Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 300: Phó Tranh Lo Lắng, Cuộc Đua Đến Sân Bay

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:08:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói là thu dọn hành lý, thực bọn họ cũng chẳng mang theo gì nhiều, chỉ tùy tiện lấy hai bộ quần áo để đổi, nhét vali, vội vội vàng vàng từ lầu xuống.

Trương Thập An xách vali cho cô, chẳng gì để thu dọn, ở đây, hành lý đều ở ký túc xá.

Lúc vội, cũng kịp về trường thu dọn, đợi đến nơi tính.

Trương thúc từ bên ngoài , ông chỉ đeo một cái ba lô, đựng hai bộ quần áo, trong tay cầm hộ chiếu.

Tần Phương Hảo nhét điện thoại túi, thấy tin nhắn .

Từ Vân Khuyết Ngự Bảo , bọn họ thẳng đến sân bay.

Trương thúc lái xe, Trương Thập An ghế phụ.

Tần Phương Hảo ghế , cô ôm cái túi trong tay, vẻ mặt gấp gáp.

Bọn họ lâu, Thời Phong tới.

Phó Tranh dặn dò, bảo qua đây trông chừng Tần Phương Hảo.

Xe dừng bên ngoài biệt thự, bấm còi.

Bảo vệ Lý Thư Huệ thò đầu : “Cậu tìm ai?”

“Tần Phương Hảo.”

“Tần tiểu thư? Cô ngoài .”

“Ra ngoài?”

Thời Phong nhíu mày: “Đi ?”

“Hình như là sân bay.”

Tim lập tức treo lên: “Có ?”

“Không rõ lắm, cô .”

Lông mày Thời Phong nhíu càng sâu, sẽ M Đảo chứ?

“Đi lúc nào?”

“Khoảng, nửa tiếng .”

Nửa...

Gia dặn trông chừng Tần Phương Hảo cho kỹ, một khắc cũng dám nghỉ ngơi, vội vàng bay từ Hải Thị qua đây, nhưng vẫn chậm một bước.

Không dám chậm trễ nữa, trực tiếp đầu xe, về phía sân bay.

Chân ga đạp lút cán, bình thường một tiếng đồng hồ cũng chắc đến nơi, hôm nay chỉ mất bốn mươi phút.

Xe đến sân bay, tùy tiện dừng bên đường, liền vội vàng xuống xe, gần như là chạy một mạch sân bay.

sân bay nhiều như , ngay cả bọn họ chuyến bay nào cũng , tìm ?

Nhìn quanh một vòng, chi chít , do dự nữa, trực tiếp đến quầy dịch vụ tra cứu thông tin.

“Tần Phương Hảo, chuyến bay của cô là... HG345, từ Kinh Thành bay đến K Quốc M Đảo, hiện tại cửa lên máy bay đóng.”

Thời Phong c.h.ế.t lặng.

Quả nhiên...

Móc điện thoại , vội gọi cho Phó Tranh.

Chuông reo nửa phút, điện thoại kết nối: “Chuyện gì?”

“Gia, Tần tiểu thư... M Đảo .”

“Cái gì?”

Giọng trầm thấp, lộ vài phần gấp gáp: “Chuyện từ khi nào?”

“Vừa nãy, khi đến sân bay, bọn họ lên máy bay .”

Không cho Tần Phương Hảo Tiểu Cửu ở M Đảo, chính là để cô qua đây, với tính cách của cô, một khi Tiểu Cửu ở , nhất định sẽ yên.

Chỉ là ngờ, cô tra nhanh như .

Thế mà đến M Đảo ...

Anh cửa sổ sát đất, ánh mắt u tối như đầm nước lạnh.

M Đảo hiện nay rung chuyển bất an, Tiểu Cửu đang là lúc mấu chốt đối đầu với Lan Môn, cô lúc tới, chẳng Tiểu Cửu phân tâm ?

Lông mày nhíu , hồi lâu trầm giọng: “Biết .”

Nói xong cúp điện thoại.

Từ lầu vội vã xuống, vặn đụng Thời Vũ từ bên ngoài : “Gia, ngài đây là...”

“Mang theo vài , đến sân bay.”

Anh bước chân vội vã, Thời Vũ vội theo: “Sân bay?”

Xác định tai vấn đề chứ, đang yên đang lành sân bay gì??

“Tần Phương Hảo đến .”

Một câu , như sét đ.á.n.h ngang tai.

Gia gì, Tần tiểu thư đến ??

Trong mắt đầy vẻ thể tin nổi.

Phó Tranh dừng chân, đầu với ánh mắt vui: “Ngẩn đó gì?”

... sắp xếp ngay!”

Thời Vũ phản ứng vội chạy về phía , một đường chạy chậm.

Ra khỏi cửa, thấy Thời Lẫm đang thao luyện trong sân, dám chậm trễ, động tác nhanh như bay.

Thời Lẫm thấy bước chân dồn dập, dừng động tác tay: “Cậu đây là...”

“Gia dặn dò, mang theo của , đến sân bay.”

“Sân bay?”

“Tần tiểu thư đến , em họ của Gia.”

Thời Lẫm lập tức phản ứng , giơ tay, dẫn theo một đám em phía theo Thời Vũ ngoài.

Mười mấy , năm chiếc xe, xuất phát từ Phó Công Quán, đến sân bay.

Phó Tranh chiếc xe thứ hai, Thời Vũ ghế phụ.

Cậu nghiêng đầu, khóe mắt thỉnh thoảng liếc Phó Tranh ở ghế , mặt Gia đen sì, sắp đuổi kịp đáy nồi ...

“Ting ting ”

Tiếng thông báo điện thoại vang lên, Phó Tranh điện thoại.

Là thông tin chuyến bay Thời Phong gửi tới.

HG345, hơn sáu giờ chiều đến M Đảo.

Hiện tại đang là giữa trưa.

Ước chừng đến sân bay còn đợi hơn sáu tiếng, vốn dĩ thể cửa muộn hơn chút, nhưng thực sự yên lòng.

Đây cũng địa giới hòa bình gì.

Tần Phương Hảo một cô gái nhỏ đến đây, lạ nước lạ cái, nếu xảy chuyện ăn thế nào với cô cô, dượng?

Anh một tay chống cằm, tâm trạng lắm.

-

Mà biệt thự Thương Sơn.

Trong phòng chứa đồ.

Người đàn ông mặc đồ đen đang đất, mà chiếc ghế mặt đặt một cái máy tính, ngón tay thao tác nhanh bàn phím, đôi mắt mặt nạ trầm tĩnh lạnh lùng.

“Thế nào ?”

Kiệt thúc lưng , ánh mắt chằm chằm màn hình máy tính.

“Sắp .”

Khoảnh khắc phím Enter ấn xuống, các ký tự màn hình cuộn nhanh, ánh mắt lóe lên, ánh mắt chắc chắn: “3, 2, 1...”

Thành công chuyển sang một trang mới.

Là hệ thống quản lý của hãng hàng .

Khóe môi mặt nạ nhếch lên một độ cong, ngón tay thao tác nhanh ch.óng.

Cuối cùng, một trang mới nhảy .

Kiệt thúc chằm chằm dòng thông tin : “HG345... cá c.ắ.n câu .”

“Mang theo ít , bắt con mồi của chúng về.”

Độ cong nơi khóe môi đàn ông càng sâu: “Được.”

-

Sáu giờ chiều.

Trong sân bay.

Người của Phó Tranh thành một hàng, đợi ở cửa đón khách.

Bọn họ ai nấy đều cúi đầu, trong tay đồng loạt, đều cầm điện thoại.

Cũng việc đàng hoàng, chỉ là màn hình mà, một tấm ảnh.

Của Tần Phương Hảo.

Hết cách, bọn họ từng gặp Tần Phương Hảo, tìm , ảnh thì đúng là .

Mà bọn họ là, lúc trong sân bay còn một nhóm , mục tiêu giống hệt bọn họ.

Bọn họ đeo mặt nạ, ánh mắt chằm chằm về phía cửa đón khách, giống như chằm chằm con mồi.

301 Gặp Phải Đột Kích Khi Đón Ở Sân Bay

301 Gặp Phải Đột Kích Khi Đón Ở Sân Bay

Mấy Tần Phương Hảo nguy hiểm cận kề.

Họ theo dòng từ cửa đón.

Trương Thập An đẩy hành lý, Tần Phương Hảo đang xem điện thoại, định gọi cho Phó Tranh thì thấy tin nhắn , cô nhíu mày.

“Sao thế?”

Trương Thập An hỏi.

Cô xoay màn hình điện thoại về phía , “Anh xem .”

Là tin nhắn từ một lạ: [Người cô cần tìm đang ở M Đảo.]

Trương Thập An một dự cảm chẳng lành, “Có chúng sẽ đến?”

Cách đó xa, một đám đàn ông mặc đồ đen đeo mặt nạ xuất hiện, chúng thấy Tần Phương Hảo, đang rục rịch hành động.

Ánh mắt Phó Tranh về phía chúng, về hướng Tần Phương Hảo.

Đầu ngón tay đặt đường chỉ quần khẽ gõ nhẹ.

Xem , hôm nay dễ dàng trở về .

Thời Lẫm rõ ràng cũng chú ý, tay sờ eo, ghé sát Phó Tranh, “Gia, tay ?”

“Đợi thêm chút nữa, đừng bứt dây động rừng.”

Chú Trương theo hai , khi về phía , vô tình lướt qua bóng trong đám đông, chút quen mắt, là…

“Phó tổng!”

Giọng ông kích động, ánh mắt lập tức sáng lên.

Trương Thập An theo hướng của ông, thấy Phó Tranh, trái tim bất an cũng tạm lắng xuống.

khi liếc mắt sang bên cạnh, cũng là những mặc đồ đen, còn đeo mặt nạ, khẽ nhíu mày, dự cảm chẳng lành đè xuống một nữa lan từ đáy lòng.

Anh liếc Tần Phương Hảo bên cạnh, theo bản năng dịch ngoài, che chở cô ở bên trong.

Tần Phương Hảo hiểu, “Anh gì thế…”

“Tập trung .”

Tập trung?

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của , cô khỏi cảnh giác, khi quanh bốn phía, ánh mắt dừng đám đeo mặt nạ .

Ánh mắt chúng sắc bén như d.a.o, găm c.h.ặ.t cô.

Tim Tần Phương Hảo “thịch” một tiếng, cô mới đến M Đảo, chắc là đắc tội với ai nhỉ??

Cô vô thức tăng tốc, ánh mắt thẳng bóng quen thuộc cách đó xa, dường như chỉ cần đến chỗ là sẽ an .

Trương Thập An và chú Trương theo sát phía .

đám dường như nhận ý đồ của họ, khi họ sắp đến mặt Phó Tranh và những khác, chúng đột nhiên xông lên.

Mấy Thời Lẫm nhanh ch.óng hành động, vội vàng chắn mặt họ.

Hai bên rút s.ú.n.g, chính thức giao chiến.

Khoảnh khắc tiếng s.ú.n.g vang lên, trong sân bay chạy tán loạn, tiếng hoảng loạn, tiếng la hét ngừng.

Phó Tranh nhanh chân một bước, che chở Tần Phương Hảo lưng, mấy Thời Lẫm cũng bắt đầu hành động.

Họ yểm trợ cho chú Trương và những khác trốn cột đá bên cạnh.

Hỏa lực quá mạnh, cả hai bên đều thương vong.

Mấy Tần Phương Hảo cảnh tượng mắt, trong lòng kinh hoàng bất định.

Từ nhỏ sống ở một đất nước hòa bình, họ thấy cảnh tượng ?

Trên nền gạch sứ trắng là màu đỏ rực rỡ đến kinh , còn những t.h.i t.h.ể bất động, hốc mắt cô đỏ lên trong chốc lát.

Vừa sợ hãi, lo lắng.

hạ cánh tấn công, trận đấu s.ú.n.g kịch liệt như , nếu là Phó Tranh, e rằng bây giờ cô cũng giống như những t.h.i t.h.ể

Vậy còn Tiểu Cửu thì ?

ở M Đảo lâu như , liệu gặp nguy hiểm ?

Tất cả những suy nghĩ tồi tệ trào dâng trong đầu, cô sợ hãi, bất an…

Người bên như sợ c.h.ế.t mà xông lên, lúc Phó Tranh ngoài vốn mang theo nhiều , lúc c.h.ế.t thì c.h.ế.t, thương thì thương.

