Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 425: Lan Cửu Lại Thử Lòng Chú Trương
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:10:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tay Lan Thù đặt đầu gối nắm c.h.ặ.t thành quyền, hai?
Mẹ cô là Lan Tự, mà cô là con gái của Lan Liệt, cách khác, bọn họ còn là chị em biểu?
Không, Lan Liệt chỉ là con nuôi, cô mới là con gái ruột của bà ngoại, bọn họ mới quan hệ gì!
Cô như sợ dính xui xẻo, tránh còn kịp việc trở thành chị em biểu với Lan Cửu.
Ai ngờ Lan Cửu một chuyện khác: "Năm đó gia chủ Lan gia Lan Kỳ bệnh nặng, giao Lan gia cho cha kế thừa."
Tay Lan Thù đặt đầu gối càng nắm c.h.ặ.t hơn.
Dựa cái gì!
Mẹ cô mới là con gái ruột của Lan gia, chẳng lẽ nên giao Lan gia cho cô kế thừa, dựa cái gì giao cho một ngoài?
Giao thì thôi , tại cô và bà ngoại rời khỏi Lan gia, định cư ở nước Y?
Chắc chắn là Lan Liệt dung tha bà ngoại, đuổi bà !
Sao, là sợ bà lớn lên sẽ tranh quyền với ông ?
Lan Cửu: "Cha khi kế thừa Lan gia, trải qua những năm ngừng phát triển, mới Lan Môn như ngày hôm nay."
Cô biểu cảm gần như vặn vẹo của Lan Thù, khóe môi nhếch lên một độ cong.
"Dưới gối cha con cái, chỉ chín con nuôi, xếp thứ chín."
Ánh mắt âm hiểm của Lan Thù ngưng tụ cô, chờ đợi câu của cô.
Lan Cửu nhanh chậm bưng chén bàn lên, như cố tình treo khẩu vị của cô .
Nhàn nhạt uống một ngụm, cô mới chậm rãi : "Hiện nay, cha tuyên bố với bên ngoài, là thừa kế của Lan Môn."
"Dựa cái gì!"
Lan Thù nhịn nữa, gào lên.
Quả nhiên là xuất con nuôi, chỉ nhận nuôi một đám phế vật cùng huyết thống, ngừng giao gia sản cho ngoài.
Ông xứng đáng với ông ngoại ?!
Lan Cửu: "Cô cần tức giận, bởi vì tương lai, vẫn sẽ là thừa kế của Lan Môn."
"Mày đừng hòng!"
"Cô ngăn cản ?"
Lan Cửu cô với ánh mắt mang theo ý nhàn nhạt, như để cô mắt.
Lan Thù càng thêm nôn nóng, theo lý, cô mới là thừa kế chính thống của Lan Môn.
Lan Cửu tính là cái thá gì?!
Hai nắm tay cô càng nắm c.h.ặ.t: " sớm muộn gì cũng sẽ lấy tất cả những gì thuộc về !"
"Chỉ dựa cô?"
Lan Cửu cô từ xuống : " khuyên cô vẫn là đừng mơ nữa, cô đấu ."
"Lan Môn, tương lai chỉ thể là của ."
Mắt Lan Thù tối sầm, lúc tâm trí cô chìm trong sự căm hận vì gia sản của khác cướp , còn quan tâm đến sợ hãi?
Cô luôn cho rằng, với tư cách là cháu gái ruột duy nhất của Lan gia - tiền của Lan Môn, cô mới là tư cách kế thừa Lan Môn nhất!
Lan Cửu chỉ là một kẻ mạo danh!
Cô cướp đồ của cô , chạy đến mặt cô diễu võ giương oai, cô mới là bên đáng hổ nhất!
Cô lý, cô sợ!
Tay đặt đầu gối ngừng siết c.h.ặ.t, cô đè nén giọng : "Người nên mơ là mày, Lan Cửu."
Hai chữ cuối cùng, cô nhấn giọng cực mạnh.
"Lan Môn sẽ giao tay một ngoài, nó chỉ thể là của tao!"
Dứt lời, đợi Lan Cửu mở miệng, cô dậy sải bước ngoài.
Lan Cửu bưng chén bàn, chút nguội.
"Chú Trương."
Cô dứt lời, chú Trương vội chạy chậm tới: "Đại tiểu thư."
"Đổi ấm mới."
"Vâng."
Chú Trương xách ấm bàn lên, chỉ là hai bước : "Đại tiểu thư..."
"Có chuyện gì?"
"Cô gái , cô sẽ uy h.i.ế.p đến cô ?"
Đôi mắt đen láy của Lan Cửu mang theo chút ánh sáng, cô ông, chậm rãi : "Nếu , chú định thế nào?"
"Đại tiểu thư gì?"
Chú Trương cúi đầu.
"Nếu , cô c.h.ế.t thì ?"
