Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 31: Phó Tranh Ra Tay, Cưỡng Chế Bắt Người
Cập nhật lúc: 2026-02-23 18:59:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dọc đường trở về Bạch Duyệt Trang Viên, tâm thần Thời Phong yên.
Cuối cùng cũng tìm cơ hội, hỏi Thời Vũ: "Tranh Gia và nữ sát thủ , ?"
Thời Vũ : "Đợi đưa về sẽ ."
"Đưa về?"
" ."
Thời Phong hiểu ý tứ trong lời của , nhưng trong lòng thực sự yên tâm, đành đích dẫn đến cổng trường học.
Thuộc hạ mai phục từ sớm thấy , hồ nghi : "Phong Ca tới đây?"
"Tranh Gia phân phó, đưa về hảo tổn hao gì."
"Hoàn hảo tổn hao gì?"
Thuộc hạ cũng kinh ngạc.
Thời Phong mặt đổi sắc: "Lát nữa, cố gắng đừng thương."
"Vâng, Phong Ca."
Thời Phong gật đầu, ánh mắt liếc qua ba chiếc xe sedan màu đen cùng một kiểu dáng đang đậu ở cổng trường, thấp giọng phân phó: "Hai các , dời hai chiếc xe xa năm trăm mét."
"Ngoài , chỗ để một A Kiệt là , cần nhiều vây quanh như ."
"Gần trường học, tiện động thủ."
"Vâng, Phong Ca."
Bọn họ đáp lời xong liền xoay rời .
Thời Phong A Kiệt: "Chỗ giao cho ."
"Phong Ca yên tâm."
Thời Phong xoay , sải bước rời .
Khi tiếng chuông tan học của trường Trung học Dục Đức vang lên, một lượng lớn học sinh từ trong trường ùa .
Cổng trường đậu ít xe.
Xe của nhà họ Khương cũng trong đó.
Tài xế bên cửa xe, Khương Uyển Hề khỏi trường, liếc mắt liền thấy ông .
Ngồi trong xe, đợi vài phút, Khương Uyển Hề liền chút mất kiên nhẫn.
Nghĩ đến việc liên tiếp chịu thiệt thòi mặt Khương Ly, còn cả dáng vẻ cô mưa gió ở trường, cô liền tức giận.
"Bác Trương, lái xe."
Cô lệnh.
Bác Trương lộ vẻ khó xử: "Đại tiểu thư còn tới..."
" bảo lái xe!"
" nếu chúng , Đại tiểu thư cô ..."
Khương Uyển Hề tức điên, bây giờ đến cả một tài xế cũng dám cãi cô !
Cô ông , cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng.
"Chị việc, bảo chúng ." Cô chút gượng gạo.
Bác Trương vẫn yên tâm, đề nghị: "Hay là gọi điện thoại cho Đại tiểu thư hỏi xem ?"
"Bác Trương, kiên nhẫn như , ông chắc chắn năm bảy lượt khiêu khích ?"
Giọng cô mang theo sự tức giận, sắc mặt cũng trầm xuống vài phần.
Bác Trương dám phản bác nữa, lúc mới ngoái đầu mà lên xe.
Khi Khương Ly , quanh bốn phía một vòng, thấy xe nhà họ Khương, định rời thì một chiếc sedan màu đen dừng mặt cô.
Cửa sổ xe hạ xuống, một đàn ông trẻ tuổi : "Đại tiểu thư, đến đón cô về nhà."
"Bác Trương ?"
"Bác Trương... Bác Trương đưa Nhị tiểu thư về , ông bảo đến đón cô."
Khương Ly , trong mắt mang theo sự dò xét.
"Trước đây từng gặp , là mới?"
"Vâng, mới."
Hắn ung dung bình tĩnh, giống như đang dối.
Khương Ly cúi , ánh mắt xuyên qua cửa sổ xe tỉ mỉ đ.á.n.h giá , dấu vết rõ ràng của việc quanh năm đ.á.n.h đ.ấ.m dùng s.ú.n.g.
Chẳng lẽ là cô đa nghi ?
Cô nhướng mày, ánh mắt quanh bốn phía, ngoại trừ phụ đón con và học sinh , thấy ai khác.
Lúc đàn ông xuống xe, đến bên cạnh cô, mở cửa xe: "Đại tiểu thư, mời."
Cô trong xe, nhưng sự cảnh giác trong lòng từng buông lỏng nửa phần.
Xe khởi động, chạy thẳng về phía .
Ánh mắt cô ngoài cửa sổ, chỉ mới một đoạn, cô nhận điều .
Chỉ thấy cô chằm chằm kính chiếu hậu, trầm giọng: "Anh là ai?"
"Đại tiểu thư, là tài xế nhà họ Khương, cô ?"
"Đây đường về nhà họ Khương."
"Ồ đây là một con đường khác, về nhà họ Khương gần hơn."
"Nói bậy!"
"Đại tiểu thư, bậy, con đường quả thực thể về nhà họ Khương nhanh hơn."
"Anh thật sự cho rằng mới về nhà họ Khương nên đường?"
"Không, , Đại tiểu thư..."
"Ai phái tới?"
A Kiệt lúc chút căng thẳng, luôn cảm thấy đôi mắt trong kính chiếu hậu quá mức sắc bén, giống như nuốt sống .
Khương Ly cởi áo khoác, xoắn thành một sợi dây thừng.
