Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 275: Phó Tranh Phát Điên: Vợ Bỏ Trốn Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:06:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Ly thẳng về phía , trong mắt là một mảnh hàn ý.
Dùng cơ hội sống của đổi lấy mạng sống cho khác, đặt ở , đây lẽ là chuyện cô nghĩ cũng sẽ nghĩ tới.
hiện tại, cô thế mà cũng chút do dự.
Lan Thất nguyện ý vì cô mà c.h.ế.t, còn cô?
Trong lòng nghẹn ứ, hồi lâu, cô rốt cuộc cũng đáp án.
Đại khái... nguyện ý.
Nợ mạng , luôn trả.
Chỉ là một mạng đổi một mạng, cuối cùng sống sót chỉ một.
Đây kết quả cô .
Cái cô , là tất cả đều sống.
Lần trở về, chẳng chính là vì mục đích như ?
Ánh mắt liếc qua Hải thúc và tài xế xe, một lời, vẫn là đóng cửa mới .
Lan Liệt cô, lời trách mắng đến bên miệng nuốt xuống.
Thôi, vẫn là đợi con bé nghĩ kỹ.
Ông chút phiền muộn, thật sự hiểu con bé một chuyến về nước, giống như biến thành khác.
Trước cô hiểu lòng như , bây giờ còn cân nhắc đến sự sống c.h.ế.t của khác.
Thở dài một thật dài, sắc mặt ông trầm xuống như đáy nồi.
Có thể thấy , tâm trạng lắm.
-
Lúc , Kinh Thành.
Đang là giữa trưa.
Phó Tranh từ bên ngoài , Trương thúc đang bận rộn trong bếp.
Tìm một vòng trong phòng khách, thấy bóng dáng Khương Ly, nghi hoặc: "Tiểu Cửu ?"
Trương thúc : "Vẫn dậy, sáng nay đại tiểu thư ngủ say, nghĩ để cô nghỉ ngơi thêm chút nữa, đợi cơm trưa xong hãy gọi."
"Vẫn đang ngủ?"
Phó Tranh nhướng mày, đồng hồ đeo tay, hơn mười hai giờ...
Với thói quen của Tiểu Cửu, sẽ ngủ lâu như .
Chẳng lẽ là hôm qua mệt ?
Không nên nha, cũng gì...
Lên lầu, gõ cửa phòng, ai trả lời.
Anh đẩy cửa : "Tiểu Cửu? Tiểu Cửu..."
Phòng ngủ , gõ cửa phòng tắm.
Nửa ngày thấy động tĩnh, mới đẩy , .
Lại phòng để quần áo, vẫn là kết quả y hệt.
Trong lòng đột nhiên chút hoảng loạn, Tiểu Cửu thể ?
Xuống lầu.
Trương thúc đang bưng đồ ăn lên bàn: "Phó tổng, đại tiểu thư ? Dậy ạ?"
"Ông chắc chắn Tiểu Cửu ngoài?"
Trương thúc nghi hoặc: " sáng sớm dậy dọn dẹp vệ sinh, vẫn luôn thấy đại tiểu thư xuống lầu, là xảy chuyện gì ?"
"Tiểu Cửu trong phòng."
"Không ? Vậy thể ? Hôm nay cuối tuần, đại tiểu thư cũng thể đến trường ?"
Phó Tranh gì, chỉ lấy điện thoại , gọi ghim cùng.
Thông báo tình trạng tắt máy.
Anh chút căng thẳng, đó tâm trạng Tiểu Cửu đúng, sẽ xảy chuyện gì chứ?
Trong lòng càng thêm hoảng loạn, nhấc chân chạy ngoài.
Trương thúc vội : "Phó tổng, ngài ?"
Không nhận hồi đáp.
Ông khỏi chút lo lắng.
Tâm trạng đại tiểu thư hai ngày nay vốn lắm, sẽ thật sự xảy chuyện ngoài ý chứ?
Lấy điện thoại , ông gọi cho Tần Phương Hảo.
Chuông reo một giây, điện thoại kết nối.
"Alo, Trương thúc."
"Tần tiểu thư, đại tiểu thư ở chỗ cô ?"
"Tiểu Cửu? Không nha! Sao ?"
"Không gì, đại tiểu thư ở nhà, hỏi thử xem."
"Không ở nhà... thể là đến trường, hoặc việc gì gấp, gọi điện cho Tiểu Cửu ?"
"Gọi , tắt máy."
Vừa Phó Tranh gọi điện thoại mở loa ngoài, ông rõ.
Tần Phương Hảo nghi hoặc: "Vậy thể ?"
"Không , Phó tổng vội vội vàng vàng chạy ngoài, chắc là tìm đại tiểu thư."
Giọng Trương thúc chút lo lắng: "Tần tiểu thư, phiền cô nữa, hỏi những khác xem ."
"Được."
Miệng thì đáp , nhưng Tần Phương Hảo yên tâm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-275-pho-tranh-phat-dien-vo-bo-tron-roi.html.]