Mà bên rõ ràng chuẩn đầy đủ.

Chỉ riêng lượng nhiều hơn họ gấp mấy .

Nhìn càng đ.á.n.h càng đông, với lượng đạn d.ư.ợ.c hiện tại của họ, chắc chắn thể cầm cự .

Vẫn nghĩ cách phá vây.

Ý nghĩ lóe lên trong đầu, lối sân bay vang lên một tràng s.ú.n.g.

Ngay đó, những đàn ông đeo mặt nạ đang tấn công dữ dội lượt ngã xuống.

Như ruộng lúa mì, ào ào ngã xuống một mảng.

Hoặc là trúng đạn ở cánh tay, hoặc là ở hai đầu gối, đều vết thương chí mạng.

Phó Tranh về phía lối , thấy đến đeo mặt nạ, gần như ngay lập tức phản ứng , Tiểu Cửu đến .

Mấy Thời Lẫm đều ngây .

Chắc chắn hoa mắt, nếu thấy của Lan Môn đ.á.n.h của Lan Môn?

Cho dù là nội đấu, chẳng lẽ nên nhất trí đối ngoại ??

Làm gì chuyện giúp ngoài đ.á.n.h nhà ?

Ngược là Thời Võ, trong mắt lập tức bùng phát ánh sáng, đám đeo mặt nạ , như thấy hy vọng.

của Cửu Gia!!

Những đàn ông đeo mặt nạ trong sân bay đều khống chế, hai chân họ đạn b.ắ.n xuyên qua, thể dậy.

Người của Lan Cửu bao vây họ, họng s.ú.n.g chĩa họ, dường như chỉ cần họ dám phản kháng, sẽ bóp cò, b.ắ.n c.h.ế.t tại chỗ.

Phó Tranh từ cột đá bước , Thời Lẫm nhắc nhở, “Gia, ngài…”

Bên là địch bạn còn rõ, lỡ như…

Ai ngờ Thời Võ hì hì, “Yên tâm, .”

“Cậu gì?”

Thời Lẫm nhướng mày.

Thời Võ : “Đến đây là viện binh.”

Viện binh?

Thời Lẫm hiểu ý của , đây của Lan Môn ?

Sao là viện binh??

Tần Phương Hảo theo Phó Tranh ngoài.

Bỗng nhiên, một loạt tiếng bước chân đều tăm tắp từ xa đến gần, một đám đàn ông mặc đồ đen tiến .

Họ chia thành hai hàng, mỗi cách một mét, như đang gác.

Dù Tần Phương Hảo từng thấy cảnh tượng , cũng màn chắc chắn tầm thường.

302 Tần Phương Hảo Gặp Lan Cửu

302 Tần Phương Hảo Gặp Lan Cửu

Trước khi đến, Trương Thập An tra cứu, rằng M Đảo nhiều thế lực xã hội đen, khí thế , e rằng của tổ chức nào đó.

Trên TV thường chiếu mấy cái bang hội, Thanh Long bang , chắc là tương tự như ?

Móng tay của cô bấm thịt đầu ngón tay trái, trong lòng lặp lặp tự nhủ, , Tiểu Cửu cũng

, chính là như .

Trương Thập An cô, vẻ lo lắng mặt càng lúc càng nhiều.

Dù bản cũng hoảng sợ vô cùng, nhưng vẫn bước về phía cô, nắm lấy tay cô, thấp giọng, “Đừng sợ.”

Tần Phương Hảo như cổ vũ, gật đầu thật mạnh.

Trong sân bay yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi, nếu là mớ hỗn độn mặt đất, và mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc trong khí, e rằng ai thể tưởng tượng , nơi đây xảy một trận đấu s.ú.n.g kịch liệt.

Tiếng giày Martin va mặt đất “cộp cộp” vang lên, trong sân bay tĩnh lặng càng rõ ràng.

Ánh mắt của đều đổ dồn về phía lối , chỉ thấy một cô gái bước .

Cô mặc áo khoác da, quần dài đen, tóc b.úi cao.

Gần như ngay lập tức, Tần Phương Hảo mở to mắt.

Tiểu… Tiểu Cửu!

Trương Thập An cũng sững sờ, dù Khương Ly bản lĩnh lớn, nhưng gặp cô trong cảnh , vẫn kinh ngạc thể tả.

Màn xuất hiện của cô, giống như một đại lão nữ…

Chú Trương khi kinh ngạc, trong mắt là sự kích động khi gặp đại tiểu thư, đôi mắt ông ngấn nước.

Đại tiểu thư thật quá.

Càng nghĩ như , nước mắt ông càng kiểm soát mà rơi xuống.

Không khả năng chấp nhận của ông mạnh hơn Tần Phương Hảo và Trương Thập An, chỉ là c.h.ặ.t ngón tay ở ngoại ô cho ông một bài học.

Ông là từng thấy một mặt khác của đại tiểu thư, lúc thấy những điều , cũng cảm thấy kỳ lạ.

Dường như đại tiểu thư trong lòng ông, vốn nên như .

Huống hồ ở ngoại ô, đám gọi đại tiểu thư là “Cửu Gia”, họ cũng đeo mặt nạ.

Cho nên từ khi thấy những đeo mặt nạ , ông nghi ngờ họ liên quan đến đại tiểu thư.

Chỉ là kịp xác định, trận đấu s.ú.n.g bắt đầu.

Sau đó thêm những khác xông , ông thể phán đoán họ quan hệ với đại tiểu thư , chỉ thể tĩnh quan kỳ biến.

Lúc … cuối cùng cũng xác định .

Nhìn cô gái khí chất ngút trời trong đám đông, mỗi bước chân của cô đều vững vàng, mạnh mẽ.

Nước mắt mờ tầm , ông đưa tay lên, dùng tay áo lau .

Đứng , ánh mắt của đều tập trung Lan Cửu.

Ánh mắt cô lướt qua đám đông, đối diện với ánh mắt của Tần Phương Hảo.

Cả hai đều gì.

Hơn nửa tháng gặp, ngờ gặp , là cảnh tượng như thế .

Thực nghĩ, đợi chuyện của Lan Môn giải quyết xong, cô sẽ về nước giải thích chuyện với Tần Phương Hảo.

Chỉ là ngờ, cô sẽ đến M Đảo, họ sẽ gặp trong cảnh như thế .

Đấu s.ú.n.g, m.á.u tanh, g.i.ế.c ch.óc…

Cũng , thấy con thật của cô, lẽ cô thể lựa chọn , rời xa, hoặc tiếp tục bạn với cô.

Dù là loại nào, cô cũng sẽ vui vẻ chấp nhận.

Cô vốn là dây leo độc mọc ở nơi tăm tối, bạn bè đối với cô mà , là một điều xa xỉ.

Thu ánh mắt, cô đàn ông đeo mặt nạ bao vây, gãy cả hai chân, “Biết tại g.i.ế.c các ngươi ?”

Giọng cô trong trẻo lạnh lùng, một chút gợn sóng, nhưng mang theo sức mạnh xuyên thấu khí, khiến sự yên tĩnh xung quanh càng thêm vài phần áp lực đáng sợ.

Những đó cô với ánh mắt sợ hãi, hoảng loạn, và cả thù địch.

Họ tự định tinh thần, ưỡn n.g.ự.c, dường như như sẽ thêm dũng khí, “Ngươi dùng chúng để uy h.i.ế.p Nhị gia chứ?”

“Uy h.i.ế.p?”

lạnh một tiếng, “Các ngươi cũng quá coi trọng !”

Dừng một chút, cô tiếp tục : “Các ngươi lệnh, tự ý hành động, ở Lan Môn, xem như phản bội.”

Tim họ chùng xuống, ?

Thậm chí hành động bí mật như hôm nay, cũng thể thoát khỏi tầm mắt của cô.

Chẳng lẽ thế lực của cô thâm nhập đến mức độ ?

Lan Cửu tiếp tục , “Ta giữ các ngươi, là để giao các ngươi cho Lan Nhị.”

“Nói cho cùng, các ngươi là của , xử trí thế nào, do quyết định.”

Từng chữ từng câu, vang vọng.

“Giao chúng cho Nhị gia, cần gì ?”

Người đó lạnh, “Cửu Gia chẳng lẽ quên, là ai khơi mào nội đấu, là ai gây cục diện hôm nay?! Bây giờ giả vờ cao thượng, diễn cho ai xem!”

“Ngươi chi bằng g.i.ế.c chúng , con đường đoạt đích, Nhị gia thiếu một giúp đỡ, ngài còn thể thêm một phần thắng!”

“Giúp đỡ?”

Ánh mắt Lan Cửu lạnh lùng, “Ngươi , là các ngươi?”

“Cửu Gia đây là coi thường chúng ?”

“Các ngươi mà là của , c.h.ế.t bao nhiêu .”

“Còn dám huênh hoang ‘giúp đỡ’, các ngươi, tính là giúp đỡ kiểu gì?”

Người của nhị ca thật đúng là giống nhị ca, chỉ cao lên chứ não.

Nếu cô phái âm thầm theo dõi Lan Nhị, e rằng còn họ bản lĩnh lớn như .

Bảo vệ chủ cố nhiên là , nhưng thuộc hạ lời, giống như một quả b.o.m hẹn giờ, lúc nào sẽ nổ.

Cũng chỉ nhị ca, nếu là cô, những sớm mát mẻ !

Tần Phương Hảo cô gái trong đám đông, Cửu Gia… họ gọi cô như ?

Vậy chữ Cửu trong Tiểu Cửu, thực nghĩa là thế ?

Cô nhớ đây ở Bạch Duyệt Trang Viên, Phó Tranh tổ chức sinh nhật bù cho Tiểu Cửu, lúc đó còn trang trí một căn phòng tỉ mỉ cho cô.

Lúc đó , hy vọng Tiểu Cửu ở Hoa Quốc thể một nơi ở yên tâm, thoải mái.

Lúc đó cô còn cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ Tiểu Cửu đây ở Hoa Quốc?

Lúc đây, cô dường như cuối cùng cũng hiểu, vẻ… là như .

Chẳng trách Phó Tranh từ M Đảo trở về liền đến Hải Thị, ở hơn nửa năm.

Nếu là bình thường, nhiều nhất là vài ngày, sẽ trở về nước ngoài.

Vậy nên, họ sớm quen , Tiểu Cửu… lớn lên ở đây?

Vậy tên thật của cô, là gì?

Lan Cửu với đôi mắt ngấn nước, ngoài việc nhất thời thể hồn, nhiều hơn là đau lòng.

Trương Thập An , nơi đây tập trung các thế lực xã hội đen.

Cô khó thể tưởng tượng, một cô gái, thế nào để vững ở một nơi như thế .

“Dẫn !”

Giọng Lan Cửu vang lên, bắt đầu hành động, nhưng đúng lúc , đột nhiên rút s.ú.n.g từ lưng, chĩa về phía Tần Phương Hảo bóp cò.

Gần như cùng lúc, khẩu s.ú.n.g Lan Cửu giơ lên b.ắ.n trúng giữa trán đó, còn Phó Tranh chắn mặt Tần Phương Hảo.

Anh che chở cô lùi nhanh sang một bên, viên đạn vốn định b.ắ.n lưng găm bắp tay, m.á.u tuôn , áo nhuộm đỏ, trán lấm tấm mồ hôi.

Tần Phương Hảo sợ hãi, đỡ lấy Phó Tranh, “Phó… Phó Cẩu, chứ? Anh đừng dọa …”

Phó Tranh để ý đến cô, chỉ đẩy tay cô , ôm lấy cánh tay đang chảy m.á.u .

Thời Võ vội vàng bước lên đỡ , “Gia, ngài ?”

Trương Thập An cuối cùng cũng hồn, cảm giác tự trách lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c, vốn dĩ đỡ viên đạn .

từng trải qua đấu s.ú.n.g, trong tình huống đó, phản ứng kịp.

Anh chú ý, họng s.ú.n.g của đó chĩa , là Hảo Hảo.

Anh dám nghĩ, nếu Phó ca đỡ viên đạn , viên đạn đó, chắc sẽ b.ắ.n trúng tim Hảo Hảo.

thể sẽ…

Tần Phương Hảo vẫn đang , đều tại cô, đều là của cô.

Nếu cô chạy đến M Đảo, Phó Tranh sẽ đỡ đạn cho cô, càng thương.

