Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 405: Lan Cửu Được Các Đại Lão Vây Quanh
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:09:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Mục Thời trầm mặt, bây giờ mới sợ, sớm gì ??
Ánh mắt rơi xuống Lan Cửu, ông lập tức đổi thái độ, “Cửu Gia, cái , còn về ?”
Ôn Tự Bạch: “!!!”
Lan Cửu dựa lưng ghế sofa, “Nếu may mắn, chắc thể nhặt một mạng, còn thây , dám đảm bảo.”
Thảm đến ??!
Ôn Tự Bạch còn hồn, Lan Cửu , “Lần mới đưa một lời , lúc , m.á.u me đầm đìa…”
Ba chữ cuối cùng, giọng cô đặc biệt nặng.
Ôn Tự Bạch dọa cho một phen, lẽ là phản ứng sinh lý, trực tiếp trốn lưng Ôn Mục Thời.
Ôn Mục Thời hận sắt thành thép, chỉ lôi đ.á.n.h một trận!
Nhìn cô gái sofa, ông lên tiếng, “Cửu, Cửu Gia, nuôi con khôn lớn dễ, ngài xem, là…”
“ nuôi con bao giờ , dễ?”
Cũng Ôn Tự Bạch đột nhiên hồn , lớn tiếng : “Lan… Lan Cửu, sợ cô , đây là trong nước! Trong nước!!”
Anh nhấn mạnh.
Ôn Mục Thời vỗ một cái gáy , “Câm miệng!”
Lần Ôn Tự Bạch dám thêm.
Ôn Mục Thời , “Cửu Gia, ngài thế nào, chuyện mới thể coi như từng xảy ?”
“Thế nào, mới thể coi như xảy ?”
Lan Cửu ông , “Hay là, phá tài tiêu tai, thế nào?”
“Được, ngài giá .”
“Vậy thì… hai mươi lăm triệu.”
Không hơn kém, tròn hai lăm.
Đây chắc chắn đang c.h.ử.i họ đấy chứ??
Ôn Mục Thời: “Cửu Gia, là ngài tăng thêm chút nữa?”
“Sao, chê ít ?”
“Không, , chỉ là con … cho lắm.”
“Vậy thì, hai trăm năm mươi triệu.”
Chân Ôn Mục Thời mềm nhũn, Ôn Tự Bạch vội đưa tay đỡ.
Tăng một chút, tăng nhiều thế??
Còn tăng theo cấp nhân!
Nhà ai tăng giá kiểu ?
Ôn Mục Thời đưa tay lau mồ hôi trán, “Cửu Gia, , thấy hai mươi lăm triệu cũng lắm, là cứ hai mươi lăm…”
Lan Cửu dậy, “Nhớ trong vòng ba ngày chuyển tiền thẻ, hai mươi lăm triệu, một đồng nhiều, một đồng thiếu.”
“Được, !”
Ôn Mục Thời lau mồ hôi trán, thấy Lan Cửu định , vội vàng tiến lên, “Cửu Gia, mời ngài lối !”
Đầu óc Ôn Tự Bạch đình trệ.
Làm gì ai mới mất tiền, đầu tươi ?
Đây là đầu tiên thấy ba như .
Chẳng lẽ Lan Cửu… thật sự quyền thế lớn đến thế??
Dù trong lòng sớm câu trả lời, nhưng bề ngoài vẫn thừa nhận.
Lúc quen Lan Cửu, cô vẫn là con gái nhà họ Khương ở thành phố Hải, nhà mở một công ty nhỏ mấy nổi bật.
Đối với , từ nhỏ nuông chiều, Lan lúc đó, , là Khương Ly, và cùng một thế giới.
Anh từ trong lòng xem thường cô.
Ngay cả tra cô là Lan Nhận, sự khinh bỉ của đối với cô cũng từng giảm bớt.
Chỉ là một Lan Nhận, chẳng qua là bán mạng cho Lan Môn, cô ở mặt , cảm giác ưu việt.
bây giờ, cô biến thành Cửu Gia của Lan Môn, là sự tồn tại mà ngay cả ba cũng kính nể, cảm giác chênh lệch quá lớn khiến lòng vô cùng mất cân bằng.
Anh thể chấp nhận sự đổi phận của Khương Ly nhanh như .
Dù cũng là từng xem thường, bây giờ đè đầu một cách tàn nhẫn, cần thời gian để thích nghi.
-
Còn bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-405-lan-cuu-duoc-cac-dai-lao-vay-quanh.html.]
