Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 416: Tần Phương Hảo: Em Gái Đại Minh Tinh Là Bạn Thân Tôi!
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:09:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thế mới đúng chứ! Không nên tha thứ, chẳng lẽ một câu 'xin ', là thể xóa bỏ những khổ cực chịu trong quá khứ?"
"Tớ thật sự sợ sẽ tình huyết thống trói buộc, khổ chính ."
" chắc là tớ lo xa ,"
Cô hì hì, "Tiểu Cửu nhà chúng là nhân vật thế nào chứ? Cậu mới sẽ đạo đức bắt cóc !"
Trong bếp.
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của chú Trương lăn xuống một dòng nước mắt, rơi xuống mu bàn tay đen đúa của ông.
Động tác nhặt rau của ông khựng , giống như thể nhịn nữa, ông lưng , dùng ống tay áo lau nước mắt điên cuồng.
Nước mắt cứ như nước sông vỡ đê, lau thế nào cũng sạch.
Thật , Đại tiểu thư nhà .
Phòng bếp cách phòng khách tính là xa, dù cố ý , cũng thể đại khái.
Đại tiểu thư là con của Trì gia, Trì gia đối xử với Đại tiểu thư , hơn Khương gia gấp ngàn vạn .
Ông mừng cho cô.
Cô lưu lạc bên ngoài nhiều năm như , cuối cùng cũng là đứa trẻ thương .
Sau ba bữa bốn mùa, cô còn cô đơn lẻ loi một nữa.
Cô nhà và bạn bè yêu thương cô.
Thật quá...
Ông lau nước mắt mặt, khi bình cảm xúc, xoay , tiếp tục nhặt rau.
Chỉ là thỉnh thoảng sẽ lấy ống tay áo lau khóe mắt.
Trong phòng khách.
Tần Phương Hảo vẫn đang , "Cho nên trai là nam thần của tớ, chẳng ngày nào cũng thể gặp ?"
"Trừ lúc đoàn phim, thì gần như ."
Mắt Tần Phương Hảo sáng rực, "Cảm giác sống cùng một mái nhà với minh tinh thế nào? Có siêu tuyệt vời !"
"Thì... bình thường."
"Bình thường?? Mỗi ngày đối mặt với một khuôn mặt trai đến mức chê , bình thường!"
Tần Phương Hảo quả thực kinh ngạc như gặp trời.
Lan Cửu: "Không hảo đến mức chê , tư lớn lên... cũng chỉ thế thôi."
"Cũng-chỉ-thế-thôi?"
Tần Phương Hảo thẳng dậy, "Tiểu Cửu, câu ngàn vạn đừng mặt Nghiễn Đài, sẽ đ.á.n.h đấy."
"Nghiễn Đài?"
"Tên fandom của nam thần tớ."
Cô lấy điện thoại , mở Weibo đưa qua, "Nè! Cái , Weibo mấy chục triệu fan, một đống fan bạn gái, fan !"
"Vậy còn ?"
"Tớ là fan sự nghiệp!"
Khi lời , cô vài phần kiêu ngạo, nhưng ngay đó, lời xoay chuyển, cô , " mà lúc đầu tớ thấy Trì Bắc Nghiễn trai mới lọt hố."
"Sau từ từ tìm hiểu, càng cảm thấy là đặc biệt trách nhiệm, kính nghiệp!"
"Có năm mùa đông cảnh nước, để thể hiện hiệu quả chân thực nhất, chủ động yêu cầu thêm, lặp lặp điều chỉnh động tác góc độ."
"Nhân viên công tác tại hiện trường đều quấn áo bông dày cộm, chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh, nhưng sững sờ kêu lạnh một câu."
"Diễn viên khác cảnh đ.á.n.h đ.ấ.m đều dùng thế , đều tự lên, lặp lặp nghiên cứu kỹ thuật, thậm chí còn đăng ký lớp học, thật sự nghiêm túc."
"Anh đối với fan chúng tớ cũng chân thành, mỗi đón máy bay, đều sẽ dịu dàng nhắc nhở chúng tớ chú ý an , khi đối mặt với ống kính, luôn ."
Lan Cửu từng theo đuổi thần tượng, hiểu loại tình cảm của fan đối với thần tượng, nhưng từ trong lời kể của Tần Phương Hảo, cô dường như thấy một mặt khác của tư.
Hoàn khác biệt với vô tâm vô phế ngày thường, khi việc nghiêm túc chịu trách nhiệm, yêu nghề kính nghiệp, đối xử với fan cũng bao giờ vẻ.
Tần Phương Hảo hai tay chống cằm, "Mỗi bộ phim truyền hình, điện ảnh nam thần tớ đóng chính tớ đều xem qua, bộ còn cày chỉ một , quả thực còn nghiêm túc hơn tớ học."
