Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 276: Trở Về M Đảo: Cửu Gia Quy Vị

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:06:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là tin nhắn Trương Thập An gửi tới: “Đến , em ở ?”

Tần Phương Hảo lúc mới nhớ , cô với Trương Thập An chuyện .

Vừa quá lo lắng, thế mà quên mất.

chút ngại ngùng trả lời: “Tiểu Cửu ở Đại học Kinh Thành, bọn em hiện đang đường đến Vân Khuyết Ngự Bảo.”

“Bọn em?”

, còn Phó Cẩu.”

“Được, qua đó ngay.”

Nửa giờ , xe dừng ở cổng chính Vân Khuyết Ngự Bảo.

Trương thúc tiếng , ánh mắt tràn đầy mong đợi khi thấy xuống xe liền tối sầm : "Không tìm thấy đại tiểu thư ?"

Ông vẫn hỏi.

Phó Tranh gì, chỉ sải bước trong, chạy thẳng lên lầu.

Tần Phương Hảo : "Cháu gặp Phó Cẩu ở cổng trường, Tiểu Cửu ở Đại học Kinh Thành."

Vốn còn định hỏi Trương thúc xem Tiểu Cửu về qua , bây giờ phản ứng của ông, nghĩ cũng , chắc chắn về.

"Trương thúc, hai ngày nay xảy chuyện gì đặc biệt , Tiểu Cửu đột nhiên liên lạc ?"

Trương thúc thở dài: "Mới hai ngày , đại tiểu thư ngoài một chuyến, trở về liền thất hồn lạc phách, vẫn là Phó tổng một đường bế cô lên lầu."

"Lúc đó còn nghĩ, nếu cô ở đây thì , cô và đại tiểu thư quan hệ , thể lời tâm tình."

Ông xong, thở dài: "Cũng tại , lúc đó nên gọi điện cho cô."

"Lúc nghĩ, Phó tổng ở đó, bồi tiếp, chắc việc gì lớn, ai ngờ..."

Trong lòng Tần Phương Hảo chua xót, cô quen Tiểu Cửu lâu như , khi nào thấy cô như thế ?

Cô còn tự xưng là bạn nhất của Tiểu Cửu, nhưng ngay cả lúc cô buồn nhất cũng thể ở bên cạnh, cô tính là bạn bè gì chứ?

Vào nhà, tâm trạng cô cao lắm.

Tiểu Cửu nếu thật sự xảy chuyện gì, cả đời cô sẽ tha thứ cho .

Trương thúc bóng lưng cô, đột nhiên cảm thấy sai .

lúc trong lòng ông là đại tiểu thư, dù sai, ông cũng tâm trí mà so đo kỹ lưỡng.

Bây giờ quan trọng nhất, là đại tiểu thư.

Chỉ cần cô thể bình an trở về, so với cái gì cũng quan trọng hơn.

Ông ở cổng lớn, ánh mắt vẫn luôn về hướng lối , vô cùng mong đợi lúc mắt thể xuất hiện bóng dáng quen thuộc ngày xưa.

Có thể là vô ích, nhưng ngoại trừ như , ông cũng cách nào hơn.

Người thể liên lạc ông cơ bản đều liên lạc, đều tin tức của đại tiểu thư.

Còn việc ngoài tìm...

Kinh Thành lớn như , tìm? Huống hồ bọn họ đều thể xác định đại tiểu thư còn ở Kinh Thành .

Ông đột nhiên chút áy náy, giá mà ông giống như trong phim truyền hình, dị năng thì .

Có thể cảm nhận đại tiểu thư đang ở , an ?

Tầng hai.

Phòng ngủ Khương Ly.

Phó Tranh ở cuối giường.

Phòng để quần áo qua, quần áo thiếu một bộ, giống xa, nhưng mạc danh hoảng loạn.

Lấy điện thoại , gọi cho Thời Phong.

"Gia."

"Đến nhà họ Khương ở Hải Thành, xem Tiểu Cửu về đó ."

"Cửu tiểu thư? Cô ở Kinh Thành ?"

"Đừng nhảm."

Ngữ khí trầm thấp.

Thời Phong vội : "Vâng."

Nói xong cúp điện thoại.

Ánh nắng trưa hè gay gắt tràn qua ban công, cắt bóng dáng đang cuộn nửa ở cuối giường của thành từng mảnh vụn vỡ.

Tiểu Cửu cần nữa...

Lúc mới rốt cuộc hiểu , tại đêm đó cô khác thường như ?

Là đang chuẩn cho ngày hôm nay ?

Tim đau dữ dội.

Ánh mắt lạc lõng, lấy một tia sinh khí.

Thật đại khái , chỉ là đang đợi một đáp án xác thực.

