉnh tinh thần!

Yêu các bạn của Đào Nhi~

Bắn tim!

Trang web quảng cáo pop-up

 

Loading...