Nước mắt lã chã rơi, Trương Thập An đưa tay lau nước mắt cho cô, “Không , đừng …”

Cảm giác tội càng lúc càng nhiều, hứa với Phó ca sẽ bảo vệ Hảo Hảo, nhưng cuối cùng, vẫn dựa Phó ca…

Lúc vô cùng hối hận, tại phản ứng của lúc đó thể nhanh hơn một chút??

Nếu đỡ đạn cho Hảo Hảo cũng là Phó ca.

Nhìn bóng cao lớn mặt, lòng Trương Thập An chua xót.

Phó ca cứu Hảo Hảo một mạng, gì, cũng sẽ từ chối.

Lan Cửu nhấc chân, về phía Phó Tranh, cúi mắt, cánh tay đang chảy m.á.u của , cô nhíu mày.

“Xin .”

Cuối cùng, vẫn là của Lan Môn thương.

“Không , em trả thù cho ?”

Khóe môi nở nụ , giọng vô cùng dịu dàng.

Thời Lẫm và một đám em: Đây… tình hình gì thế??

Chắc chắn họ nhầm chứ??

Cửu Gia với gia của họ…

Quá ảo diệu!

Ánh mắt gia của họ Cửu Gia, cũng trong sáng!

Hai họ, gì đó chứ?

Ánh mắt liếc sang Thời Võ bên cạnh, thấy một vẻ bình tĩnh, mấy càng thêm nghi ngờ.

Vừa nãy còn đến là viện binh.

Thằng nhóc tám phần là gì đó!

Người của Lan Cửu cũng khá hơn là bao, ngoài Lan Ẩn, những còn đều tình hình hiện tại là gì.

Cửu Gia của họ khi nào dịu dàng với đàn ông như ?

Có vấn đề!

Lan Cửu từ trong túi lấy một viên t.h.u.ố.c đưa qua, “Cầm m.á.u.”

“Tay đau.”

“Há miệng.”

Phó Tranh ngoan ngoãn phối hợp, cô nhét một viên t.h.u.ố.c miệng .

Anh ghé sát , kề tai cô, “Thuốc Tiểu Cửu đút, thật ngọt.”

303 Thân Phận Của Chính Chủ, Phong Thái Của Chốn Lầu Xanh

303 Thân Phận Của Chính Chủ, Phong Thái Của Chốn Lầu Xanh

“Anh chắc chứ?”

Cô từ trong túi lấy một viên kẹo, màu đỏ.

“Vốn định khi uống t.h.u.ố.c sẽ cho , nhưng bây giờ xem cần lắm.”

định thu tay , Phó Tranh nắm lấy, “Cần.”

Anh lấy viên kẹo từ đầu ngón tay cô, đưa cho Thời Võ.

Thời Võ cam chịu bóc giấy kẹo.

Lan Cửu , vẻ.

Vị đắng của viên t.h.u.ố.c đó gấp mấy chục hoàng liên, thường lấy đều nuốt thẳng, nhưng ngậm trong miệng, đắng mới lạ.

Chỉ là kiên cường hơn khác, một viên t.h.u.ố.c đắng như ngậm trong miệng, đến cả mày cũng nhíu một cái, còn thể vui vẻ ngọt.

Có lẽ cũng chỉ mới dỗ dành như .

Thời Võ bóc xong giấy kẹo, đang định đút miệng thì giật lấy.

Anh tay, cần đút ?

Kẹo miệng, vị ngọt lan tỏa trong miệng, át vị đắng, cuối cùng cũng dễ chịu hơn.

Nhìn mặt, : “Kẹo Tiểu Cửu cho, cũng ngọt như .”

Mọi xung quanh: “???”

Ai thể đến cho họ bây giờ là tình hình gì ?

Chắc chắn đang một vẻ thẹn thùng mặt là Gia của họ?

Đợi , gia của họ khi nào đối xử với phụ nữ như ?? Đặc biệt… đối diện còn là Cửu Gia??!

Thời Võ như hiền, bên cạnh Lan Ẩn khoanh tay n.g.ự.c, chậc chậc, ăn cẩu lương no .

Ánh mắt Lan Cửu rời khỏi Phó Tranh, khi rơi Tần Phương Hảo, dừng một chút, chú Trương.

Chú Trương kích động đến mức mắt ngấn lệ, “Đại tiểu thư…”

Vừa , nước mắt “ào” một tiếng tuôn , giọng ông nghẹn ngào.

“Khóc gì chứ?”

Lan Cửu tiến lên, đưa tay.

Lan Ẩn vội vàng từ trong túi lấy một tờ giấy, đặt lòng bàn tay cô.

Cô đưa tờ giấy cho chú Trương, “Lau .”

“Cảm ơn đại tiểu thư.”

Phó Tranh cảnh , cũng một trận?

Ánh mắt liếc sang Trương Thập An bên cạnh, cô dời tầm mắt, Tần Phương Hảo bên cạnh, cuối cùng chỉ một câu, “Chăm sóc cho cô .”

Trương Thập An há miệng, lời nghẹn trong cổ họng, gật đầu thật mạnh.

Lan Cửu .

Lan Ẩn hỏi: “Cửu Gia, những xử lý thế nào?”

“Ngươi dẫn , đưa họ đến biệt thự Thương Sơn, nhắn cho Lan Nhị một câu.”

Ngón tay cô giơ lên cong trong.

Lan Ẩn ghé sát , cô thấp giọng dặn dò vài câu.

“Vâng, Cửu Gia.”

Đoàn của Lan Cửu khỏi sân bay.

Trương Thập An nắm tay Tần Phương Hảo, mắt cô đỏ hoe, mặt còn dính vệt m.á.u, trông chút t.h.ả.m hại.

Chú Trương đẩy hành lý bên cạnh họ, phía là một đám .

Ra khỏi sân bay, họ nhanh ch.óng hành động, chạy nhanh về phía những chiếc xe đang đậu bên ngoài.

Trong chốc lát, đám đông đúc ban đầu tản , chỉ còn của Phó Tranh vẫn tại chỗ.

Thời Võ vỗ vỗ cánh tay Thời Lẫm, hiệu cho , dẫn đội rời .

Chỉ là hai bước, Lan Cửu gọi , “Thời Võ.”

Giọng cô sức xuyên thấu.

Bước chân đang tiến về phía dừng , tất cả đều đầu cô.

Thời Võ vội vàng chạy nhanh về phía cô, “Cửu Gia, ngài…”

Ánh mắt cô rơi Phó Tranh, thấy mặt đen , đây là vẫn còn giận Hảo Hảo?

Quay đầu, cô Tần Phương Hảo, cô gái đến thở nổi, còn vẻ vô tư lự thường ngày?

Cô há miệng, gì đó, nhưng bắt đầu từ .

Dường như mối quan hệ của họ cần xác định .

“Mang theo Tần… chú Trương họ cùng .”

Nước mắt mờ tầm , Tần Phương Hảo mặt, nước mắt càng lúc càng nhiều.

Đến cả tên cũng nhắc đến ?

Tim đau từng cơn, Tiểu Cửu đây là đang trách cô, nên đến tìm cô?

Nước mắt lã chã rơi, cô đưa tay lau, nhưng lau mãi hết.

Lan Cửu an ủi, nhưng lời đến miệng nuốt , dường như bây giờ gì cũng thích hợp.

Cô đút hai tay túi áo, thật trùng hợp, một tờ giấy, cô đưa qua, Tần Phương Hảo nín .

Trương Thập An đang lau nước mắt cho cô, hết lời ý : “…”

Hóa an ủi nửa ngày, còn bằng một tờ giấy của chị Ly đưa qua??

Tần Phương Hảo nhận lấy, đôi mắt mờ mịt cô.

Lan Cửu chút tự nhiên, “Đến Phó công quán .”

Là đang chuyện với cô ?

Tần Phương Hảo trong lòng vui mừng, vội vàng gật đầu, “Được.”

Đi theo Thời Võ về phía chiếc Maybach phía , Tần Phương Hảo cứ nắm c.h.ặ.t tấm giấy đó, cũng nỡ dùng.

Chú Trương thấy, giống hệt Phó tổng?

Hóa giấy đại tiểu thư đưa quý hơn, cả hai đều nỡ dùng?

En… chắc chắn , đây tuyệt đối là em ruột thể nghi ngờ!

-

Bên .

Lan Cửu sắp xếp xong cho mấy Tần Phương Hảo, đang định rời thì Phó Tranh nắm lấy cổ tay.

Vừa , dùng chính cánh tay trúng đạn của .

“Không đau?”

Cô nhíu mày.

Phó Tranh đến mặt cô, bóng cao lớn bao phủ xuống, tựa đầu vai cô, “Đau, thổi mới hết.”

“Anh thương do s.ú.n.g.”

Anh thẳng , “Vậy thì thổi nhiều hơn.”

Lan Cửu: “…”

Thời Lẫm bên cạnh xe cách đó xa: “!!!”

Chắc chắn hoa mắt?

Gia của họ dựa vai Cửu Gia!

Thời Võ ngoáy tai, “Chuyện thường, bình tĩnh.”

Thời Lẫm nhướng mày , “Chuyện gì thế?”

“Như thấy đó.”

Cậu thấy…

“Gia Cửu Gia bao nuôi?”

Nụ mặt Thời Võ cứng , cái gì??

Không , nghĩ đến chuyện ?

Đây giống b.a.o n.u.ô.i ?

Thời Lẫm: “Chủ yếu là phong thái của gia… giống chính chủ, mà giống như tình nhân, lúc nào cũng lẳng lơ… khụ!”

Thời Võ lấy điện thoại , “Cậu thể nữa ?”

“Đừng!”

Anh vội vàng đưa tay đè , “ đây coi em mới thật, chẳng lẽ thấy giống?”

Thời Võ bóng cách đó xa, giống ??

Thời Lẫm vẫn đang , “Trước đây nghĩ, gia là một phong quang tễ nguyệt như , cho dù yêu đương, cũng thể vì phụ nữ nào mà khom lưng.”

bây giờ… gia vẫn quá diện.”

Dừng một chút, hỏi: “Vậy, gia là chính chủ ?”

Thời Võ cuối cùng cũng hồn, “Đương nhiên là! Lời của nhất đừng để gia thấy, nếu ai cứu !”

Phó Tranh và Lan Cửu lên xe, cùng một chiếc.

Xe khởi động, về hướng Phó công quán.

Trên đường.

Ánh mắt Lan Cửu ngoài cửa sổ, Phó Tranh đột nhiên ghé sát , tựa đầu vai cô, ngửi mùi đàn hương thoang thoảng cô, tim đập càng lúc càng nhanh.

Họ mấy ngày gặp, nhớ…

Nhìn bàn tay trắng nõn thon dài của cô đặt đùi, nhịn , bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ.

Nắm .

Đây là thứ hai nắm tay cô.

Khác với đầu, là quang minh chính đại.

Tay cô mềm, dịu dàng…

Thật nắm như cả đời.

Bỗng nhiên, đưa tay cô lên môi, đặt một nụ hôn nhẹ.

Lan Cửu: “Đừng quậy.”

Khóe môi nở nụ , nắm tay cô c.h.ặ.t hơn.

Khoảng bốn mươi phút .

Xe chạy Phó công quán, dừng nhà chính.

Một đoàn xuống xe.

Phó Tranh vẫn nắm tay Lan Cửu chịu buông.

Những đang tập luyện trong công quán thấy , dừng động tác, một truyền mười, mười truyền trăm, đều đến hóng chuyện.

Chẳng trách gia trở về nước ngoài, hóa giải quyết xong chuyện chung đại sự.

Chỉ là khi ánh mắt rơi cô gái, dừng .

Đây là… Cửu Gia??!

304 Ý Nghĩa Của Cửu Gia Đối Với Nhị Gia, Không Hề Tầm Thường

304 Ý Nghĩa Của Cửu Gia Đối Với Nhị Gia, Không Hề Tầm Thường

Mọi đều kinh ngạc đến ngây , cũng ai , phu nhân của họ là… Cửu Gia của Lan Môn!

Gia thật là mạnh!

Nghe đồn Lan Môn Cửu Gia tàn nhẫn độc ác, sát phạt quyết đoán, Gia của họ sợ lúc nào đó Cửu Gia vui, Cửu Gia cho… khụ! Gia vẫn nên tự cầu đa phúc.

Nhìn cái vẻ nũng kìa, đây cũng Gia là một như

-

Lúc .

Biệt thự Thương Sơn.