Cúp điện thoại, cô một giây cũng yên nổi, nhét điện thoại túi, cô rảo bước đến mặt Phó lão gia t.ử: "Ông ngoại, con đột nhiên chút việc gấp, ngoài một chuyến."
Cô lấy áo khoác.
Phó lão gia t.ử nghi hoặc: "Việc gì?"
"Một câu hai câu rõ , đợi con về sẽ kỹ với ông ."
Cũng đợi lão gia t.ử trả lời, cô sải bước ngoài.
Phó lão gia t.ử bóng lưng cô: "Cái đám đứa nào đứa nấy đều nóng nảy như , thằng nhóc A Tranh cũng thế, chắc một thời gian dài về nhỉ?"
Hà Xu Tiệp bên cạnh : "Ngài nếu nhớ , gọi điện thoại, bảo về thăm ngài?"
"Đừng, mới gặp nó, phiền c.h.ế.t , nhưng nếu nó dẫn theo Tiểu Cửu về... thì !"
" thấy nha! Ngài nhớ cháu trai, rõ ràng là nhớ cháu dâu."
"Cháu dâu gì chứ? Bát tự còn một nét, thằng nhóc A Tranh bản lĩnh đó còn ."
Hà Xu Tiệp : "Vâng , ngài phê bình đúng, là lỡ lời."
" cũng là quá thích con bé Tiểu Cửu , mong thành một nhà với con bé, cũng A Tranh thể thành tâm nguyện của ?"
Phó lão gia t.ử vẻ mặt ngạo kiều: "Dù A Tranh theo đuổi cũng quan trọng, nó mà hết hy vọng, sẽ nhận Tiểu Cửu cháu gái nuôi!"
"Cô đừng lo, sớm muộn gì cũng là một nhà!"
Hà Xu Tiệp ngẩn , tuy , cũng .
ý của lão gia t.ử, chẳng là tìm em gái cho A Tranh ?
Lại còn là Tiểu Cửu?!
Cậu thể đồng ý?
Cậu mà , e rằng nóc nhà cũng lật tung lên mất!
-
Lại Tần Phương Hảo.
Từ Phó gia , cô bắt một chiếc taxi, đến Đại học Kinh Thành .
Trên đường, cô gọi điện cho Phó Tranh.
Không .
Cô gấp đến độ chịu : "Bác tài, nhanh hơn chút nữa!"
Cô thúc giục.
Tài xế vẻ mặt bình tĩnh: "Cô gái nhỏ, nhanh, đường giới hạn tốc độ 60, nhanh nữa là quá tốc độ đấy."
Tần Phương Hảo vẻ mặt đầy lo lắng, cô gọi điện cho Trương Thập An.
Chuông reo một giây, điện thoại kết nối.
"Bảo bối..."
"Tiểu Cửu liên lạc với ?"
Cô trực tiếp ngắt lời .
"Ly tỷ?"
Trương Thập An nghi hoặc: "Không nha! Sao ?"
"Tiểu Cửu thấy nữa."
"Chắc việc gì , em đừng lo lắng, Ly tỷ một sống sờ sờ thể ? Đã gọi điện cho chị ?"
"Gọi , tắt máy."
"Đừng lo, em đang ở ? Anh đến tìm em."
"Trên đường đến Đại học Kinh Thành."
"Được, xuất phát ngay."
Anh xong liền dậy, lấy áo khoác bên cạnh mặc , vội vã khỏi cửa.
Điện thoại còn cúp, dặn dặn , bảo cô đừng sốt ruột, chú ý an .
Ra khỏi cổng trường, bắt một chiếc taxi, hỏa tốc chạy đến Đại học Kinh Thành.
Bên , Tần Phương Hảo ở cổng trường Đại học Kinh Thành.
Đang định trong trường, liền thấy một chiếc Maybach màu đen lái .
Nhìn biển xe, đây xe của Phó Cẩu ?
Cô vội giữa đường, giơ tay chặn .
Phó Tranh tâm phiền ý loạn, thấy phía , một chân đạp phanh.
Hạ cửa kính xe xuống, nhíu mày: "Muốn c.h.ế.t ?"
Tần Phương Hảo lười để ý đến , chỉ vòng qua một bên, mở cửa ghế phụ: "Tiểu Cửu ? Tìm thấy ?"
Cô xong liền lên xe, kéo dây an thắt .
Phó Tranh sắc mặt u ám như mực: "Chưa."
Thêm một chữ cũng .
Anh khởi động xe chạy về phía .
Tần Phương Hảo nghi hoặc: "Đi ?"
"Về nhà."
"Nhà?"
"Vân Khuyết Ngự Bảo."
Mắt Tần Phương Hảo sáng lên trong nháy mắt: "! Vân Khuyết Ngự Bảo! Nói chừng Tiểu Cửu về đó !!"
Đổi bình thường, Phó Tranh nếu về nhà, cô sớm bắt đầu châm chọc : Đó là nhà của Tiểu Cửu, liên quan gì đến ??
hôm nay, cô nhận lỗ hổng trong lời của .
Xe chạy nhanh con đường phồn hoa của Kinh Thành.
"Ting ting "