C.h.ế.t...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-425-lan-cuu-lai-thu-long-chu-truong.html.]
Sống lưng chú Trương lạnh toát, cho nên, ông tay ?
Ông chút sợ, hồi lâu , ông ngước mắt, đối diện với ánh mắt của Lan Cửu: "Nếu cô ... trừ khử cô , thể tay."
"Ra tay thế nào?"
"Bắt cóc , đó..."
"Trong nước g.i.ế.c là phạm pháp, sợ tù?"
"Sợ."
"Vậy còn ?"
Chú Trương cúi : " đại tiểu thư thường, quyết định theo cô, bất luận cô gì, đều sẽ từ chối."
"Chỉ phục tùng?"
"Vâng."
Lan Cửu : "Chú Trương đúng là khác hẳn ."
Lúc ở Khương gia, ông tùy tiện là thể quỳ xuống với , nhưng hiện tại, thể những lời một cách rành mạch.
Tuy rằng trong giọng vẫn thể sự căng thẳng rõ ràng, nhưng ít nhất hơn lúc động một chút là quỳ xuống .
"Sau , chú giống như Lan Ẩn, gọi là Cửu Gia."
"Vâng."
"Nước ngoài giống trong nước, tuy rằng chú chỉ là một đầu bếp, nhưng tương lai theo , khó tránh khỏi sẽ thấy một cảnh tượng m.á.u me, chú chuẩn tâm lý ."
Máu me ?
Ông sớm đoán , đại tiểu thư đều sợ, ông gì sợ?
Lần , ông vô cùng kiên định mở miệng: "Vâng."
Hơi dừng , ông hỏi: "Vậy cô gái ..."
"Một cái bẫy mà thôi, chỉ sợ cô đảo M, cô nếu , vở kịch sẽ đặc sắc lắm đây."
Lan Môn chính là một cái hũ vàng, cô trở về tùy tiện tra một cái là .
Bình thường cô coi thường cô như , và Lan Môn tầng quan hệ , cô cũng sẽ chờ c.h.ế.t, mặc kệ cô - kẻ địch kế thừa "tất cả những gì vốn thuộc về cô ".
với cái dạng nhát gan của cô , tuyệt đối sẽ một một Lan Môn đối chất.
Cô tuyệt đối sẽ mang theo Cổ Huyên.
Đến lúc đó, trò l.ừ.a đ.ả.o kéo dài mười chín năm cũng nên hạ màn .
Cô thật đúng là tò mò, đến lúc đó Cổ Huyên sẽ đối đãi với đứa cháu gái "ruột" ngày xưa bà yêu thương hết mực như thế nào?
Chú Trương xách ấm rời , đổi một ấm mới tới.
Cô kéo ngăn kéo bàn , từ bên trong lấy một quyển sách, lật , ở giữa kẹp một tờ giấy.
Mở , bên đều là những loại t.h.u.ố.c trị các bệnh nan y, thị trường khó mua .
"Lan Ẩn."
Cô cao giọng.
Cửa phòng một bên kéo , Lan Ẩn từ bên trong .
Đi tới gần, cúi .
Lan Cửu: "Cậu cầm tờ đơn , Y Dược Đường, bảo họ chuẩn mỗi loại t.h.u.ố.c đó một phần, mang về đây."
Cô đưa tờ giấy qua.
Lan Ẩn nhận lấy: "Vâng."
Cậu xong sải bước ngoài.
Lan Cửu dậy lên lầu.
Lật ván giường phòng ngủ lên, từ bên trong lấy một cái rương.
Đặt bàn trang điểm, mở , bên trong là đủ loại dụng cụ dịch dung.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những tấm da giả bằng silicon , khi rời khỏi Hoa Quốc, luôn tặng họ một món quà.
Anh tư... thì là chữ ký của Trần Kinh Hồng .
-
Lại Lan Thù.
Sau khi rời khỏi Vân Khuyết Ngự Bảo, cô gọi điện cho Cổ Huyên, xác định Lan Cửu là thật, cô càng thêm tức giận đến phát điên.
Trở biệt thự Cổ Huyên thuê cho cô , cô ngay cả quần áo cũng thu dọn, chỉ đơn giản mang theo giấy tờ tùy liền chạy thẳng sân bay.
Cố vấn học tập thấy cô mãi học, gọi điện thoại tới hỏi thăm, cô lúc mới nhớ xin phép nghỉ với cố vấn.
Chỉ miệng một tiếng trong điện thoại, mở miệng là một tuần.
Cố vấn vui lắm.
Không thủ tục xin nghỉ thì thôi , giọng điệu của Lan Thù trong điện thoại cũng , cô hiện tại đau đầu với Lan Thù vô cùng.
Học sinh đúng là kẻ gây chuyện!
Mới học bao lâu, xin nghỉ, cô e là rớt môn!