Hàng chục chiếc xe việt dã đậu ngoài cổng sắt lớn, còi xe bấm inh ỏi.

Trong sân lập tức cảnh giới cấp một.

Họ đều tưởng là của Cửu Gia đến tận cửa, cầm v.ũ k.h.í từ bốn phương tám hướng xông .

Thúc Kiệt ở phía , ở giữa là một cánh cổng sắt lớn, ông Lan Ẩn bên ngoài, “Các ngươi gì!”

“Cửu Gia bảo chúng đến tặng quà cho Nhị gia, Nhị gia ?”

“Chỉ bằng ngươi, cũng xứng gặp Nhị gia của chúng ?!”

“Vậy ?”

Lan Ẩn đưa tay lên, ngay lập tức, tiếng còi xe vang lên.

Thúc Kiệt tức giận , “Dừng tay!”

Tiếng còi xe át giọng của ông, ông dùng sức lay động hàng rào, để thu hút sự chú ý của Lan Ẩn.

Lan Ẩn bộ dạng phát điên của ông, khóe môi mặt nạ cong lên một đường cong, hạ tay xuống, tiếng còi xe cũng dừng .

“Thúc Kiệt gì căn dặn?”

Anh bên trong hàng rào sắt, giọng điệu khinh bạc.

“Ngươi đây là phiền dân!”

“Làm phiền dân?”

Lan Ẩn câu cho buồn , “Đây là M Đảo, ngươi với phiền dân, những ngươi hôm nay phái đến sân bay, chẳng lẽ là duy trì trật tự?”

“Ngươi ?”

“Ngươi tưởng mấy trò vặt của ngươi thể qua mắt Cửu Gia ?”

Tim Thúc Kiệt chùng xuống, nên, phát hiện ?

Đám đông nhường một lối , lượt gọi, “Nhị gia.”

“Nhị gia.”

“Nhị gia.”

Thúc Kiệt hồn cơn chấn động, vội vàng lùi sang một bên, “Nhị gia.”

Ánh mắt Lan Nhị lướt qua ông, ngoài cửa, “Ngươi là… Lan Ẩn?”

Ẩn vệ của phụ , xuất hiện ở đây?

Ánh mắt liếc sang bên cạnh, Minh, của Tiểu Cửu.

Suy nghĩ một chút, : “Ngươi là ẩn vệ của Tiểu Cửu?”

“Vâng.”

Vậy nên, phụ giao Lan Ẩn cho cô .

Anh đút hai tay túi, nhíu mày, “Các ngươi đến, chuyện gì?”

Không đợi Lan Ẩn mở miệng, Thúc Kiệt vội vàng giành lời, “Chỉ là chút chuyện vặt, quan trọng, Nhị gia ngài về nghỉ , thể xử lý.”

“Đã đến nước , Thúc Kiệt còn che giấu ?”

Lan Nhị nhíu mày, “Chuyện gì thế?”

Lan Ẩn đưa tay lên, chỉ thấy từng một, lôi về phía cổng sắt.

Hai chân họ b.ắ.n xuyên qua, cũng những vết thương lớn nhỏ.

Máu nhuộm đỏ con đường nhựa, để từng vệt.

Lan Nhị nhận , là của .

Anh nhíu mày c.h.ặ.t hơn, “Chuyện gì thế?”

Những đó ném như rác cổng, Lan Ẩn : “Nhị gia ngại thì hỏi Thúc Kiệt, ông đối với chuyện , rõ như ban ngày.”

Lan Nhị bên cạnh, “Nói.”

Thúc Kiệt cúi đầu, “Là , trong nước liên tục tìm Cửu Gia, nghĩ rằng cô và Cửu Gia chắc quen , nên bắt cóc cô , uy h.i.ế.p Cửu Gia.”

“Tại ?”

Thúc Kiệt ngẩng đầu, ánh mắt thẳng , “Nhị gia, ngài c.h.ế.t!”

Cửu t.ử đoạt đích, Nhị gia của họ khó khăn lắm mới chịu đựng đến bây giờ, nhường đường cho Cửu Gia, mà c.h.ế.t!

Cửu Gia là , Nhị gia của họ cũng !

, đều sống.

Họ còn gì, dựa tuyên bố phận của Nhị gia như !

Lan Nhị rút s.ú.n.g từ lưng, dí giữa trán ông.

“Ngươi nên động đến Tiểu Cửu!”

Anh là, nên động đến Tiểu Cửu, chứ … vi phạm mệnh lệnh của .

Trong mắt Thúc Kiệt một chút sợ hãi, “Cho dù Nhị gia g.i.ế.c , cũng hối hận quyết định !”

mười , một trăm , ông vẫn sẽ như .

Gân xanh trán Lan Nhị nổi lên, hốc mắt đỏ hoe, cứ thế bóp cò, b.ắ.n c.h.ế.t ông .

Thúc Kiệt, cùng sinh t.ử nhiều năm, nỡ.

Lan Ẩn: “Nhị gia xử trí thuộc hạ thế nào quan tâm, nhưng Cửu Gia của chúng bảo nhắn cho ngài một câu.”

“Cô , một mực dung túng chắc là chuyện , theo lòng , lẽ một ngày nào đó, sẽ thấy mây tan trăng sáng.”

Đi theo lòng

Tay cầm s.ú.n.g của Lan Nhị hạ xuống, “Cô còn gì nữa?”

“Hết .”

“Nhị gia xin dừng bước.”

Nói xong, rời .

Những chiếc xe việt dã lượt rời khỏi biệt thự, Lan Nhị trong cổng sắt, “Những , tất cả b.ắ.n c.h.ế.t.”

Tiểu Cửu là giới hạn của , họ động đến cô, thể giữ .

“Nhị gia…”

Thúc Kiệt định mở miệng cầu xin, Lan Nhị trầm giọng, “Nói nữa, cả ngươi cũng !”

Anh vô cùng hung hãn.

Cả sân im lặng.

Lan Nhị tiến về phía , bước chân lảo đảo.

Trước đây Nhị gia đối xử với em , bao giờ tùy tiện xử t.ử một ai, nhưng hôm nay, vì Cửu Gia…

Chẳng lẽ Nhị gia thật sự nhường đường cho Cửu Gia?

“Thúc Kiệt, chúng tiếp theo…”

“Các ngươi sợ ?”

Một khi Nhị gia , kết cục chính là c.h.ế.t.

Mọi lộ vẻ kiên cường, “Không sợ.”

Chỉ cần thể bảo vệ Nhị gia, cho dù hy sinh mạng sống của họ thì ?

Thúc Kiệt họ trung thành, chỉ là…

Ông về phía , mặt đầy lo lắng.

Với mức độ coi trọng của Nhị gia đối với Cửu Gia, nếu Cửu Gia mệnh hệ gì, e rằng Nhị gia sẽ sống nổi.

Ban đầu đổ oan cái c.h.ế.t của Cửu Gia cho Thất gia, Nhị gia còn thể dẫn em đến tận cửa.

bây giờ, Cửu Gia g.i.ế.c Thất gia để lên ngôi, Nhị gia gì cả.

Dường như trong lòng Nhị gia, dù Cửu Gia hôm nay g.i.ế.c , cũng sẽ cam tâm tình nguyện đó để cô g.i.ế.c, một Thất gia thì là gì?

“Chúng đối phó với Cửu Gia nữa.”

Hồi lâu, ông câu .

Mọi sững sờ, trong mắt đầy vẻ thể tin, họ thấy gì, đối phó?!

Ông , đối phó!

mặt đen , “Sao, ngươi sợ khi chuyện bại lộ giữ cái đầu ? Nói cho cùng, ngươi cũng là một kẻ sợ chuyện!”

“Ta sợ chuyện?”

Thúc Kiệt chuyện, “Nếu sợ chuyện, chuyện ?!”

“Vậy bây giờ ngươi , sợ ?? Sợ ăn đạn?”

“Ta Thường Kiệt khi nào sợ c.h.ế.t! Ta lo cho Nhị gia.”

Ông họ, “Lúc Cửu Gia giả c.h.ế.t, Nhị gia thế nào các ngươi !”

“Hôm nay coi như hiểu rõ, ý nghĩa của Cửu Gia đối với Nhị gia hề tầm thường, chỉ cần Cửu Gia mệnh hệ gì, Nhị gia e rằng, sẽ sống một .”

Câu cuối cùng, ông vô cùng khó khăn.

Tim run lên.

Sẽ

Thúc Kiệt họ, “Nếu thật sự là như , chúng bây giờ những việc ý nghĩa gì?”

305 Lan Liệt Tọa Sơn Quan Hổ Đấu

305 Lan Liệt Tọa Sơn Quan Hổ Đấu

ý nghĩa.

Nếu thể đổi kết cục định, nỗ lực đều sẽ là vô ích.

mà…

Cứ thế Nhị gia c.h.ế.t ?

Họ cúi đầu, ai gì.

Thúc Kiệt: “Bây giờ cứu Nhị gia, chỉ một cách.”

Ngay lập tức, tất cả ngẩng đầu, đôi mắt sáng long lanh ông, còn cách ? Là gì??

Lúc họ như thắp hy vọng, dường như họ sống quan trọng, họ chỉ Nhị gia sống.

Đây đều là những trung thành với Lan Nhị.

Thúc Kiệt trầm giọng, “Tất cả chúng đầu quân cho Cửu Gia, Nhị gia thuộc hạ, gây uy h.i.ế.p cho Cửu Gia, thể sống.”

Đầu quân…

Lại là như .

“Chẳng lẽ cách nào hơn ?”

“Không .”

Ông trả lời dứt khoát, một chút do dự.

.

Đây là cách duy nhất để bảo cho Nhị gia.

Mọi im lặng.

Ngoài cửa.

Những em gãy chân hoặc , hoặc dựa hàng rào, vết thương vẫn đang chảy m.á.u, mặt họ trắng bệch một chút huyết sắc, mấy chịu nổi mà ngất .

dùng hết chút sức lực cuối cùng, yếu ớt giơ tay lên, “ đồng… đồng ý với Thúc Kiệt.”

Giọng yếu ớt.

Người trong sân lúc mới nhớ , ngoài cửa còn những em thương.

Họ vội vàng mở cổng sân, đưa tay đỡ.

Người đó từ chối, “Không cần, dù , lát nữa cũng c.h.ế.t, thà ở đây, còn thể canh, canh giữ biệt thự Thương Sơn, canh giữ Nhị gia…”

Anh , một hàng nước mắt chảy từ mặt nạ.

, c.h.ế.t.

Nhị gia lệnh, tất cả những đến sân bay bắt cóc, đều b.ắ.n c.h.ế.t.

Cho dù đỡ họ dậy, thể đỡ ?

kìm nước mắt, ngẩng đầu đàn ông trung niên đang trong sân, “Thúc Kiệt, ông nghĩ cách , chẳng lẽ thật sự để họ c.h.ế.t ? Họ cũng là vì bảo vệ Nhị gia…”

“Thúc Kiệt, ông cứu họ …”

Liên tục mở miệng cầu xin.

Thúc Kiệt những em t.h.ả.m thương ngoài cửa, hốc mắt “phụt” một tiếng đỏ hoe.

“Đây là mệnh lệnh của Nhị gia.”

Một câu , đau lòng hơn cả cái c.h.ế.t.

Họ những em đang đất, họ vi phạm mệnh lệnh của Nhị gia một , chẳng lẽ còn vi phạm thứ hai?

yếu ớt , “Không… …”

Từ khi nhận nhiệm vụ , họ , dù thành bại, đều khó thoát khỏi cái c.h.ế.t.

Dù Nhị gia thể tha cho họ, theo quy tắc của Lan Môn, họ cũng chắc chắn c.h.ế.t.

Có thể c.h.ế.t trong tay Nhị gia, đáng.

Trên con đường nhựa là những vệt m.á.u đỏ sẫm, nhiều chịu nổi mà ngất .

Thúc Kiệt , cuối cùng nỡ lòng, “Dẫn , sắp xếp .”

Nhị gia chỉ b.ắ.n c.h.ế.t, nhưng là khi nào, lẽ thể hoãn một chút, lỡ như Nhị gia đổi ý định thì ?

cũng là em sinh t.ử nhiều năm, thật sự chĩa s.ú.n.g , ông nỡ.

Có Thúc Kiệt đầu, vội vàng bắt đầu hành động.

Rất nhanh, họ chuyển trong nhà, tạm thời sắp xếp ở tầng hầm.

