Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 325: Ba Anh Em Họ Trì, Một Lũ Trẻ Trâu
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:08:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe chạy dọc theo con phố thương mại ngoài.
…
Khách sạn Hối Cảnh.
Tầng ba.
Trì Tây Đình cửa sổ, chiếc xe thể thao chạy qua lầu, mui xe mở , gần như chỉ một cái liếc mắt, nhận ở ghế lái.
Mấy ngày , họ mới gặp .
Không do dự, cầm chìa khóa xe định ngoài, Trì Mộ Nam đang bàn xử lý tài liệu ngẩng đầu, “Cậu ?”
“Tìm .”
“Anh cả chúng cứ ở yên đây, đừng phiền Nhĩ Nhĩ , …”
“Muội qua lầu.”
“Cái gì?”
Trì Mộ Nam đột ngột dậy khỏi ghế, nhoài cửa sổ ngoài.
Lão tam Trì dùng ánh mắt như kẻ ngốc , “Anh bây giờ mới , em lâu .”
Trong lòng Trì Mộ Nam thoáng thất vọng, đầu , thấy lão tam Trì vẻ mặt vô hại, “Vậy cầm chìa khóa xe, là thể đuổi kịp ?”
Lão tam Trì tức giận ném chìa khóa lên bàn, hậm hực ở cuối giường, “Vừa nãy thể, bây giờ thể.”
Đây là giận ?
Trì Mộ Nam nhíu mày.
Đây là tầng ba, cho dù nãy cầm chìa khóa đuổi ngoài, cũng chắc đuổi kịp.
Anh tưởng Tiểu Cửu xe đạp ??
Cho dù là xe đạp, nhiều con phố như , Nhĩ Nhĩ rẽ hướng nào cũng , đuổi ?
Sao cứ giận dỗi với ??
Anh sải bước đến bên giường, bắt chước dáng vẻ của lão tam Trì, phịch xuống.
Ừm… cũng vui.
Cuối hai chiếc giường, một trái một hai con… khụ! Thần thái tư thế y hệt , ch.ó cỡ lớn.
Trông chút hài hước.
Cuối cùng vẫn là Trì Mộ Nam nhịn , lão tam Trì , “Lỗi của , xin , đừng giận nữa.”
Dù cũng là của , huống hồ chỉ thông minh của lão tam vốn chút…
Tóm là, chấp kẻ ngốc.
Lão tam Trì hai tay chống cằm, lời nào.
Trì Mộ Nam vui, “Này, sàn đấu quyền dũng mãnh ? Bây giờ thế, học con gái nũng ?”
“Nói thật nhé, thể chú ý hình tượng một chút , con gái thật.”
“ vốn dĩ con gái.”
“Vậy… thể giận nữa ?”
“Không thể.”
Trì Mộ Nam: “…”
Thằng em trời đ.á.n.h.
Tiếng gõ cửa vang lên, Trì Mộ Nam dậy mở cửa.
Trì Đông Hách thấy nhận gì đó , “Sao ?”
Trì Mộ Nam nghiêng , “Anh hỏi lão tam .”
“Nó bắt nạt ?”
Người nào đó trong phòng: “!!!”
Anh dậy, hậm hực cửa.
“Không ?”
Trì Đông Hách nhướng mày, Trì Mộ Nam, “Vậy là bắt nạt nó?”
Sắc mặt lão tam Trì lúc mới khá hơn một chút.
Trì Mộ Nam chỉ một câu, oan quá!!
Hai tránh ánh mắt , ai thèm để ý ai.
Trì Đông Hách: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
“Lão tam thấy xe của Nhĩ Nhĩ qua lầu, đuổi theo, , cản nó một chút.”
“Nó đuổi kịp, đang hờn dỗi đây.”
So với diễn biến sự việc, Trì Đông Hách quan tâm hơn đến câu, xe của Nhĩ Nhĩ qua lầu…
Không do dự, bước đến bên cửa sổ.
Trì Mộ Nam ngạc nhiên bóng cửa sổ, “Này, cả, bây giờ , cũng thấy ?”
“Chỉ cần cứ đây, sẽ lúc thấy .”
Trì Mộ Nam: Hình như mở cánh cửa thế giới mới…
Chỉ là đợi đến khi phản ứng cũng bên cửa sổ, lão tam Trì nhanh chân chiếm vị trí nhất.
Trì Mộ Nam hai bóng cửa sổ, do dự, trực tiếp xông lên, chen giữa.
Lão tam Trì nhíu mày , ánh mắt oán trách đó sắp đến lưng phát lạnh.
Tên …
“ là lão nhị, nên đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-325-ba-anh-em-ho-tri-mot-lu-tre-trau.html.]