Ôn Mục Thời dẫn Lan Cửu khỏi phòng sách.
Một đám đại lão đang đợi ngoài cửa phòng sách vội vàng dậy, đều tươi với cô.
Ánh mắt Lan Cửu về nơi khác.
Là hướng phòng khách.
Bốn mắt , cô lão thái thái nhà họ Trì, nhưng phản ứng thế nào.
Với sự thông minh của bà nội, e rằng sớm đoán phận của cô.
Vậy, bà giận ? Giận vì cô lừa dối bà??
Ánh mắt di chuyển, thấy Phó Tranh đang sofa bên , lúc đang bưng điểm tâm đưa đến mặt bà nội.
Dường như nhận ánh mắt của bà nội, động tác đưa điểm tâm của dừng , đầu về phía cô.
Ánh mắt chạm , , thật dịu dàng.
Vậy, đang lấy lòng bà nội?
“Cửu Gia, Cửu Gia…”
Giọng của Ôn Mục Thời cắt ngang suy nghĩ của cô.
Cô thu ánh mắt, Ôn Mục Thời hỏi, “Gặp quen ?”
Ông , về hướng cô .
Phó Tranh? Lão thái thái nhà họ Trì??
Chẳng lẽ, quen ?
Hình như đây trong vòng bạn bè của Phó Tranh Cửu Gia, cái …
Vẫn là thằng nhóc Phó Tranh giỏi giang!
“Có qua chào hỏi ?”
Chào hỏi?
Lan Cửu qua, hai bên còn im lặng , lão thái thái nhà họ Trì gật đầu mạnh một cái.
Đây là… đang khuyến khích cô.
Cô dường như gì .
Thu ánh mắt, cô trầm giọng, “Không cần.”
Cất bước, cô một đám đại lão vây quanh ngoài.
Từ nhà chính , lập tức thu hút ánh mắt của đông đảo khách mời.
Ánh mắt họ lượt đổ dồn về phía họ, tiếng thì thầm trong đám đông ngớt.
Có đưa tay chỉ, “Vị , là Thường tổng của Thịnh Hưng Thực Nghiệp ?”
“Là ông , chỉ ! Nhìn bên cạnh kìa, vị mặc vest xanh lam, đó là Lý tổng của Minh Thắng Dược Nghiệp, đây chúng còn hợp tác.”
“Người ở ngoài cùng , thấy ? Đó là tân quý công nghệ năm nay, Văn tổng của Khải Hãn Khoa Kỹ!”
“Vậy cô gái ở giữa họ là ai, nhiều tổng giám đốc vây quanh như ?”
Trong bữa tiệc thiếu mang theo gia đình, thấy tình hình , họ cũng còn tâm trí , ánh mắt đều về phía đám đó.
Bà mặc sườn xám xanh lam đến gần bà mặc váy tím, “Vương thái, đó là chồng bà ? Cô bé ở giữa là ai , đây từng thấy.”
Vương thái khóe môi cong lên một nụ , “Đó là một đám , chỉ chồng ? Chồng của Trương thái cũng ở đó ?”
Trương thái lắc ly rượu, “Chuyện của đàn ông quản.”
“Bà đúng là quản , ai mà ông Trương nhà bà là chồng mẫu mực? Ông nhiều tâm tư lăng nhăng.”
Trương thái chọc , “Xem các bà kìa, hóa chỉ ông Trương nhà là chồng , còn chồng các bà thì ?”
“ thấy vòng bạn bè của Vương thái, Vương tổng mỗi công tác đều nhớ mang quà cho bà, còn Ôn thái nữa, chồng bà đối với bà, càng là quan tâm chu đáo, ngay cả cũng chút ghen tị.”
“Đâu như ông Trương nhà , chỉ là một khúc gỗ, thể so với các bà .”
Trong đám khách mời trêu chọc, “Xem Trương thái kìa, quá khiêm tốn .”
Trương thái: “ đây đều là bằng chứng sắt đá, là chúng lật xem?”
Đám đông lập tức bật , Trương thái kéo chiếc khăn choàng , ánh mắt về phía , rơi xuống Lan Cửu.
Vương thái đến gần, “Thấy gì ?”
“ thấy cô bé đó khí chất bất phàm, e rằng nhân vật đơn giản.”
“Có gì mà đơn giản? Chỉ là một con nhóc, bà cũng quá đề cao cô .”
“Đề cao? Chưa chắc .”
Trương thái thu ánh mắt, “Nếu thật sự là đề cao cô , ông Vương nhà bà theo tất bật ?”