Thúc Kiệt tìm bác sĩ cho họ, lấy đạn, băng bó vết thương.

Tất cả bận rộn.

Mà lúc Lan Nhị, đang ở trong phòng ngủ lầu hai.

Anh dựa mép giường, mặt là một đống chai rượu.

Đều uống cạn.

Tửu lượng của luôn , dù uống nhiều cũng dễ say, ngoài mặt đỏ , đầu óc vẫn còn tỉnh táo.

Trong đầu ngừng vang lên câu của Tiểu Cửu, theo lòng , sẽ thấy mây tan trăng sáng…

Anh hiểu câu ý gì, nhưng gặp cô, vô cùng .

Chống một bên mép giường dậy, bước nhanh ngoài.

Lấy xe từ gara, thẳng tiến đến Lan Môn.

Lúc trời tối đen, đèn đường ven đường sáng lên, đường gần như ai, đạp ga, nhanh ch.óng đến Lan Môn.

Anh chỉ một ý nghĩ, gặp Tiểu Cửu.

Không hiểu ý gì, thì hỏi cho rõ.

Xe chạy Lan Môn, cuối cùng dừng biệt thự của Lan Cửu.

Anh xuống xe, bước nhanh lên, hai tay dùng sức đập cửa.

Là Linh Vũ mở cửa.

Thấy ngoài cửa, cô chút ngạc nhiên, “Nhị gia?”

“Tiểu Cửu ?”

Lúc , giọng khàn khàn.

“Cửu Gia về, ngài tìm cô việc gì?”

Chưa về…

Lan Nhị một vẻ chán nản , xuống bậc thềm cửa, “Ta ở đây đợi cô .”

“Hay là nhà đợi?”

“Cứ ở đây.”

Anh cố chấp chịu , Linh Vũ cũng ép, chỉ mở cửa lớn, để thể bất cứ lúc nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-300-pho-tranh-lo-lang-cuoc-dua-den-san-bay.html.]

Anh dựa một bên tường, gió đêm thổi, lành lạnh.

Lúc .

Trong thư phòng của Lan Môn.

Lan Liệt đang cửa sổ ngắm cảnh đêm bên ngoài.

Quản gia Hải thúc báo, “Tiên sinh, Nhị gia đến .”

“Khi nào?”

“Vừa nãy, đang ở cửa nhà Cửu Gia.”

Trong mắt Lan Liệt lóe lên một tia sáng tối, “Hai bên đang đấu đá kịch liệt, đến lúc , chút thú vị.”

Hải thúc cúi đầu, “Vừa nhận tin, trận đấu s.ú.n.g ở sân bay là do thuộc hạ của Nhị gia tự ý hành động, liên quan đến Nhị gia.”

“Tự ý hành động?”

“Vâng.”

Vâng?

Người ông phái chỉ giám sát Tiểu Cửu, ngờ, bên Lan Nhị xảy biến cố.

Tự ý hành động…

Những tự ý hành động đây, đều xử t.ử ?

“Người của lão nhị và lão nhị giống , càng lúc càng quy củ.”

Hải thúc: “Có cần xử lý theo quy tắc của môn phái ?”

“Không vội, xem chúng còn thể gây sóng gió gì.”

Vốn tưởng ván cược kết thúc, nhưng bây giờ xem , còn náo loạn một phen.

Không mệnh lệnh của Lan Nhị, chuyện ở sân bay thể tính.

“Tiểu Cửu về ?”

“Chưa.”

“Chưa?”

Lan Liệt nhướng một bên mày, “Cô ?”

Hải thúc lộ vẻ do dự, “Phó… Phó công quán.”

“Phó Tranh?”

“Vâng.”

Ánh sáng trong mắt Lan Liệt tắt , trở nên u ám vô cùng.

-

Nói về Lan Cửu.

Lúc cô đang ở trong phòng ngủ của Phó Tranh, xử lý vết thương cho .

Đạn lấy , vết thương cũng đang khâu , cô rắc lên một loại t.h.u.ố.c bột đặc chế, dùng gạc băng bó vết thương.

Mỗi động tác, đều vô cùng chuyên chú, nghiêm túc.

Xử lý xong việc, cô dậy, dặn dò, “Vết thương dính nước, t.h.u.ố.c đúng giờ.”

Nói xong định rời , Phó Tranh nắm lấy tay cô, lòng bàn tay chạm , , “Vậy tắm thì ?”

“Thời Võ.”

.”

Anh lắc tay cô, “Tiểu Cửu, em giúp ?”

Giúp?

Ý đồ chỉ thiếu điều đập mặt cô.

Đối diện với đôi mắt của , cô hề hoảng sợ, ghé sát , ánh mắt thẳng , “Thật sự em giúp?”

Hai gần .

Tim Phó Tranh đập càng lúc càng nhanh, “Muốn.”

Anh vẻ mặt nghiêm túc, nhưng ánh mắt Lan Cửu rơi một nơi nào đó, “Không sợ d.ụ.c hỏa thiêu ?”

bây giờ đang thương, hành động tiện.

306 Gặp Lại Nhau, Tên Là Lan Cửu

306 Gặp Lại Nhau, Tên Là Lan Cửu

Trong phòng lập tức im lặng, Phó Tranh chỉ cảm thấy nóng ran, thở dường như càng lúc càng đều.

Mặt đỏ lên với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

Tay Lan Cửu đặt lên mặt , lành lạnh, thoải mái.

Đôi mắt đen láy của cô , “Rất nóng?”

Yết hầu Phó Tranh trượt lên xuống một cái, “Muốn giúp hạ nhiệt ?”

Trong phòng tỏa một mùi hormone, Lan Cửu bắt , thu tay , nhưng giữ .

, “Em lấy túi đá cho .”

“Túi đá bằng em?”

“Anh thương .”

“Vết thương nhỏ, .”

Vết thương nhỏ??

cũng một phát s.ú.n.g, gọi đây là vết thương nhỏ?

Cô đang định , thì ai đó ôm thẳng lên.

Chỉ một tay, ôm c.h.ặ.t cô, ngẩng đầu hôn lên môi cô.

Trước tiên là hôn nhẹ, đó dần dần tiến sâu.

Lan Cửu đẩy mạnh , “Điên ?”

là điên , Tiểu Cửu, nhớ em…”

Lúc nào cũng nhớ.

Anh ngẩng đầu, hôn lên.

Là một nụ hôn thô ráp, điên cuồng.

Dường như gì đó, đang rục rịch, mặt Lan Cửu đỏ lên, vội vàng đẩy , “Không .”

Vận động mạnh vết thương sẽ rách .

Anh ngẩng đầu, hôn cô một cái, “Chỉ hôn, gì.”

Cô dạo xử lý chuyện của Lan Môn đủ mệt , thể hành hạ cô nữa.

Hai , trong mắt là t.ì.n.h d.ụ.c, lời đến miệng cô cũng , hồi lâu, cô gật đầu.

Nụ hôn ập đến.

Môi lưỡi quấn quýt, thở quyện

Anh cứ ôm cô như , dường như cảm thấy mệt.

Nụ hôn , dài và nồng nhiệt.

Kết thúc, họ bên mép giường.

Lan Cửu đưa tay sờ lên môi.

Hơi sưng…

“Anh tuổi ch.ó ?”

Anh cô, ghé sát , nhẹ nhàng hôn lên cổ cô, kề tai cô, “Gâu.”

Lan Cửu: “…”

Anh tựa đầu vai cô, nhẹ nhàng mổ lên cổ cô, “Tiểu Cửu, yêu em…”

Hơi nóng phả cổ cô, tê tê dại dại.

Anh tiếp tục , “Rất yêu yêu…”

Dựa vai cô, nắm tay cô, “Yêu đến mức lúc nào cũng ở bên em.”

Đây chắc là thích về mặt sinh lý…

Anh từ trong ngoài, Tiểu Cửu thì .

Lan Cửu nghiêng đầu , ?

Lúc nào, lúc nơi…

bao giờ từ chối , thậm chí, chút hưởng thụ.

Khi ở bên , cô vui.

Đây là cảm giác từng khác.

Rất đặc biệt.

Nghiêng đầu , ánh mắt cô vô tình rơi một nơi nào đó.

“Không khó chịu?”

Biết cô đang gì, Phó Tranh nhẹ, “Tiểu Cửu giúp ?”

Anh kéo tay cô, vốn tưởng cô sẽ từ chối, nhưng bộ quá trình thuận lợi.

Phó Tranh đều ngây

Anh bàn tay đó, dám thêm động tác thừa.

Cuối cùng vẫn là sợ.

Một bàn tay như , sợ bẩn.

Lan Cửu dậy định , nắm lấy tay cô, hai , cô cúi , hôn lên môi .

Tim ai đó tăng vọt lên một trăm tám…

“Nghỉ ngơi cho .”

Nói xong cô nhấc chân rời .

Mở cửa phòng ngủ, thấy Tần Phương Hảo ở cuối hành lang.

Cô dựa tường, hai tay vặn , vết nước mắt mặt vẫn lau , trong mắt đầy vẻ lo lắng.

Dường như thấy cô, cô thẳng .

Lan Cửu đến gần cô, “Anh .”

Trái tim treo lơ lửng của Tần Phương Hảo cuối cùng cũng hạ xuống.

“Lát nữa… thăm .”

chút do dự, Lan Cửu cô đang nghĩ gì, lên tiếng, “Anh thể đỡ đạn cho em, chứng tỏ trong lòng quan tâm đến em gái .”

“Anh chỉ là tức giận, em chuyện t.ử tế với , .”

Như ăn một viên t.h.u.ố.c an thần, trái tim hoảng loạn của Tần Phương Hảo tạm thời bình tĩnh , cô gật đầu, “Được.”

Lan Cửu qua cô, tiếp tục về phía .

đầu bóng dần xa, ánh mắt lấp lánh.

Vậy cô và Tiểu Cửu thì ?

Lần đến M Đảo, giữa họ, dường như vô hình thêm một lớp rào cản, giống như đây…

Cô dường như thật sự câu chuyện.

-

Hơn mười giờ tối.

Lan Cửu vẫn đang hóng gió sân thượng, điếu t.h.u.ố.c đang cháy trong tay lúc sáng lúc tối.

Gió đêm thổi bay mái tóc của cô, cô ngẩng đầu, bầu trời đêm một ngôi , trong mắt một chút ánh sáng.

Nghe thấy tiếng bước chân phía , cô , cô đợi đến.

Tần Phương Hảo đến gần, bên cạnh cô.

“Tiểu Cửu.”

Giọng cô nhỏ.

Lan Cửu dập tắt điếu t.h.u.ố.c mặt bàn, “Em còn nhớ đây ở Vân Khuyết Ngự Bảo, với em, nếu cơ hội, sẽ hết chuyện cho em ?”

“Nhớ.”

Đêm đó họ dựa ban công, cô hỏi cô thích Phó Tranh .

trả lời, chỉ cơ hội, sẽ hết chuyện cho cô.

Lan Cửu , dựa lưng sân thượng, “ vốn định đợi khi về nước sẽ giải thích chuyện với em, nhưng bây giờ xem , chắc là đợi nữa .”

Cô nghiêng đầu cô, “Gặp , tên là Lan Cửu, đây mới là tên thật của .”

“Vậy Khương Ly…”

“Đây cũng là tên của .”

thu ánh mắt, “Em thể hiểu nó là một nhiệm vụ, nhưng ban đầu, cũng đây là nhiệm vụ.”

“Cha với , vợ chồng Khương Định Viễn là cha ruột của , bảo về nước nhận , Khương Ly là tên mới của .”

“Vậy vợ chồng Khương Định Viễn là…”

“Không .”

Lan Cửu dừng một chút, tiếp tục , “Ban đầu cũng tưởng là , đó giám định, và họ quan hệ.”

“Con gái ruột của nhà họ Khương, c.h.ế.t năm bảy tuổi.”

“Các quen ?”

“Hảo Hảo, sinh lang thang.”

Tim Tần Phương Hảo chùng xuống, tại , câu , đặc biệt .

Lan Cửu cánh cổng sắt cách đó xa, “ cha là ai, dường như từ khi sinh , liên tục bán bán .”

“Năm năm tuổi, bán đến Kim Tam Giác.”

Kim Tam Giác!

Ánh mắt Tần Phương Hảo sắc , cô nơi , đáng sợ…

Nơi đó tập trung các thế lực xã hội đen, buôn ma túy, mua bán phụ nữ trẻ em, giao dịch màu sắc… Họ tham gia đủ loại hoạt động phi pháp.