“Đến .”
Trì Đông Hách: “Có ấu trĩ .”
Trì Mộ Nam và lão tam Trì đồng thời , ấu trĩ? Nói họ??
Anh cả cũng…
đối diện với ánh mắt của Trì Đông Hách, hai ngậm miệng.
Ánh mắt đồng loạt xuống lầu.
Mười phút, hai mươi phút…
Chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi chậm như .
ai rời khỏi trận địa , cứ thế thẳng tắp ở đó.
-
Mà bên .
Xe của Lan Cửu đỗ nhà chính của Phó Công Quán.
Mọi đang huấn luyện trong sân đều thu hút ánh .
Họ chiếc siêu xe màu đỏ, chỉ thấy Lan Cửu đeo kính râm từ xe bước xuống.
Khí thế hóng chuyện của dần dâng cao.
Gia quả nhiên ôm đùi lớn !
Bình thường Cửu Gia dù qua cửa Phó Công Quán, cũng chắc , bây giờ chủ động tìm đến tận cửa.
Họ thấy tương lai của Phó Công Quán, tiền đồ một mảnh sáng lạn!
Lan Cửu sải bước , ai cản cô, thậm chí còn cung kính gọi một tiếng, “Cửu Gia.”
Chủ yếu đây là khách quý của gia, thiếu phu nhân tương lai, nếu đắc tội, họ đều đừng nữa.
Lan Cửu gật đầu, một mạch cản trở.
Trong phòng khách truyền đến tiếng đùa giỡn.
Là Trương Thập An và Tần Phương Hảo.
Lúc Lan Cửu , chiếc gối ôm trong tay Tần Phương Hảo ném về phía Trương Thập An, Trương Thập An hai tay bắt lấy, “He he, trúng.”
Tần Phương Hảo nhíu mày, “Mày ngứa da ?”
Nói liền vớ lấy bình hoa bên cạnh.
“Này, bà cô của ơi, sai , cái mà đỡ là đau lắm đấy…”
“Mày còn dám đỡ?”
Tần Phương Hảo bộ ném bình hoa .
Chuyện …
Lát nữa sẽ m.á.u chảy thành sông chứ?
Cô bộ ho nhẹ hai tiếng.
Tần Phương Hảo cuối cùng cũng chú ý đến Lan Cửu đang ở cửa, đôi mắt lập tức bừng sáng, “Tiểu Cửu!”
Trương Thập An: Cái còn kích động hơn cả lúc thấy !!
Cảm giác nguy cơ ập đến…
Tần Phương Hảo vội vàng đặt bình hoa trong tay xuống, chạy lon ton về phía Lan Cửu, hai tay dang vốn định ôm cô, nhưng nghĩ đến điều gì đó, thu về.
Cô nắm lấy hai tay cô, “Tiểu Cửu, đến?”
“Có chút chuyện.”
“Chuyện gì?”
Lan Cửu nắm tay cô , dắt cô trong.
Tần Phương Hảo: Là ảo giác ? Cảm giác… Tiểu Cửu đang dắt .
Ánh mắt xuống, thấy hai bàn tay đang nắm , trong lòng Tần Phương Hảo… thật kích động!
Đây coi là bước tiến lịch sử ??!
Phó Tranh thấy động tĩnh từ lầu chạy xuống, trong mắt là ánh sáng thể kìm nén.
Mọi theo tiếng bước chân , chỉ thấy Phó Tranh sải bước về phía họ, đó trong ánh mắt kinh ngạc của , một tay ôm Lan Cửu lòng.
Khụ! Đây là coi họ mặt…
“Phó Tranh…”
Lan Cửu lên tiếng, nào đó cuối cùng cũng buông cô .
“Sao đến?”
“Không chào đón?”
Phó Tranh đưa tay lên vuốt ve má cô, ánh mắt dịu dàng vô cùng, “Sao chào đón, chỉ mong em ở luôn đây.”
“Hoặc là, ở chỗ em cũng .”
Ánh mắt Lan Cửu rơi xuống cánh tay , “Vết thương khỏi ?”
“Khỏi lâu , là em kiểm tra thử?”
Tần Phương Hảo: Chậc chậc! Hóa Phó Chó lời ngon tiếng ngọt là thế … lưng lông tơ dựng cả lên!
Trương Thập An: Mình còn luyện thêm!
Nhìn Phó xem, hết bài đến bài khác…
Hai đang xem say sưa, ánh mắt Phó Tranh vô tình lướt qua bàn tay Tần Phương Hảo đang nắm tay Lan Cửu… nhíu mày.
Anh đưa tay, gỡ tay Tần Phương Hảo , bằng tay , “Tay của hơn tay cô .”