Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 453: Lan Ngũ Xác Định Lan Lục Còn Sống, Biết Sự Tồn Tại Của Cổ Huyên, Lan Thù
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:11:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" đều truyền thụ tay nghề cho , chính là sư phụ !"
"Chỉ là khâu quần áo, tính là tay nghề gì?"
Hắn xong đến quầy bar, : "Đi lấy hộp kim chỉ."
"Tuân lệnh!"
Cậu vội sải bước về phía sô pha, cầm lấy cái hộp bàn , rảo bước .
"Quần áo."
"Cái gì?"
"Đạo bào sô pha."
"Ồ."
Cậu trở , cầm đạo bào tới.
Lan Ngũ cầm lấy lưỡi d.a.o lam, rạch cái túi khâu xong .
Cầm lấy kim chỉ, : "Nhìn cho kỹ."
Sau đó đưa kim xuyên qua quần áo, Tiểu Lục tập trung tinh thần .
Khâu xong, hỏi: "Học ?"
Tiểu Lục: Học "phế" .
Lan Ngũ tháo cái túi bên , để tự khâu.
Cậu ghế quầy bar, cực kỳ tốn sức khâu, ngay cả lông mày cũng đang dùng sức.
Hồi lâu mới rốt cuộc khâu xong, lật mặt ngoài, ạch...
Cậu khâu tịt cái túi , còn khâu kín mít, ngay cả ngón tay cũng chui lọt.
Một bên lông mày Lan Ngũ nhướng lên, thật sự hiểu, đời ngốc như ?
Trước khi Lan Ngũ mở miệng, vội : " khâu !"
Thế là tháo khâu một .
Lần túi ngược khâu tịt, nhưng đường chỉ xiêu xiêu vẹo vẹo, chỗ sâu chỗ nông.
Đối với Tiểu Lục mà , thế là tồi .
đối với Lan Ngũ... mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, phàm là chuyện gì cũng đến nhất.
Dù là khâu quần áo cũng như thế.
Đường chỉ như của Tiểu Lục ở chỗ căn bản qua cửa.
En... một đứa trẻ khổ nào đó hân hạnh nữa.
Cứ lặp lặp , mãi cho đến khi trời sáng hẳn, Tiểu Lục rốt cuộc cũng khâu đường chỉ khiến Lan Ngũ hài lòng.
Cậu ngáp một cái thật dài, gục xuống quầy bar ngủ say sưa.
Khi Lan Cửu đến, đắp một chiếc áo, ngủ ngon.
Đi trong, Lan Ngũ từ phòng bếp , đặt bữa sáng lên bàn ăn.
Ba phần.
Đây là cô tới?
Lan Ngũ khi thấy cô, ánh mắt nhu hòa hơn ít, "Cùng ăn?"
"Được."
Từ chỗ cha cô vội vàng về biệt thự một chuyến tới đây, vặn ăn sáng.
Ngồi bàn ăn, cô cầm lấy một miếng sandwich.
Lan Ngũ: "Chỗ cha thế nào, thuận lợi ?"
"Rất thuận lợi."
Cô cầm lấy đôi đũa bên cạnh, gắp một cái há cảo tôm, "Hiện tại chỉ thiếu bước cuối cùng."
Lan Ngũ hiểu ý cô.
Bước cuối cùng, đương nhiên là tung tin tức Quan Lâm bọn họ phục kích cô, như , hành động của cô sẽ coi là sư xuất vô danh.
Gần như chút do dự, trực tiếp : "Anh ."
"Vất vả cho Ngũ ca."
Lan Ngũ gắp một cái bánh bao nhỏ bát cô, nhớ tới cái gì, hỏi: " , Lão Lục..."
Dù trong lòng sớm dự đoán, vẫn chính miệng cô .
Lan Cửu cũng giấu giếm, chỉ : "Còn sống."
Tảng đá treo trong lòng rơi xuống đất.
Như xem , sống sót của Lan Môn chỉ bốn bọn họ, mà là sáu .
"Chuyện rốt cuộc là thế nào?"
"Là Thất ca cứu ."
"Lão Thất?"
" ."
Lan Cửu , "Năm đó cha sắp xếp vật lộn với mãnh hổ, Lão Thất tiếng gió , cầu xin cha."
"Anh c.h.ế.t thật, mà là cha bí mật sắp xếp, đưa đến nước Y."
"Những chuyện em cũng là gần đây mới ."
Lan Ngũ: "Hai gặp mặt ?"
"Gặp , ở trong nước, em về Lan Môn, cũng tới."
Cô xong đầu thiếu niên quầy bar, "Cậu và Lục ca lớn lên giống ."
Lan Ngũ cũng qua, "Cho nên em giám định cho bọn họ?"
"."
Cô thu hồi tầm mắt, "Trước em Lục ca qua, một em trai táng trong biển lửa."
"Nếu là Tiểu Lục, đối với cũng coi như là một loại an ủi."
Lan Ngũ: "Chuẩn khi nào xuất phát?"
"Hôm nay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-453-lan-ngu-xac-dinh-lan-luc-con-song-biet-su-ton-tai-cua-co-huyen-lan-thu.html.]