Tiểu Cửu, bán đến nơi đó.

Cô cuối cùng cũng cảm giác câu chuyện của cô từ .

Hóa giống họ.

Họ một tuổi thơ vui vẻ, còn tuổi thơ của cô, là sống sót gian khổ ở một nơi đẫm m.á.u tàn bạo như , ngay cả sống cũng là một điều xa xỉ…

ở đó quen một cô bé, , cũng tính là quen, chỉ là vài gặp gỡ.”

“Cô bé đó chính là con gái ruột của vợ chồng Khương Định Viễn.”

Trong đầu hiện lên khuôn mặt của cô bé đó, ánh mắt cô sâu thẳm, “Sau đó để ý đến nội tạng của cô bé, cô bé trở thành cá thớt.”

“Cùng ngày, xông trại, cô bé để trốn thoát, trong trại b.ắ.n c.h.ế.t.”

“Năm đó, cô bé bảy tuổi.”

“Những điều , cũng là mới .”

Tần Phương Hảo kìm , nước mắt rơi xuống, “Vậy còn cô thì ? Cô thế nào để sống sót?”

Lan Cửu nghiêng đầu, lau nước mắt cho cô, “ may mắn hơn cô bé đó, mua , đưa đến đây.”

“Người mua , chính là cha mà , ông tên là Lan Liệt.”

“Ông ?”

“Phải, nhưng đối với , ông là ân nhân.”

307 Cô Và Lan Cửu, Năm Này Qua Năm Nọ, Mãi Mãi Không Chia Lìa

307 Cô Và Lan Cửu, Năm Này Qua Năm Nọ, Mãi Mãi Không Chia Lìa

Hai chữ cuối cùng, cô vô cùng trang trọng.

Tần Phương Hảo cô với đôi mắt ngấn nước, như tấm kính đêm đen thấm đẫm, lấp lánh ánh sáng vụn vặt.

Lại là như

Đây là quá khứ của cô.

Lan Cửu tiếp tục , “Năm đó nếu ông đến Kim Tam Giác mua , e rằng cũng giống như con gái của Khương Định Viễn, chọn nội tạng, hoặc một loại giao dịch nào đó.”

“Tóm , sống đến bây giờ.”

Không phụ , sẽ cô của ngày hôm nay.

Dù phụ tội ác tày trời, dù những năm tháng ở Lan Môn cô sống gian khổ, nhưng thể phủ nhận, là phụ cho cô cơ hội sống.

Những điều , đủ để cô bán mạng cho ông.

Tần Phương Hảo vặn c.h.ặ.t hai tay, đầu ngón tay bấm đến trắng bệch, nước mắt chảy xuống theo khóe mắt, cô cúi đầu, kìm nén cảm xúc.

“Sau đó thì ?”

cố gắng hết sức để bình tĩnh, nhưng khi câu , giọng cô vẫn kìm mà run rẩy.

Lan Cửu từ trong túi lấy một hộp t.h.u.ố.c lá, mở , đóng , “Sau đó… phụ đặt tên cho , Lan Cửu.”

“Không ý nghĩa đặc biệt, chỉ là đặt theo thứ tự.”

“Thứ tự?”

“Phải.”

Lan Cửu nghiêng đầu cô, “Phụ tổng cộng chín con nuôi, xếp thứ chín.”

Hóa

Tên của Tiểu Cửu, tùy tiện như .

Đặt theo thứ tự, trong tên kỳ vọng, cũng chúc phúc.

Một chữ Cửu, một hai ba bốn năm sáu bảy tám… của Cửu.

Bình thường, đơn giản.

Ánh mắt Lan Cửu thẳng về phía , “Nơi lớn lên gọi là M Đảo, phụ cầm lái của tổ chức xã hội đen lớn nhất hòn đảo , Lan Môn.”

Lan Môn!

Tần Phương Hảo kinh ngạc.

Trước khi đến, Trương Thập An tra cứu, Lan Môn là thế lực xã hội đen lớn nhất ở đây, ngay cả chính quyền địa phương cũng nể mặt họ ba phần.

Có thể ngoa, Lan Môn chính là “vua” hòn đảo .

Chỉ cần họ , cả M Đảo đều thể thu tay.

Một sự tồn tại đáng sợ như , Tiểu Cửu… là một thành viên trong đó.

Những năm tháng ở Lan Môn cô sống như thế nào?

“Cha của cô, đối xử với cô ?”

“Ông giống với cha theo nghĩa truyền thống.”

“Không, giống?”

.”

, “Em về cuộc chiến tranh giành thừa kế ?”

“Nghe .”

Con trai của hoàng đế thời xưa là như ?

Từ nhỏ tranh đấu, lừa lọc, đấu đến cuối cùng mới thể lên ngôi cao.

Lan Cửu thu ánh mắt, “Lan Môn chính là như .”

“Phụ nhận nuôi chúng , chỉ để bồi dưỡng thừa kế, ai năng lực xuất chúng, đó sẽ kế thừa vị trí của ông.”

Lại là như

“Có thương vong ?”

“Có.”

tám trai, hiện tại… cũng còn bao nhiêu.”

Tim Tần Phương Hảo run lên dữ dội, sẽ c.h.ế.t, thể c.h.ế.t…

“Vậy còn cô thì ?”

Cô sợ hãi nắm lấy tay cô, hốc mắt ngấn lệ.

Lan Cửu đưa tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, “Yên tâm.”

“Tiểu Cửu, là chúng rời khỏi đây, càng xa càng …”

.”

Cô vốn là của Lan Môn, trong cơ thể cô chảy dòng m.á.u của Lan Tứ, phụ là cữu cữu của cô.

Huống hồ dù mối quan hệ , cô còn bạn bè, gia đình, yêu, nếu cô , họ ?

“Tiểu Cửu…”

“Hảo Hảo, g.i.ế.c , g.i.ế.c nhiều nhiều…”

Tần Phương Hảo đột nhiên sững sờ, cùng tuổi, cô ngay cả gà vịt cũng dám g.i.ế.c, Tiểu Cửu g.i.ế.c

Là g.i.ế.c , sống sờ sờ.

“Lần đầu tiên cô g.i.ế.c , là khi nào?”

“Mười ba tuổi.”

Mười ba…

Lan Môn ép một cô bé mười ba tuổi, g.i.ế.c .

nhịn , nước mắt kìm mà rơi xuống, nhỏ lên mu bàn tay Lan Cửu.

giọt nước mắt đó, tim như d.a.o cắt.

G.i.ế.c , sống sờ sờ mặt, khi cô tay, sợ hãi

Lan Cửu nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, “Hảo Hảo, em hỏi, cha ?”

, thực cũng .”

“Những năm nay tay dính m.á.u nhiều , đôi tay là m.á.u, em sợ ?”

Tần Phương Hảo ngẩng đầu cô với đôi mắt đẫm lệ, cô lắc đầu, “Không sợ, Tiểu Cửu dù g.i.ế.c , g.i.ế.c cũng chắc chắn là .”

Lan Cửu đột nhiên , đưa tay lên lau nước mắt cho cô, “Chẳng lẽ g.i.ế.c , thì là g.i.ế.c ?”

“Không giống, cô đây gọi là trừng trị cái ác, đề cao cái thiện.”

là một cách an ủi độc đáo.

G.i.ế.c là g.i.ế.c, thêm những lý do đường hoàng , chẳng qua là để bản dễ chịu hơn.

Đôi tay của cô, cũng sạch sẽ!

“Hảo Hảo, và em giống , chính xác, nhiều giống .”

“Quá khứ của là m.á.u tanh, là tàn bạo, cũng là một theo nghĩa truyền thống.”

“Có lẽ… em thể xem xét mối quan hệ của chúng .”

“Xem xét ?”

Tần Phương Hảo cô, hiểu ý của câu .

“Chẳng lẽ em sợ ?”

“Cô sẽ hại ?”

“Không.”

“Vậy thì sợ.”

lau nước mắt, “Tiểu Cửu, chỉ cần cô còn nhận là bạn, dù cô là như thế nào, cũng sẽ rời xa cô.”

“Chúng sẽ bạn cả đời.”

“Chẳng lẽ cô quên, hôm đó ở Bạch Duyệt Trang Viên, dùng bánh sinh nhật của cô để ước.”

Cô nắm lấy hai tay cô, đôi mắt đẫm lệ thẳng cô, “ , hy vọng và Tiểu Cửu, năm qua năm nọ, năm nọ qua năm , mãi mãi chia lìa.”

Lan Cửu cũng nhớ , đêm Phó Tranh tổ chức sinh nhật bù cho cô, Hảo Hảo đúng là ước điều .

“Tiểu Cửu, đừng đẩy ?”

Lúc , giọng cô nghẹn ngào, cố gắng lắm mới để nước mắt tuôn .

Lan Cửu mặt, cô là công chúa, công chúa vướng bụi trần, từng thấy m.á.u tanh, g.i.ế.c ch.óc…

nghĩ khi cô g.i.ế.c , sẽ sợ hãi, sẽ xa lánh, sẽ cân nhắc mối quan hệ của họ.

bao giờ nghĩ, cô một chút do dự, vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

Vậy

“Được.”

Hồi lâu, cô .

Tần Phương Hảo như một đẫm lệ.

Lan Cửu rút tay , lau nước mắt cho cô, “Đừng .”

nước mắt cô cứ kìm mà rơi xuống, càng rơi càng nhiều, càng chảy càng nhiều, đến cuối cùng, cô nức nở.

Cô tưởng rằng mười tám năm lưu lạc bên ngoài của Tiểu Cửu là bụng nhận nuôi, giống như trong truyện cổ tích, gia đình nhận nuôi cô thể giàu , nhưng ít nhất cũng lo ăn mặc.

Tiểu Cửu ưu tú như , gia đình nuôi lớn cô chắc hẳn là hiểu chuyện.

ngờ, hóa những năm tháng lưu lạc bên ngoài, ngay cả sinh t.ử cũng đảm bảo.

Cô thậm chí, rời khỏi đất nước Hoa Quốc, sống sót ở nước ngoài đầy hiểm nguy suốt bao nhiêu năm.

Là sống sót, là sống.

308 Nhà Của Chúng Ta, Em Làm Chủ

308 Nhà Của Chúng Ta, Em Làm Chủ

Cùng tuổi, cô còn đang nũng với cha , ở biệt thự lớn, chiếc giường lớn mềm mại thoải mái, cô phòng công chúa của riêng và đủ loại b.úp bê…

Còn Tiểu Cửu, đang ở góc nào chịu đựng sự bắt nạt.

Mỗi ngày cô sống đều là gian khổ, mà cô lớn lên khỏe mạnh, còn lớn lên như , cô thật kiên cường.

Chữ “Hảo” trong Tần Phương Hảo, chính là chữ “Hảo” của Lan Cửu.

Bản cô, chính là một

Ngẩng đầu cô với đôi mắt đẫm lệ, cô ôm cô, nhưng bắt đầu từ .

Trong mắt cô, cô , là một tan vỡ…

Vỡ đến mức cô ôm thế nào, mới cô đau.

Dựa lan can sân thượng, cô hỏi Tiểu Cửu, “Lúc cô ở Lan Môn là như thế nào? Cũng sẽ lừa lọc ?”

cố gắng hết sức để kiểm soát cảm xúc, nhưng lúc , giọng vẫn nghẹn ngào.

Lan Cửu: “Có, chắc là mỗi ngày đều như , lừa lọc , chỉ là chuyện thường ngày.”

Chỉ là…

Mỗi ngày đều sống trong tính toán, đấu đá, mệt mỏi bao?

đến miệng cô, chỉ là một chữ “chỉ là”.

quen ?

, cô , là chuyện thường ngày.

Làm quen chứ?

Đây là điều cô trải qua mỗi ngày từ nhỏ đến lớn…

“Các trai của cô, chính là mấy con nuôi khác của Lan Môn, họ đối xử với cô ?”

“Không … nhưng họ thể vì mà c.h.ế.t.”

Sự thật đúng là như .

Sự nhường đường của Lan Thất, Lan Nhị dù thế nào cũng đối đầu với cô, Lan Ngũ… , là con d.a.o trong tay cô, sẽ bao giờ thương.

“Họ đều theo đúng nghĩa, tất cả , đều là bất đắc dĩ.”

