Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 339: Được Theo Lâm Vấn Hạc Học Y, Là Vinh Hạnh Của Cô

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:08:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lúc nhỏ.”

“Sớm như ?”

Lan Thất nghiêng đầu, đầy hứng thú : “Vậy còn , khi nào?”

“Bữa tiệc tẩy trần lâu đây, Tiểu Cửu .”

“Em còn tưởng hai là tự đoán , hóa nửa ngày, từ miệng chính chủ.”

Anh xong thu hồi ánh mắt: “Nếu Tiểu Cửu , e là hai bây giờ còn .”

Quả thực, nếu đêm tiệc tẩy trần đó Tiểu Cửu , hôm nay lẽ là một bức tranh khác.

“Cho nên đoán ?”

Lan Thất trần nhà: “Lúc nhỏ Tiểu Cửu lén lút đưa t.h.u.ố.c cho chúng nhiều như , em nếu quan hệ với Lâm Vấn Hạc, thể nào cũng kiếm t.h.u.ố.c, còn đều là t.h.u.ố.c đúng bệnh?”

, nghĩ tới điểm ?

Lan Thất: “Lâm Vấn Hạc khi đó chính là đường chủ Y Dược Đường, y thuật nổi tiếng xa gần.”

“Lúc đó em ông nhận một đồ , tên là Lâm Diệu Lan.”

“Ban đầu em cũng rõ lắm, nhưng đó dần dần đoán .”

Làm cái nghề của bọn họ, vì thuận tiện, thường xuyên sẽ nhiều cái tên.

Nếu gì cũng dùng cùng một cái tên, dễ dàng chuốc lấy kẻ thù.

Giống như đạo lý trứng gà để cùng một giỏ.

Hơn nữa những cái tên, phận , thời điểm mấu chốt thể bảo mạng, còn thể giúp bọn họ ve sầu thoát xác, tác dụng lớn.

Ví dụ, năm đó thi trường danh tiếng top 10 cầu liền tự đặt cho một cái tên, gọi là Lan Tự.

Cho nên Tiểu Cửu gọi cái tên Lâm Diệu Lan , một chút cũng kỳ quái.

“Nghỉ ngơi cho .”

Lan Nhị xong lời , dậy ngoài.

Cửa mở đóng , trong phòng chỉ còn một Lan Thất, chằm chằm trần nhà thất thần.

-

Lan Nhị từ phòng ngủ , vẻ mặt chán nản xuống lầu.

Ánh mắt liếc thấy bóng dáng xuất hiện thêm trong phòng khách, mày nhíu .

Lão Ngũ?

Nó tới khi nào?

Không lo nghĩ nhiều, sải bước xuống lầu, mặt hai .

Ánh mắt Lan Ngũ lướt qua , vẫn lễ phép gọi một câu: “Anh hai.”

“Sao chú tới đây?”

“Anh thể tới, em thể?”

Lan Cửu thấy vẻ mặt đầy phiền muộn: “Nói chuyện với bảy thuận lợi?”

Lan Nhị đặt m.ô.n.g xuống sô pha phòng khách: “Rất thuận lợi.”

“Vậy ...”

“Tiểu Cửu, chân của Lão Thất thật sự thể chữa?”

Tay Lan Ngũ vươn chạm miệng cốc, dừng , cũng đáp án .

Lan Cửu cũng che giấu: “Có thể chữa.”

“Mấy phần nắm chắc?”

Lan Cửu do dự một lát, mới : “Mười phần.”

Trái tim treo lơ lửng của Lan Nhị hạ xuống, thở phào nhẹ nhõm trong chốc lát.

Tiểu Cửu mười phần, tất nhiên là mười phần nắm chắc.

Lão Thất còn thể lên, thật .

Lan Ngũ thấy lời , bưng chén bàn lên, ánh mắt nhỏ đến mức khó phát hiện thoáng qua Lan Cửu.

Hai đầu gối đạn b.ắ.n xuyên, thật sự dễ dàng lên như ?

Cho dù y thuật của Tiểu Cửu cao hơn nữa, hành động tự nhiên như , e là độ khó.

Lan Nhị hỏi: “Tiểu Cửu là khi nào theo Lâm Vấn Hạc học y thuật?”

Vấn đề , ngay từ đêm tiệc tẩy trần hỏi .

Lan Cửu: “Mười tuổi.”

“Mười tuổi...”

Vẫn còn là một đứa nhóc đầu quả dứa.

Lúc đó bài vở của bọn họ nặng nề, mỗi ngày ngay cả đảm bảo thời gian ngủ bình thường cũng là xa xỉ, Tiểu Cửu còn học nhiều hơn bọn họ một môn bài vở y thuật.

Hình như từ nhỏ đến lớn, cô vẫn luôn thông minh như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-339-duoc-theo-lam-van-hac-hoc-y-la-vinh-hanh-cua-co.html.]

Anh cảm khái: “Cho nên đường chủ Y Dược Đường hiện tại, là em?”

Mặc dù trong lòng sớm đáp án , vẫn chính miệng cô .

Lan Cửu trịnh trọng: “Phải.”