Tần Phương Hảo đẩy cửa , thấy bộ dạng suy sụp của , trái tim thắt .

Anh giống như đồ sứ thanh hoa ném xuống đất, vết nứt lan từ sống lưng đến đầu ngón tay, yếu ớt như thể giây tiếp theo sẽ hóa thành tro bụi.

"Tiểu Cửu sẽ trở về."

Cô lên tiếng.

Phó Tranh ngước mắt, hốc mắt chút ướt át.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-276-tro-ve-m-dao-cuu-gia-quy-vi.html.]

Sống mũi Tần Phương Hảo cay cay, cô hiểu tại Tiểu Cửu chỉ là ngoài một chuyến, Phó Tranh phản ứng lớn như .

Cứ như thể, cô sẽ bao giờ trở nữa.

trở thì thể ?

Nhà họ Khương ?

ở Kinh Thành còn việc học, cho dù đến nhà họ Khương, cũng sẽ trở về.

Trừ khi... trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ, đây là điều cô nghĩ đến nhất.

Tiểu Cửu sẽ thật sự xảy chuyện chứ?

Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh đó, nước mắt cô liền kìm mà rơi xuống.

Không, sẽ , với tính cách của Tiểu Cửu, cô sẽ chuyện ngu ngốc như .

Cô hết đến khác tự khuyên nhủ bản , nhưng nước mắt càng chảy càng nhiều.

"Ra ngoài."

Phó Tranh trầm giọng.

Tần Phương Hảo lau nước mắt, xoay ngoài, vặn gặp Trương Thập An đang lên lầu.

"Sao ?"

Thấy cô , vội tiến lên lau nước mắt cho cô.

Tần Phương Hảo lao lòng , đến thượng khí tiếp hạ khí: "Tiểu Cửu... Tiểu Cửu sẽ xảy chuyện gì chứ?"

Trương Thập An vỗ lưng cô an ủi: "Sẽ , Ly tỷ lợi hại như , chị thể xảy chuyện, đừng nghĩ nhiều..."

Anh nhẹ giọng an ủi, động tác nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Ôm vai cô, hai xuống lầu.

Trong phòng, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là Thời Phong.

"Gia, từ nhà họ Khương , Khương Định Viễn , buổi sáng Lan Liệt dẫn tới, bao lâu , Cửu Gia cũng tới."

"Biết ."

Nói xong, cúp điện thoại.

Anh xác định, Tiểu Cửu về Lan Môn .

Trái tim quặn đau từng cơn, khi nào về Lan Môn sẽ dẫn theo ?

Sao cô bỏ ?

cần nữa ?

Hốc mắt đỏ hoe, vịn mép giường lảo đảo dậy, đến phòng để quần áo, chiếc váy ngủ màu trắng sữa vẫn treo giá.

Đây là chiếc váy ngủ cô thích nhất, thế mà cũng mang .

Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve váy, mềm, trơn...

-

Lúc , ở nước ngoài.

Máy bay hạ cánh xuống sân đỗ.

Lan Liệt từ trong khoang máy bay , phía là Khương Ly.

Không, là Lan Cửu.

Đây mới là tên thật của cô.

Trên sân đỗ, mấy chục mặc âu phục đen đó, hai tay bọn họ đặt bụng, chỉnh tề ngay ngắn.

"Tiên sinh!"

"Cửu Gia!"

Mọi đồng thanh hô to, khí thế vang tận mây xanh.

Lan Liệt bước từng bước xuống cầu thang.

Lan Cửu theo sát phía .

Một chuyến về nước, để quá nhiều hồi ức .

Hiện giờ, cô trở về mảnh đất .

Đây là nơi cô từng c.h.é.m g.i.ế.c, phấn đấu, sinh tồn nhiều năm.

Trong khí dường như tràn ngập mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, nồng.

Khí thế cô bức , ánh mắt đến cũng khiến kinh hồn bạt vía.

Lúc cô, còn là Khương Ly, mà là Lan Cửu, là Lan Môn Cửu Gia nắm trong tay một phương quyền thế, cũng là quyền lên tiếng tuyệt đối hòn đảo .

Đến gần.

Đám đông tự giác nhường một con đường.

Cửa xe mở .

Hai trong xe.

Tài xế vòng qua ghế lái, khởi động xe.

Cũng giống như ở Hoa Quốc, đoàn xe chừng hơn năm mươi chiếc men theo đường phố chậm rãi tiến về phía .

Lan Cửu ngoài cửa sổ.

Đường phố vốn phồn hoa lúc một bóng , các cửa hàng ven đường đều đóng c.h.ặ.t cửa nẻo, giống như dọn dẹp đặc biệt, mặt đường sạch sẽ gọn gàng, toát lên vẻ trang nghiêm và túc mục.

 

Loading...