“Vậy từ nhỏ các sống như thế nào?”

“Sẽ huấn luyện, phụ sẽ mời lính đ.á.n.h thuê quốc tế chuyên huấn luyện chúng , ngoài những thứ …”

“Cũng sẽ học, học ngôn ngữ, kiến thức của các nước, cái gì cũng học.”

Tần Phương Hảo cuối cùng cũng , tại Tiểu Cửu cái gì cũng .

Cô lúc nhỏ chỉ học một môn piano mệt mỏi, Tiểu Cửu học nhiều như , chắc còn mệt hơn?

Một ngày chỉ hai mươi bốn giờ, thành nhiều nội dung bài học như , e rằng thời gian ngủ cũng bao nhiêu.

“Nếu học thì ?”

hỏi.

“Cũng hình phạt.”

“Là gì?”

“Theo quy tắc của môn phái, hình phạt giống .”

Tần Phương Hảo cô, “Cô từng phạt ?”

Ký ức của Lan Cửu đưa về quá khứ, hình phạt về học tập thì từng .

Chỉ là những năm nay khi thực hiện nhiệm vụ nhiều nương tay, ngược trải nghiệm tất cả nội dung trong quy tắc môn phái một lượt.

“Bị , phạt roi, dùng roi dài nhúng nước muối quất lưng, đó ngâm trong bể cồn, hoặc bể nước, lúc lâu nhất, là hai ngày một đêm.”

Nước muối, bể cồn… đau đến mức nào?

Tim cô kìm mà run lên.

Tiểu Cửu thật sự kiên cường, nếu là bất kỳ ai khác, e rằng đều chịu đựng đến bây giờ.

Phía vang lên một loạt tiếng bước chân, Tần Phương Hảo đầu, thấy là Phó Tranh, thẳng .

Mặt cô chút tự nhiên, “Anh.”

Một tiếng nhỏ.

Lan Cửu nghiêng đầu cô, nếu nhớ nhầm, đây là đầu tiên cô cô gọi Phó Tranh là “”.

Chắc là vì phát s.ú.n.g Phó Tranh đỡ cho cô, cô cảm động.

Cũng , tính , Phó Tranh cứu mạng cô.

“Ngượng ngùng.”

Khuôn mặt lạnh lùng của Phó Tranh một chút nụ , thậm chí ngay cả ánh mắt cũng cho cô một cái.

Cô cũng để ý, chỉ Lan Cửu, “Tiểu Cửu, hai chuyện .”

Nói xong đầu mà rời .

Lan Cửu đầu bóng lưng của cô, “Anh dọa chạy .”

“Là cô chí khí.”

Anh khoác chiếc áo choàng tay lên Lan Cửu, “Trời lạnh, cũng mặc thêm.”

Lan Cửu đầu, mở hộp t.h.u.ố.c lá trong tay, rút một điếu, châm lửa.

Khói t.h.u.ố.c theo miệng mũi tuôn , “Không ?”

Phó Tranh lấy điếu t.h.u.ố.c từ tay cô, đưa miệng.

Thở một vòng khói, hỏi: “Cô gì với em?”

“Chỉ hỏi một vài chuyện quá khứ, với thì ? Lại gì?”

“Một đống nước mắt nước mũi, xin , nên chào hỏi chạy đến M Đảo.”

“Anh tha thứ cho cô ?”

Phó Tranh hút một t.h.u.ố.c, dập tắt điếu t.h.u.ố.c mặt bàn, “Em gái , thể thật sự giận cô ? Chỉ là cho cô một bài học.”

“Vậy nãy …”

“Phải cho cô một chút thời gian, dễ dàng tha thứ như , phạm.”

Lan Cửu , ngọn hải đăng ở xa, “Cô hạnh phúc.”

Trong đôi mắt đen của cô lấp lánh vài tia sáng.

Phó Tranh nghiêng đầu cô, cô đây là ghen tị Hảo Hảo che chở, ghen tị mối quan hệ em bình thường nhất của họ.

Còn cô và các trai của cô, như .

Vòng lưng cô, đưa tay ôm lấy eo cô, giọng dịu dàng vang lên bên tai cô, “Tiểu Cửu, em ở bên , quan trọng hơn bất kỳ ai.”

Bao gồm cả cha .

Tuy chút đại nghịch bất đạo, nhưng đây là sự thật, trọng lượng của cô trong lòng , nặng, nặng đến mức vượt qua cả huyết thống…

Tiểu Cửu là vợ tương lai của , họ sẽ cùng hết cuộc đời.

Môi rơi xuống cổ cô, nhẹ nhàng hôn hai cái.

“Tiểu Cửu, nãy Hảo Hảo với , cô đến đây, là lo lắng cho em.”

“Lo lắng?”

“Ừm, cho cô em ở , cô tự tra .”

“Từ khi em rời khỏi trong nước, cô liên tục tìm em, với cô , là vì tính cách của cô , một khi em ở , nhất định sẽ đến tìm em.”

“Anh lo cô sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của em, cũng lo cô sẽ gặp nguy hiểm.”

“Chỉ là ngờ cô bản lĩnh cũng lớn, thật sự thể tra em ở .”

Anh , hôn lên tóc cô, “Tiểu Cửu, cô M Đảo nguy hiểm, nhưng cô vẫn đến.”

“Cô , là sợ em thương, giấu cô , hoặc là sợ em lừa bán nội tạng…”

“Cô đến đây gì, nhưng cô vẫn ở gần em hơn.”

“Nếu em thật sự nguy hiểm, dù phía đường, cô cũng sẽ mở một con đường, dù thế nào, cô nhất định sẽ cứu em .”

Ánh mắt Lan Cửu lấp lánh,

nãy những điều với cô .

Tay Phó Tranh ôm eo cô c.h.ặ.t hơn, “Cho nên, nhiều quan tâm đến em, Hảo Hảo quan tâm, cũng quan tâm…”

“Hai ngày ông nội còn gọi điện cho , bảo thời gian thì đưa em về nhà họ Phó, họ đều nhớ em.”

“Cô mỗi gọi điện cho , mười câu thì tám câu rời em, hỏi em dạo , nếu dám bắt nạt em, sẽ bảo ông nội đ.á.n.h gãy chân .”

“Anh nào dám, nhà của chúng , em chủ.”

, nhà.”

“Chỉ thiếu một tờ giấy chứng nhận, và một đám cưới… nếu em , chúng thể đăng ký kết hôn bất cứ lúc nào, nhiều quốc gia giới hạn tuổi kết hôn.”

“Hay là, Tiểu Cửu ngủ với , chịu trách nhiệm?”

“Không .”

Khóe môi Phó Tranh cong lên một nụ , “Anh cũng nghĩ , Cửu Gia… quang minh lạc, thể chịu trách nhiệm?”

Đây là, lừa tròng ?

trả lời quá dứt khoát ?

Tay Phó Tranh ôm eo cô c.h.ặ.t hơn, “Tiểu Cửu, lưng em nhiều nhiều …”

Nói nhiều như , chỉ vì câu ?

Sau lưng cô nhiều

Thực cô khá may mắn, chuyến trong nước , cô dường như còn cô đơn.

Lan Nhị và những khác, từng trải nghiệm qua tình yêu che giấu .

309 Gặp Cô, Dục Vọng Luôn Không Kìm Được Mà Dâng Trào

309 Gặp Cô, Dục Vọng Luôn Không Kìm Được Mà Dâng Trào

Thấy cô thất thần, đầu Phó Tranh cọ cọ cổ cô, “Đang nghĩ về mấy trai của em?”

“Anh ?”

“Tiểu Cửu, em g.i.ế.c họ, đúng ?”

“Sao ?”

Lan Cửu đầu , Phó Tranh ghé sát , đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô.

Cằm tựa đầu cô, giọng dịu dàng, “Người đảo đều đang đồn, em lên ngôi, dung nạp mấy con nuôi khác của Lan Môn.”

của em ở đảo hành động lâu như , ngoài việc lòng hoang mang, một chút tổn hại thực chất nào.”

“Với năng lực của em, nếu thật sự tay với mấy trai của em, e rằng bây giờ họ gãy tay gãy chân ?”

“Cuộc chiến tranh giành thừa kế cho cảm giác, ngược giống như đang diễn kịch.”

“Tiểu Cửu, em và Lan Môn, cách khác là Lan Liệt, giao dịch, đúng ?”

Lan Cửu sờ lên tay đang ôm eo , “Anh thông minh.”

“Vậy nên cho một phần thưởng ?”

Hơi nóng phả tai cô, chút ngứa, cô nghiêng đầu sang một bên, “Anh phần thưởng gì?”

Phó Tranh nắm lấy eo cô, cô , hai đối mặt.

Anh cúi đầu, hôn lên đôi môi mềm mại đó.

Môi lưỡi chạm , tê tê dại dại.

Hai tay Lan Cửu vô thức sờ lên cánh tay , chút ướt…

Cô nhíu mày, mở mắt đàn ông đang say sưa hôn nhẹ lên môi cô, quên còn vết thương do s.ú.n.g??

Vừa nãy ôm cô mạnh như , thật sự chút kiêng dè!

Sợ đau, tay cô sờ lên cánh tay di chuyển lên , dùng sức, hai kéo cách.

Tay áo sơ mi trắng m.á.u nhuộm đỏ, cô nhíu mày càng lúc càng c.h.ặ.t, “Không đau?”

Phó Tranh ghé sát , thở quyện , là một nụ hôn đầy sức căng.

Người , quả nhiên là một con trâu…

Ngay khi Lan Cửu sắp hôn đến thở nổi, cuối cùng cũng buông , trán tựa trán, khàn giọng, “Dù cũng như , là điên cuồng hơn nữa!”

Điên cuồng…

Không đợi nàng phản ứng, Phó Tranh ôm nàng lên, dẫn dắt nàng hai chân móc lấy eo , ngẩng đầu hôn lên đôi môi đó.

Là một nụ hôn đầy tình cảm và quên .

Bàn tay đang đặt ở eo cô cách lớp vải sờ lên lưng cô…

Rõ ràng thu, nhưng gió đêm như mang theo nóng, khiến càng lúc càng nóng nực.

Dường như thứ gì đó, Phó Tranh cố tình, di chuyển cô xuống , cảm giác càng lúc càng rõ ràng.

Anh buông môi cô , khóe mắt nở nụ , “Lần , như , ?”

“Anh mệt?”

Phó Tranh đôi môi hôn sưng của cô, “Không.”

“Không mệt.”

Như thỏa mãn, ngẩng đầu, mổ lên môi cô.

“Tiểu Cửu thật ngọt…”

Chân Lan Cửu đang ôm eo buông , chân chạm đất, ai đó nắm lấy eo cô lùi , đẩy lan can sân thượng.

Càng lúc càng gần, kề tai cô, “Tiểu Cửu… môi mềm.”

Giọng điệu quyến rũ.

Lan Cửu cánh tay m.á.u nhuộm đỏ quá nửa của , “Thỏa mãn ?”

“Ở Tiểu Cửu, sẽ bao giờ thỏa mãn.”

Anh chỉ nhiều hơn…

Dục vọng luôn dâng trào khi gặp cô.

Cô chỉ cần đó, m.á.u sôi sục, hôn, ôm, lúc nào cũng dính cô…

“Anh nên xử lý vết thương .”

“Được.”

-

Đến phòng ngủ lầu.

Phó Tranh cởi áo, bên mép giường, Lan Cửu dùng khăn khử trùng lau vết m.á.u cho .

Sau đó khử trùng vết thương một nữa.

Bông gòn thấm iốt lau quanh vết thương của , động tác nhẹ.

Phó Tranh cô với đôi mắt đầy dịu dàng, hồi lâu, hỏi: “Tiểu Cửu, giao dịch của em và Lan Liệt là gì?”

“Cược.”

“Cược gì?”

“Lòng .”

“Có tiền cược ?”

Tiền cược…

Cô chỉ với phụ về việc thua cược, chứ về việc thắng cược.

Trò chơi thử lòng , chỉ là để chứng minh với phụ rằng họ giống ông năm đó.

Chỉ khi chứng minh điều , cô mới tư cách tiếp tục đàm phán với phụ .

Cho nên thua cược…

Động tác cầm lọ t.h.u.ố.c của cô dừng , đó, “Không tiền cược.”

Chỉ là một trận đòn ngoài da, cần thiết để lo lắng.