"Diễn xuất của nam thần tớ, quả thực là xuất thần nhập hóa!"
Lan Cửu: "Anh tư tớ nếu thấy fan của đ.á.n.h giá cao như , nhất định sẽ khép miệng."
"Thật ?"
Tần Phương Hảo chớp chớp đôi mắt lấp lánh.
"Muốn kiểm chứng ?"
"Kiểm chứng thế nào?"
"Đưa đu idol cự ly gần, thế nào?"
"Cậu sẽ là ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-416-tan-phuong-hao-em-gai-dai-minh-tinh-la-ban-than-toi.html.]
Tần Phương Hảo che miệng, thấy Lan Cửu gật đầu, kích động chỉ thiếu điều bay lên tại chỗ, "Thật sự thể , mạo quá ?"
"Sẽ ."
Tần Phương Hảo ôm chầm lấy cổ cô, "Tiểu Cửu, đúng là thần của tớ!"
Làm bạn với em gái đại minh tinh cũng quá sướng chứ?
Sau gặp nam thần chẳng là chuyện phút mốt!
Chú Trương tới, "Đại tiểu thư, cơm sáng chuẩn xong ."
Lan Cửu thiếu nữ vẫn đang ôm cánh tay , chịu buông , "Ăn cơm ."
"Ok luôn!"
Mấy về phía phòng ăn.
Chú Trương bưng món cuối cùng lên bàn, đang định rời , Lan Cửu gọi , "Ngồi xuống ăn cơm."
"... bếp ăn là ."
"Trước chẳng cũng ăn cùng một bàn, hôm nay , chẳng lẽ lâu về, da mặt chú Trương mỏng , ngại xuống ăn?"
Bị trúng tim đen, mặt chú Trương nóng ran, "Không ..."
"Ngồi xuống."
Chú Trương lúc mới kéo cái ghế bên cạnh , cẩn thận từng li từng tí bưng bát lên.
Lan Cửu: "Ở đây nhiều quy tắc như , chú thế nào, bây giờ cứ như thế."
Tần Phương Hảo chống cằm, "Chú Trương, mắt chú đỏ hoe ?"
Động tác gắp thức ăn của Lan Cửu khựng , cũng ngẩng đầu thoáng qua, quả thực đỏ.
Chú Trương: "À! Vừa thái hành tây, cay."
Tần Phương Hảo chằm chằm bốn món mặn một món canh bàn, " cái cũng hành tây!"
"Chuẩn cho buổi tối."
"Ra là !"
Tần Phương Hảo ngượng ngùng gật đầu, Lan Cửu gắp một miếng gà cuộn bỏ bát cô , cô hì hì.
-
Ăn cơm xong.
Tần Phương Hảo lên lầu thu dọn đồ đạc, Lan Cửu cửa sổ sát đất.
Chú Trương tới gần, "Đại tiểu thư."
"Có việc?"
"Đại tiểu thư, lát nữa ?"
"."
"Vậy... còn về ?"
Lan Cửu nghiêng đầu, "Không chắc."
"Đại tiểu thư, sẽ nước ngoài ?"
"Sao, chú cùng ?"
"Có thể ?"
Ngược ngoài dự đoán của cô, đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của chú Trương, cô thu hồi tầm mắt, "Nước ngoài thái bình, chú vẫn là nên ở trong nước, chú nếu theo , thì tiếp tục trông coi biệt thự ."
"Nếu , cũng thể cho chú một khoản phí an gia, chú thể về quê, hoặc bất cứ cũng ."
Sống mũi chú Trương cay xè, nước mắt "tí tách" trào , "Đại tiểu thư, rời ."
"Vậy thì ở đây, tiền lương như thường, hàng tháng sẽ chuyển thẻ của chú."
" cần."
Lan Cửu nhướng mày, nghiêng đầu chú Trương, ông lão nhỏ , cũng giở tính trẻ con ?
Chú Trương lau nước mắt, "Đại tiểu thư, nước ngoài thể mang theo ? sợ nguy hiểm."
"Mang chú theo gì?"
" nấu cơm, còn lái xe, đến lúc đó thể đầu bếp cho , còn thể tài xế cho !"
Lan Cửu khẽ, "Chú cũng nhiều đấy, nhưng chú cảm thấy, thiếu đầu bếp và tài xế ?"
Cô ông, chú Trương rét mà run, "Không, thiếu."
"Vậy mang theo chú, chẳng là gánh nặng?"
Chú Trương câu nào.
, nấu cơm, lái xe gì lạ? Người như đầy đường, ông ở chỗ Đại tiểu thư bao giờ là thể thế.