Tảng đá treo trong lòng rơi xuống đất, khác với sự khiếp sợ khi đầu Tiểu Cửu là Lâm Diệu Lan đêm tiệc tẩy trần, lúc , đầy mắt kiêu ngạo, nội tâm cuồng hỉ.

Không gì vui hơn việc em gái là y d.ư.ợ.c thánh thủ!

Em gái thật lợi hại, học cái gì cũng nhanh!

Ngược là Lan Ngũ, vẻ mặt bình tĩnh.

Lan Nhị đối với việc cũng kỳ quái, chỉ hỏi: “Chú thì , là khi nào ?”

Lan Ngũ hiếm khi trầm mặc.

Khi nào? Có lẽ sớm hơn tất cả .

Năm đó khi chịu roi hình cha phạt quỳ tháp chuông Lan Môn, đó vì thể lực chống đỡ hết nổi mà ngất .

Là Tiểu Cửu cõng cầu xin Lâm Vấn Hạc.

Cô ướt sũng cả , bàn tay nhỏ bé gõ cửa lớn Y Dược Đường.

Lâm Vấn Hạc đưa cô , chỉ cần cô chịu bái ông thầy, liền nguyện ý chữa thương cho .

Cô nghĩ cũng nghĩ liền đồng ý.

Lúc đó ý thức mơ hồ, mơ mơ màng màng lời , ngăn cản, lực bất tòng tâm.

Điều ở trong mắt lúc đó, là uy h.i.ế.p.

Sau khi tỉnh táo từng tìm Lâm Vấn Hạc, nguyện ý giao mạng cho ông, chỉ cầu ông trả tự do cho Tiểu Cửu.

Lâm Vấn Hạc ngốc, ông , của Lan Môn mấy ai là tự do?

, cho dù đồ của Lâm Vấn Hạc, Tiểu Cửu cũng sẽ tự do.

Đây đối với cô mà gông xiềng, mà là chìa khóa thông tới tiền đồ .

Học nhiều chút bản lĩnh phòng , mới thể vững ở cái địa giới ăn thịt .

Cho nên, học y .

Chỉ là những năm , dũng khí hỏi Tiểu Cửu, theo Lâm Vấn Hạc học y, vui vẻ ?

Nhìn về phía bên cạnh, há miệng, nhưng vẫn dũng khí hỏi .

Anh sợ Tiểu Cửu là vì mới vây hãm chính , sợ cô thật lòng thích y thuật.

Lan Nhị hồi lâu thấy câu trả lời của , cũng mất kiên nhẫn, chỉ về phía Lan Cửu, hỏi: “Theo Lâm Vấn Hạc học y, mệt ?”

“Mệt, nhưng đáng giá.”

Ánh mắt Lan Ngũ sáng lên, Tiểu Cửu , đáng giá.

Cho nên cô cũng cảm thấy học y , đúng ?

Lan Cửu: “Với trình độ y học của Lâm Vấn Hạc, em thể bái nhập môn hạ của ông , là vinh hạnh của em.”

Trình độ y học của Lâm Vấn Hạc là đỉnh cao trong ngành, thể theo học đại thụ như , trong mắt bình thường, chính là tổ tiên bốc khói xanh.

ở chỗ Lan Nhị, là ngược .

Theo thấy, Lâm Vấn Hạc thể đồ như Tiểu Cửu kế nghiệp, là tổ tông nhà ông hiển linh!

Nói tóm chính là, em gái nhất đời , tất cả những dính dáng quan hệ với em gái , đều là trèo cao!

Lan Ngũ mạc danh thở phào nhẹ nhõm, dường như câu đố quấy nhiễu nhiều năm cuối cùng cũng giải khai.

Tiểu Cửu , theo Lâm Vấn Hạc học y, là vinh hạnh của cô.

Anh tin lời .

Rất nhiều lúc, bọn họ giống , cơ hội thể tăng trưởng kiến thức, bản lĩnh, bọn họ bao giờ dễ dàng bỏ qua.

Mặc kệ quá trình như thế nào, vui vẻ , mục đích của bọn họ, xưa nay đều là biến bản thành một giá trị hơn.

Cành ô liu Lâm Vấn Hạc ném , đối với cô mà là cơ hội, lựa chọn cô đưa lúc đó, cũng là trái lương tâm.

Cảm giác tội trong lòng giảm bớt đôi chút, chỉ là, vĩnh viễn đều nợ Tiểu Cửu một ân tình, trả hết, cũng trả xong.

Ân tình , là tích lũy tháng ngày dồn , là những bình bình lọ lọ , vô d.ư.ợ.c tề, là cô cầu xin Lâm Vấn Hạc cứu ...

-

Màn đêm buông xuống.

Ánh trăng treo tấm màn đen, những ngôi chớp mắt, mấy đang ở sân thượng, nâng ly cạn chén.

Bọn họ dựa cái bàn phía , trong tay mỗi đều cầm một chai rượu.

Đã lâu hưởng thụ thời khắc yên tĩnh như .

Cửa sân thượng đẩy , phát một trận tiếng động.

Mấy đồng thời đầu, chỉ thấy một đàn ông trẻ tuổi cõng Lan Thất xuất hiện sân thượng.

Ba sửng sốt.

 

Loading...