Cô tiếp tục bôi t.h.u.ố.c cho , nhưng Phó Tranh manh mối, nhưng hỏi đến cùng.

Chuyện Tiểu Cửu , sẽ ép.

Ván cược , thắng thì , nếu thua… sẽ đ.á.n.h đến Lan Môn.

Dù thế nào, nhất định sẽ để cô chuyện.

Băng bó vết thương, Lan Cửu cho thêm một cái băng đeo, quàng qua cổ.

Phó Tranh thế nào cũng thấy khó chịu, “Nhất định đeo ?”

“Không đeo?”

“Chủ yếu… tiện.”

“Cánh tay như , còn tiện thế nào?”

Cũng chỉ , nếu là khác thương do s.ú.n.g nghiêm trọng như , ít nhất cũng giường hai ngày.

Anh thì , coi cánh tay như bình thường.

Không đề phòng .

Phó Tranh cái băng đeo, thật sự chướng mắt.

Như ôm Tiểu Cửu, ở giữa cách một cánh tay, ôm cũng .

Anh nhíu mày, đang nghĩ còn lý do chính đáng nào thể dùng cái băng đeo thì, Lan Cửu đột nhiên đến gần, đặt một nụ hôn lên cái băng đeo đó.

Sau đó nâng cằm lên, nhẹ nhàng hôn lên môi , “Bây giờ còn thấy băng đeo tiện?”

“Không thấy…”

“Còn tháo ?”

“Không tháo.”

Yết hầu trượt lên xuống, Lan Cửu , nắm lấy cổ tay cô, “Không đủ.”

Lan Cửu: “…”

Anh chán ?

Miệng hôn sưng, còn nữa??

“Lần .”

Cô chỉ câu .

Phó Tranh: “Lần hôn lâu hơn?”

Lan Cửu mặt đen , “Buông tay.”

“Tiểu Cửu…”

Lan Cửu đầu , chỉ một ánh mắt, ngoan ngoãn buông tay.

Cô bắt đầu thu dọn hộp t.h.u.ố.c.

Lúc là rạng sáng.

“Tối nay ở đây?”

Anh hỏi.

“Không, lát nữa về.”

Nếu phụ cô qua đêm ở ngoài, chuyện của cô và Phó Tranh sẽ giấu nữa.

Bây giờ vẫn thể công khai chuyện.

Phó Tranh chút thất vọng, “Vậy đưa em về?”

“Không cần, Lan Ẩn đến đón.”

Hít—

Ai đó càng thất vọng hơn.

Đột nhiên công khai…

Nếu Lan Liệt nỡ Tiểu Cửu, cũng thể ở rể.

-

Phó Tranh đưa cô khỏi nhà chính, cô lên xe, sự nỡ trong mắt sắp ngưng tụ thành nước, thật đáng thương—

Lan Ẩn , chậc chậc hai tiếng.

cũng là sáng lập tập đoàn lớn thứ hai M Đảo, riêng tư như ??

Có thể… khụ, giữ kẽ một chút?

Đóng cửa xe , vòng sang ghế lái, khởi động xe.

Lan Cửu cứ ngoài cửa sổ.

Khoảng nửa giờ .

Xe đến Lan Môn, dừng cửa biệt thự.

Cô xuống xe, bước nhanh về phía .

Cửa mở.

Linh Vũ đang sofa phòng khách, thấy cô thì dậy, “Cửu Gia, ngài , muộn thế mới về?”

“Có chút việc.”

về phía sofa.

Linh Vũ , luôn cảm thấy cô chút kỳ lạ, nhưng là ở .

, Cửu Gia, Nhị gia đến.”

“Lan Nhị? Anh đến gì?”

310 Thúc Kiệt Bị Lan Cửu Dạy Dỗ

310 Thúc Kiệt Bị Lan Cửu Dạy Dỗ

“Không , ở đây đợi ngài ba tiếng đồng hồ, thấy ngài về, nên .”

“Biết .”

Linh Vũ rót cho cô một ly nước đặt lên bàn, đó lui xuống.

Trong phòng chỉ còn một Lan Cửu, cô một lúc, dậy lên lầu.

-

Sáng hôm .

Thúc Kiệt dẫn đến tận cửa.

Cửa lớn biệt thự đập inh ỏi, Linh Vũ mở cửa, bên ngoài thì nhíu mày, “Có chuyện gì?”

“Chúng tìm Cửu Gia!”

Người Thúc Kiệt la hét.

Linh Vũ lộ vẻ vui, “Sáng sớm thế , khí thế của các , , đ.á.n.h đến tận cửa?”

liếc mắt ngoài, “ chỉ hai các , nếu thật sự động thủ, e rằng hôm nay các khỏi cánh cửa !”

Như chọc trúng chỗ đau, đó lập tức nổi điên, “Sao, các còn động thủ mặt ?”

Anh tiến lên một bước, ưỡn n.g.ự.c, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t.

Linh Vũ , “Thúc Kiệt dù cũng quản gia cho Nhị gia nhiều năm như , dẫn một như thế ngoài việc?”

nên nghi ngờ mắt của Nhị gia vấn đề, là Thúc Kiệt cố tình gây sự?”

Giọng điệu đầy châm chọc.

Đây là địa bàn của Cửu Gia, của Nhị gia dám công khai khiêu khích, , coi đây là biệt thự Thương Sơn ?

Cho dù là biệt thự Thương Sơn, cũng chuyện quy củ như , họ đây là coi Cửu Gia gì, cơn tức , cô thể nhịn ?!

Thúc Kiệt cuối cùng cũng mặt, ông đưa tay cản đàn ông mặc đồ đen bên cạnh, “Xin , là của chúng quá lỗ mãng, phiền cô thông báo một tiếng, chúng xin gặp Cửu Gia.”

Người đàn ông bên cạnh dường như hài lòng với thái độ cung kính của Thúc Kiệt, ưỡn n.g.ự.c định tiến lên, Thúc Kiệt cản .

Ông hiệu cho , ý bảo bình tĩnh, lúc mới yên phận.

Giọng Lan Cửu vang lên trong phòng, “Linh Vũ, ai ?”

Linh Vũ vội vàng , “Là của Nhị gia.”

“Để họ .”

“Vâng.”

trong, vị trí cửa nhường .

Thúc Kiệt và đàn ông mặc đồ đen một một , thẳng đến phòng khách.

Lan Cửu sofa, hai đang sững sờ, “Các , việc?”

“Cửu Gia, Nhị gia… ở chỗ ngài ?”

Thúc Kiệt thăm dò mở miệng.

Linh Vũ đặt ly rót xong mặt Lan Cửu, cô nâng ly bàn, chỉ nhàn nhạt , “Không .”

Không ?

Ngay lập tức, đàn ông bên cạnh Thúc Kiệt nổi điên, “Nói nhảm với cô gì! Nhị gia chắc chắn giam !”

Anh định tiến lên, Thúc Kiệt vội vàng đưa tay cản.

Người đó vẫn đang , “Cửu Gia, cô ? Muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h quang minh chính đại! Dùng mấy thủ đoạn , cô thật là âm hiểm!!”

Linh Vũ Lan Cửu, mà sắp hồ đồ .

Họ đây là đến tìm Cửu Gia đòi ??

Đây là vu khống ?

Tối qua Cửu Gia muộn thế mới về, ngay cả mặt Nhị gia cũng gặp, thể bắt giữ?!

Cái thứ gì, cũng xứng ở đây la hét!

Lan Cửu bình tĩnh đặt ly xuống bàn, ánh mắt liếc về phía phòng chứa đồ, “Lan Ẩn, đến lúc còn xem náo nhiệt, , đợi mời ngươi?”

Cửa phòng chứa đồ “xoẹt” một tiếng kéo , một bóng xông , trực tiếp khống chế đàn ông mặc đồ đen đó.

“Cửu Gia, xử trí thế nào?”

Trời đất chứng giám, thật sự xem kịch, chỉ là… Cửu Gia lên tiếng, cũng dám tùy tiện động thủ.

He he—

Lan Cửu: “Dán miệng , ném ngoài, ! phụ mới nuôi mấy con ch.ó dữ?”

“Vâng, đang nhốt ở sân phía tây.”

Lông tóc đó lập tức dựng , “Ngươi gì?”

Anh trừng mắt Lan Cửu, giọng điệu vô cùng xấc xược.

Lan Cửu , “Đương nhiên là… dạy ngươi quy củ ở đây.”

Thu ánh mắt, giọng cô một chút do dự, “Động thủ.”

“Được thôi!”

Có thể thấy, Lan Ẩn thật sự phấn khích.

Chưa từng xem đ.á.n.h với ch.ó dữ!

Đây… ai cơ hội thắng hơn??

He he, thể chờ đợi để câu trả lời .

Anh áp giải đó định ngoài, nhưng đó chống cự, Lan Ẩn một chưởng đ.á.n.h ngất, cho ngươi ngoan.

Thúc Kiệt vội vàng , “Cửu Gia, là Huyết Cầm hiểu quy củ, xin ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho một mạng.”

“Huống hồ… đây là của Nhị gia, cho dù xử trí, cũng nên do Nhị gia quyết định.”

Sắc mặt Linh Vũ càng lúc càng , sớm muộn , đúng lúc của họ sắp xử lý, liền giả cáo già!

Cái thứ gì!

Lan Cửu: “Ngươi đang uy h.i.ế.p ?”

Áp lực mạnh mẽ kèm theo từng cơn lạnh lẽo ập đến, đầu Thúc Kiệt cúi xuống, “Không dám, chỉ đang, nhắc nhở Cửu Gia, đừng để khó xử.”

Câu cuối cùng, giọng ông vô cùng nặng nề.

Cả sân im lặng.

Ông chắc điên , dám câu mặt Cửu Gia!

“Ngươi là cái thá gì, cũng xứng dạy việc?”

Giọng cô lạnh lẽo.

Thúc Kiệt thấp giọng, “Không dám.”

“Vậy , nhưng thấy ngươi, gan lớn lắm.”

dậy, về phía giá gậy golf, lấy một cây gậy từ đó, cô đến gần ông, “Ngươi , nên dạy ngươi quy củ ?”

Áp lực quá mạnh, dù Thúc Kiệt theo Lan Nhị nhiều năm, lúc lưng cũng toát một lớp mồ hôi lạnh.

Ông ép bình tĩnh, mặt lộ một chút sợ hãi, “Muốn đ.á.n.h phạt, tùy ngài!”

“Được thôi! Vậy ngược xem, xương cốt của ngươi, cứng ?”

Nói xong, cô giơ gậy lên, một gậy nặng nề hạ xuống, cơ thể Thúc Kiệt nghiêng về phía , ông nôn một ngụm m.á.u, suýt nữa thì ngã xuống đất.

Sau đó, là gậy thứ hai…

Lần , ông chịu nổi nữa, quỳ xuống bàn .

Ông vịn mép bàn, dậy, nhưng Lan Cửu một chân đá đầu gối, ông ngã xuống.

Đầu gối truyền đến cảm giác đau rát, đủ thấy cô dùng sức mạnh đến mức nào.

Linh Vũ , khỏi hả hê!

Sớm nên như !

Lan Cửu bàn , cây gậy trong tay, cong.

“Ngươi , ngươi nên đền cho một cây gậy mới ? Hửm?”

“Đây là Cửu Gia… tự đ.á.n.h hỏng ?”

“Ồ— ? Vậy chỉ thể tìm nhị ca .”

Thúc Kiệt hừ lạnh một tiếng, “Cô quả nhiên …”

Lan Cửu dùng gậy golf nâng cằm ông lên, “Bớt vu khống , Lan Nhị tối qua đến tìm , nhưng chúng gặp .”

, tay cầm gậy giơ lên, cằm Thúc Kiệt nâng lên cao, mặt đỏ bừng.

“Người của nhị ca… thật là một ngu hơn một .”

rút gậy , đầu Thúc Kiệt theo quán tính cúi xuống.

Khi sắp chạm bàn , ông vội vàng đưa tay vịn mép bàn, hai tay dùng sức chống, đầu mới đập bàn .

Lan Cửu vắt chéo chân, “Chuyện ở sân bay, là do ngươi chủ mưu ?”

“Phải, thì ?”

“Thì ?”

dậy, một gậy nữa đập lưng ông, “Chủ tớ phân, một quản gia, cũng dám tự ý lệnh.”

“Sao, là nhị ca cho ngươi quyền hạn quá lớn, ngươi nhận phận của ?”

 

Loading...