Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 368: Sự Thật Năm Xưa Sáng Tỏ

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:09:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh hai?

Lông mày Trì Đông Hách nhíu c.h.ặ.t: “Vậy ông là… của chúng .”

“Cậu hai.”

Tim ba mặt chùng xuống nặng nề, họ bao giờ nghĩ rằng, họ mối quan hệ như với kẻ cầm đầu tổ chức xã hội đen lớn nhất nước ngoài.

Lan Liệt… là hai của họ.

Nghe cha , năm ông gặp , là ở đường.

Hôm đó bà mặc một chiếc váy dài màu trắng, mấy tên côn đồ chặn ở đầu hẻm, là cha ngang qua, cứu bà.

Sau mới , bà Hoa Quốc, và mất trí nhớ.

Cha vẫn luôn giúp bà tìm kiếm gia đình, nhưng mãi tin tức.

Có lẽ do thời gian dài sớm tối bên , họ dần tình cảm, kết hôn.

Cha đặt tên cho bà là Ninh Du, an ninh, điềm tĩnh, vui vẻ luôn bên cạnh.

Họ vẫn luôn yêu , trong ký ức, hiền dịu, thanh tú thoát tục.

Chỉ là đến cuối cùng, bà vẫn nhớ quá khứ của .

Lan Tứ, đây mới là tên thật của bà.

Nước mắt lăn dài má, trong lòng ba đều dễ chịu.

Nước mắt Trì Mộ Nam chảy nhiều nhất, lúc vành mắt ửng đỏ, còn dáng vẻ thường ngày?

Trì Đông Hách giọng khàn khàn: “Vậy năm đó trộm em , là Lan Liệt ?”

“Không .”

Lan Cửu trả lời dứt khoát: “Là Cổ Hành.”

Sự thật năm đó thế nào, trong nửa năm nay, nàng sớm rõ.

“Cổ Hành?”

, bà của Lan Tứ.”

Lan Cửu ngừng , cực kỳ khó khăn : “Có lẽ, các nên gọi bà một tiếng bà ngoại.”

Là các , chứ nàng.

Vì sự ích kỷ của Cổ Hành, khiến cô lưu lạc bên ngoài bao năm, bà là thủ phạm gây tất cả, cô thể cam tâm tình nguyện nhận bà ngoại .

Dù, bà của , cũng .

Trì Đông Hách gì.

Trì Mộ Nam xác nhận: “Vậy, là bà trộm em ?”

, chính là bà nhờ nhân lúc tiệc trăm ngày trộm em , nhưng trong nhờ của Lan Dũng.”

“Lan Dũng, là cả của Lan Tứ.”

“Anh cả?”

Mấy càng thêm rối loạn, cả đóng vai trò gì trong đó?

Lan Cửu giải thích: “Mẹ tự nguyện đến Hoa Quốc.”

“Bà ném đến đây.”

Ném?

Tim ba chợt run lên.

Lan Cửu tiếp tục : “Năm đó nhà họ Lan biến, cả Lan Dũng và em ba Lan Nghiễn đều hứng thú với vị trí gia chủ, nhưng gia chủ lúc đó là Lan Kỳ giao nhà họ Lan cho cha là Lan Liệt kế thừa.”

“Họ ôm hận trong lòng, chỉ tay với cha , mà còn nhắm con gái ruột duy nhất của nhà họ Lan, Lan Tứ.”

“Họ tạo t.a.i n.ạ.n xe, khiến bà mất trí nhớ, ném bà đến Hoa Quốc, mặc cho bà tự sinh tự diệt.”

Tim ba đau nhói, sự thật là như !

Họ từng nghĩ thể là lạc với gia đình, hoặc là đến đây du học, thương ở đầu mới mất trí nhớ, nhưng bao giờ nghĩ, là như

Lan Cửu: “May mà, bà gặp… gặp ba.”

Không thể gọi , Trì Phụng Nghiêu vốn là cha ruột của nàng.

Anh em nhà họ Trì kinh ngạc nàng, dường như dám tin tiếng “ba” là từ miệng nàng gọi .

Nếu ba , nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt.

Trong phòng rơi im lặng ngắn ngủi, một lúc lâu , Trì Mộ Nam hỏi: “Sau đó thì ?”

Trì Đông Hách ngước mắt cô: “Theo như , là Cổ Hành trộm em , nếu kế hoạch thành công, em đáng lẽ lớn lên bên cạnh bà .”

“Vậy năm đó, Lan Dũng đóng vai trò gì trong chuyện ?”

“Ông cho tráo đổi .”

“Tráo đổi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-368-su-that-nam-xua-sang-to.html.]