"Nhanh ?"
"Có một việc còn trở về xử lý, cho nên nhanh về nhanh."
Nếu đoán sai, Lan Thù và Cổ Huyên cũng sắp tới M Đảo ...
"Có gì cần ?"
"Có."
Lan Cửu từ trong túi móc điện thoại, tìm một tấm ảnh đưa qua.
Là một tấm ảnh chụp chung.
Một già một trẻ.
Lan Ngũ tấm ảnh, "Họ là..."
"Người lớn tuổi là phu nhân gia chủ của Lan gia - tiền của Lan Môn, Cổ Huyên. Người trẻ tuổi , là cháu gái bà , Lan Thù."
"Cũng họ Lan? Cho nên cô là cháu gái ruột của Lan gia??"
Lan Ngũ dừng , nghĩ đến cái gì, "Sẽ ... cô và cha còn chút quan hệ chứ?"
"Đích xác , nhưng em đoán chừng cha quá nhận cô ."
"Có chuyện xưa?"
"Đợi cô tới sẽ ."
Ánh mắt Lan Ngũ ôn nhu, chuyển tấm ảnh sang máy , "Được, sẽ em canh chừng, chỉ cần cô nhập cảnh, sẽ nhắn tin cho em."
Khóe môi Lan Cửu nhếch lên một nụ , "Không hổ là Ngũ ca, luôn thể chuẩn xác bắt em gì."
Lời cần toạc , cũng thể suy nghĩ của cô.
Hắn giống như là một bản thể khác của cô, luôn thể đoán thấu tâm tư cô.
Thảo nào cha chọn Quỷ Diện, đích xác một trái tim thất khiếu linh lung.
Hai đang chuyện, chút nào chú ý tới thiếu niên gục quầy bar sớm tỉnh .
Vừa cuộc đối thoại của bọn họ đều thấy .
Cửu Gia , lớn lên giống Lục ca của chị .
Cậu từng gặp Lan Lục, từ nhỏ c.h.ế.t .
Là vật lộn với mãnh hổ, mãnh hổ c.ắ.n xé mà c.h.ế.t.
Cửu Gia , còn sống, ngay tại nước Y.
Nói thể là em trai của .
Trước ở Lan Môn Cửu Gia và Lục Gia quan hệ nhất, cho nên năm đó Cửu Gia cứu , đặt tên cho là Tiểu Lục, đều là vì Lục Gia ?
Không vì , n.g.ự.c nghẹn ứ, chút khó chịu.
-
Khi Lan Cửu ăn xong bữa sáng qua, thấy Tiểu Lục còn gục quầy bar, cũng gọi dậy.
Cô sô pha phòng khách xử lý văn kiện, thỉnh thoảng với Lan Ngũ hai câu.
Khoảng mười giờ sáng, gục quầy bar rốt cuộc động tĩnh.
đầu, dường như còn tiếp tục ngủ.
Lan Cửu luôn cảm thấy chút kỳ quái.
Cậu cứ sấp như thế, tay mỏi ? Bụng cũng đói??
Chỉ là bao lâu , cô liền hiểu chuyện gì xảy .
Chỉ thấy gục quầy bar trằn trọc, rõ ràng ngủ , cố ngủ.
Đây là đang giả vờ với cô đấy ?
"Tiểu Lục."
Cô lên tiếng.
Tiểu Lục cứ như thấy, tiếp tục ngủ.
Mày cô khẽ nhướng, tiếp tục gọi, "Tiểu Lục."
Vẫn phản ứng.
Lan Ngũ dậy về phía , lật , tiếp tục ngủ.
Xác định giả ngủ.
Hắn chút nào khách khí với , vươn tay nắm lấy cổ tay , dùng sức.
Cánh tay Tiểu Lục vốn tê mỏi lợi hại, bóp một cái , là chua tê, biểu cảm của đều vặn vẹo.
"Cậu xác định giả vờ tiếp?"
Tiểu Lục đầu hàng.
Mở mắt , vẻ mặt ủy khuất đàn ông mắt, "Sư phụ ~"
"Tiểu Cửu gọi ."
Nội tâm Tiểu Lục: Thật tiêu chuẩn kép.
Đối với Cửu Gia thì ôn nhu săn sóc, đối với đồ là thì ngang dọc thuận mắt, chẳng lẽ còn đồ khác ?
Một chút cũng trân trọng!
"Sư phụ!"
Cậu gọi.
Lần đổi thành Lan Cửu buồn bực, nhớ lầm thì, bọn họ tối hôm qua mới quen , thế bái sư ?
"Chuyện gì thế ?"
Lan Ngũ: "Tiểu Cửu em đừng gọi bậy, sư phụ ."
"Anh đều dạy tay nghề , là sư phụ ?"
Lan Cửu: "Tay nghề gì?"
"Không gì..."
Tiểu Lục kéo cái áo đạo bào bên cạnh, chút tự nhiên Lan Cửu, "Cái ."
Lan Cửu: "Đạo bào?"
Cậu kéo cái túi áo, "Sư phụ dạy khâu đấy, lợi hại ?"