Giây tiếp theo, cô tròng chiếc áo khoác xoắn thành dây cổ A Kiệt, dùng sức kéo mạnh về phía .
Cơ thể A Kiệt dính c.h.ặ.t ghế , gân xanh trán nổi lên, sắc mặt đỏ bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-31-pho-tranh-ra-tay-cuong-che-bat-nguoi.html.]
Hai tay vẫn đang cố gắng điều khiển vô lăng.
Khương Ly trầm giọng: "Dừng xe!"
A Kiệt đạp phanh, thuận lợi dừng xe .
Kéo phanh tay.
sợi dây thừng siết cổ vẫn buông .
Khương Ly buộc nó tựa đầu ghế, thắt một nút.
Không quá c.h.ặ.t, đủ để lấy mạng .
Cô đẩy cửa xuống xe, còn kịp mấy chiếc sedan màu đen chặn .
Từ xe bước xuống hơn mười đàn ông.
Khương Ly tháo chiếc ba lô vai xuống, ánh mắt lạnh đến mức thể g.i.ế.c : "Ai phái các tới?"
"Lan... Không, Khương tiểu thư, theo chúng một chuyến nhé?"
Lan?
Thế lực bên ngoài biên giới?
Cho nên bọn họ là của Hai, Bảy, là Năm?
Hay là... thế lực khác bên ngoài?
"Nếu đồng ý thì ?"
"Vậy chúng chỉ đành dùng biện pháp mạnh."
Thời Phong xong, giơ tay lên, ngón tay ấn xuống.
Trong nháy mắt, bọn họ ùa lên.
Khương Ly sớm chuẩn sẵn sàng.
Khi bọn họ lao tới, cô tung quyền phản kích, động tác dứt khoát lưu loát.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mấy liền rơi thế hạ phong.
nhanh, thêm mười mấy chiếc xe van chạy tới.
Lần , đến mấy trăm chứ ít.
Cứ tiếp tục như , cô chắc chắn sẽ thua.
Thời khắc mấu chốt, Lan Ẩn tới.
Hai kề vai chiến đấu, nhanh đ.á.n.h ngã một mảng, nhưng thực sự quá nhiều, liên tục kéo đến ngừng, bọn họ giống như kiến cỏ giẫm c.h.ế.t, càng đ.á.n.h càng đông.
Cuối cùng, quả bất địch chúng.
Đám trói cô , nhét trong chiếc sedan màu đen.
Lan Ẩn vốn định đuổi theo, của bọn họ giữ chân, căn bản thể tiến lên, chỉ thể trơ mắt xe chạy .
Khương Ly xe, trong miệng nhét miếng vải, tay trói c.h.ặ.t, siết đau.
Đây là đầu tiên cô chịu thiệt thòi lớn như .
Không ngờ bên ngoài biên giới thể tìm cô nhanh đến thế.
là đ.á.n.h giá thấp thực lực của bọn họ .
-
Sau khi đến Bạch Duyệt Trang Viên.
Cô áp giải, đưa đến một căn hầm ngầm.
Trong môi trường u ám ẩm ướt, cô trói ghế, thể cử động.
Trên cầu thang truyền đến tiếng vang lanh lảnh, là tiếng giày da va chạm với gạch men sứ.
Khương Ly dự cảm, kẻ chủ mưu bắt cóc cô đến.
Ánh mắt cô chằm chằm về phía cầu thang, ánh đèn trần mờ ảo, cái bóng của nọ tầm mắt tiên.
Sau đó ngược sáng, xuất hiện mắt cô.
Vạt áo sơ mi đen sơ vin thắt lưng quần, phác họa đường eo rắn chắc, cổ áo lỏng lẻo mở hai cúc, lộ xương quai xanh tinh xảo.
Mắt dài nhỏ xếch, sống mũi cao thẳng, môi mỏng tô mà đỏ, đường viền hàm lưu loát sắc sảo, cổ thon dài, yết hầu giống như ngọn núi cô độc điêu khắc từ bạch ngọc...
Là một dung mạo cực kỳ mắt.
Chỉ là, chút quen mắt.
Cô chăm chú khuôn mặt , cuối cùng cũng nhớ , là .
Phó Tranh.
Hai tháng , mà cha bảo cô ám sát.
Cho nên, hôm nay bắt cô, là để trả thù?
Cô đang Phó Tranh, Phó Tranh cũng đang cô.
Cái vội vã hai tháng chân thực bằng lúc .
Khóe môi cong lên một độ cung, sự thưởng thức trong mắt hề che giấu.
Chỉ là khi ánh mắt liếc thấy cổ tay trói đỏ ửng của cô, nhíu mày.
Đôi mắt lạnh lùng quét về phía bên cạnh, Thời Phong vội giải thích: "Sức chiến đấu của cô quá mạnh, trói c.h.ặ.t chút sợ chạy mất."
"Đi tìm Vinh Thúc lãnh phạt."
Giọng điệu của cho phép nghi ngờ.
Thời Phong cúi đầu: "Vâng."
Phó Tranh nhấc chân tới gần, giật miếng vải miệng Khương Ly xuống.
"Đã lâu gặp."
" và từng gặp mặt, lấy lâu gặp?"
Cô , chỉ thẳng phía , giọng thanh lãnh.
"Không thừa nhận?"
" đang gì."
Đột nhiên, một bàn tay bóp c.h.ặ.t cằm cô, nâng cằm cô lên, cúi đối diện với cô.
"Nhìn cho kỹ, khuôn mặt , cô thật sự quen?"