Lan Cửu gật đầu: “Bây giờ bên cạnh bà , đang nuôi một con sói mắt trắng mà bà tự cho là m.á.u mủ nhà họ Trì.”

Con của con sói mắt trắng lớn, chẳng là con sói mắt trắng nhỏ ?

Đều là một giuộc.

Trì Đông Hách nhíu mày: “Cô là ai?”

Anh hỏi là con sói mắt trắng trong miệng Nhĩ Nhĩ.

Lan Cửu: “Cô tên là Lan Xu, nếu tương lai cơ hội, các sẽ gặp.”

“Vậy em thì ? Đã gặp ?”

“Gặp , và may, cô là sinh viên mới của khoa máy tính Đại học Kinh Thành, cùng lớp với em.”

“Cô bắt nạt em ?”

“Bắt nạt?”

Khóe môi Lan Cửu nhếch lên một nụ : “Chỉ là tự cao tự đại thôi, thể thấy, cô Cổ Hành chiều hư .”

Chiều?

đáng lẽ lớn lên bên cạnh Cổ Hành, là Nhĩ Nhĩ.

Tuy họ thèm, nhưng trong những năm Nhĩ Nhĩ mất tích, thế vị trí của nàng, dùng phận của nàng để hưởng thụ vinh hoa.

Ai trong lòng cũng sẽ đối với kẻ chiếm tổ chim khách chút địch ý nào chứ?

Huống hồ, nhà họ Trì luôn bênh vực nhà.

Tay Trì Đông Hách đặt đùi nổi gân xanh, một luôn lịch lãm như , đầu tiên ý bóp c.h.ế.t một .

Người , là một cô gái.

Dù chuyện năm đó của cô , nhưng Nhĩ Nhĩ thể miêu tả cô là sói mắt trắng, đủ thấy phẩm hạnh của gì.

chắc chắn gì đó với Nhĩ Nhĩ!

Lan Cửu nâng tách bàn nhấp một ngụm: “Bảy năm đó, liên tục bán bán , đổi qua nhiều mua, cuối cùng, bán đến Kim Tam Giác.”

Vành mắt ba càng đỏ hơn, tim run lên dữ dội.

Lan Cửu uống , dường như đang kể một chuyện hết sức bình thường: “Năm đó cha từ tin mất, vẫn luôn tìm .”

“Cuối cùng, năm bảy tuổi, ông từ Kim Tam Giác đưa .”

vẫn luôn nghĩ ông tình cờ chọn, nhưng sự thật như .”

Lan Cửu nghiêng đầu họ: “Cha ơn với , năm đó nếu ông , sớm còn xương cốt.”

Đây là sự thật, , là hy vọng nhà họ Trì đừng oán hận Lan Liệt.

Người nhà họ Trì và Lan Liệt, đều là những quan trọng nhất của nàng thế giới .

Nàng bất kỳ bên nào trong họ, vì nàng mà bất hòa.

Anh em nhà họ Trì ý của nàng?

Nhĩ Nhĩ cực kỳ trọng tình nghĩa, Lan Liệt cứu nàng, ơn , nàng sợ rằng sẽ ghi nhớ cả đời.

Dù những năm nay nàng ở Lan Môn chịu đủ khổ cực, nhưng trong mắt nàng, cũng đủ để trả ơn .

Nhĩ Nhĩ, là một .

Đầu đội trời, chân đạp đất, ơn báo đáp…

Từ một góc độ nào đó, Lan Liệt dạy dỗ nàng .

Trì Đông Hách : “Lan Liệt, cũng là ân nhân của nhà họ Trì chúng .”

Không Lan Liệt, sẽ Nhĩ Nhĩ của ngày hôm nay.

Làm , thể quên gốc.

Mọi chuyện sáng tỏ, họ em gái mặt, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Đây lẽ là vui nhất của họ trong bao năm qua.

Chú Trương đeo tạp dề đến, thấy ai cũng đỏ hoe mắt, chút xót xa.

Vừa nãy nấu ăn trong bếp, ông cũng loáng thoáng, chuyện gì đang xảy .

Ở đây xin rõ, ông cố ý , là do bếp xa phòng khách, họ cũng cố ý nhỏ, ông cũng khó, thật sự thể trách ông!

(Nội tâm chú Trương: Xin , đừng ném đá , dù cũng lớn tuổi , tim chịu nổi)

Ánh mắt lướt qua em nhà họ Trì, ông Lan Cửu chính giữa: “Đại tiểu thư, thể dùng bữa .”

Lan Cửu mấy bên cạnh: “Cùng ?”

-

Tác giả lời :

Chương thứ hai, 20:50

 

Loading...