Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 239: Chứng Hoang Tưởng Của Ai Đó, Thời Vũ Hồi Hương
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:03:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, cô cũng mặc chiếc váy nhỉ?
Đầu óc liên tưởng đến một đống thứ lộn xộn, dường như nhớ tới giấc mơ .
Vòng eo thon thả, đôi chân dài...
Máu dâng lên, cúi đầu.
Hóa thích, chỉ cần thôi cũng sẽ phản ứng.
“Sao thế?”
Giọng của Khương Ly vang lên, ngước mắt, “Không .”
Trên dường như càng lúc càng nóng, ngay cả tay cầm điện thoại cũng nóng đến kinh .
Yết hầu nhịn lăn lộn lên xuống, môi khô khốc là đây?
Khương Ly hai má đỏ của , “Anh nóng?”
“Không...”
“Vậy đỏ mặt cái gì?”
Phó Tranh chỉ cảm thấy càng lúc càng nóng, cũng thể , bắt đầu hoang tưởng .
Chữ sắc đầu một con d.a.o, thật đáng c.h.ế.t mà!
Lại thể ...
Lúc lẽ nên cúp video xử lý.
nỡ.
Khó khăn lắm mới gặp Tiểu Cửu, lời còn hai câu, nỡ cúp?
“Tiểu Cửu, nhớ em.”
Khi thốt mới thấy giọng khàn đặc.
Khương Ly sững sờ.
Lần cô và Lục gặp mặt, khi về ghé tai cô, cũng lời như .
câu hôm nay , đặc biệt quyến rũ.
Nhất là đối diện với đôi mắt mơ màng của .
Anh cứ như trúng t.h.u.ố.c .
“Anh chứ?”
Cô vẫn hỏi.
Phó Tranh lắc đầu, “Không, chỉ là khi gặp em, tim luôn kìm đập loạn.”
“Có lẽ... trúng một loại độc tên là ‘Tiểu Cửu’ .”
“Không đắn.”
Phó Tranh , “Tiểu Cửu, còn việc, cúp đây.”
Nói xong, ngón tay chạm nhẹ màn hình, úp ngược lên bàn.
Khương Ly điện thoại mãi ngắt kết nối, đang nghi hoặc thì trong ống truyền đến một trận âm thanh khác thường.
Đây là...
Phản ứng điều gì đó, mặt cô đỏ lên, vội ấn nút ngắt kết nối.
...
Mà bên .
Kéo dài một tiếng đồng hồ.
Cuối cùng thắng lợi.
Anh lấy khăn giấy lau lau, ném thùng rác.
Đêm nay, thái bình.
-
Lại về Thời Vũ.
Sau khi Thời Phong mang tin tức cho , vui đến phát .
Đến F Châu hơn nửa năm, cuối cùng cũng thể về !
Còn ở nữa, khoan đến màu da sẽ thế nào, chỉ riêng chuyện “thần linh” cũng sẽ lộ tẩy!
Đến lúc đó dân làng nổi giận, chừng thật sự "xử" luôn!
Cậu c.h.ế.t ở bên ngoài!
Trước khi thông báo điều chuyển xuống, còn diễn màn kịch cuối cùng.
Phải để dân làng ở đây tin rằng, là bắt buộc về nước, nếu sẽ mang đến t.a.i n.ạ.n cho nơi .
Hết cách, họ tin cái !
Trên mỏ ít thợ mỏ là dân làng địa phương, họ đa giáo d.ụ.c, trình độ văn hóa hạn.
Nếu thể khiến họ tin phục, chỉ sợ họ sẽ dùng bãi công để biểu thị sự phản đối.
Đến lúc đó ông chủ sẽ thật sự để ở đây!
Vậy thật sự c.h.ế.t ở đây!
...
Hai ngày thời gian, Thời Vũ xong một loạt chuẩn , cuối cùng thành công khiến dân làng tin rằng, đây là sự gợi ý của thần.
Cậu cuối cùng cũng thể về nước.
Đặt xong vé máy bay.
Sáng sớm hôm , đến sân bay Hải Thị.
Thời Phong đến đón .
Mặc dù sớm chuẩn , nhưng khi thực sự thấy , Thời Phong vẫn giật .
Cậu so với lúc mới F Châu, đen hơn một vòng lớn.
Nếu còn ở nữa, Thời Phong đều nghi ngờ sẽ cùng một màu da với địa phương.
Thời Vũ thấy Thời Phong liền chạy như bay về phía , nước mắt trào khỏi hốc mắt, ôm c.h.ặ.t lấy mắt, “Anh Phong, em tưởng bao giờ gặp nữa!”
Cậu lau nước mắt, cứ như một đứa trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-239-chung-hoang-tuong-cua-ai-do-thoi-vu-hoi-huong.html.]
Thời Phong vỗ lưng an ủi, “Đây về ?”
Thời Vũ buông , hít hít mũi, “Không khí Hoa Quốc thật !”
Anh nhận lấy túi vai Thời Vũ, “Về , ông chủ còn đang đợi.”
“Vâng! Được!”
Lên xe.
Đi về phía Bạch Duyệt Trang Viên.
Bốn mươi phút , xe dừng nhà chính trang viên.
Hai từ xe bước xuống, nhà chính.
Trong thư phòng lầu hai.
Phó Tranh đang xem tài liệu.
Thời Phong gõ cửa.
“Vào!”
Đẩy cửa , hai trong.
Sau khi , Thời Phong: “Ông chủ, Tiểu Vũ đến .”
Phó Tranh đặt tài liệu trong tay xuống, ngước mắt về phía mắt.
Đen như than đá.
Thời Vũ hì hì, “Ông chủ!”
“Lần còn lung tung nữa ?”
“Không lung tung, đảm bảo lung tung!”
Lần Ôn Mục Thời đứt ngón tay đó, cùng ông chủ bệnh viện thăm bệnh, chỉ nhiều một câu cần mang hoa quả cho Ôn Mục Thời , liền ông chủ đày F Châu, ở một cái là hơn nửa năm!
Lần giáo huấn đủ , trải nghiệm thêm nữa!
“Ừ.”
Thời Vũ do dự nửa ngày, cuối cùng : “Ông chủ, em về...”
Bên cạnh ông chủ Thời Phong , chắc sẽ về nước ngoài nhỉ?
Phó Tranh rũ mắt tài liệu trong tay, “Khôi phục nguyên chức.”
“Khôi phục?”
“Sao, ?”
Ánh mắt sắc bén của quét về phía , Thời Vũ vội lắc đầu, “Không! Muốn, thể theo ông chủ là vinh hạnh của em!”
Không dám lung tung nữa.
Chỉ là...
“Ông chủ, Thời Phong...”
“Các bàn giao công việc, về quản lý trung tâm thương mại.”
Thì là !
Ánh mắt về phía Thời Phong bên cạnh, chỉ thấy khóe miệng sắp nén .
Có vui vẻ thế ?
Thời Phong đương nhiên vui vẻ.
Cuối cùng cần vật trang sức tùy của ông chủ nữa, đây cũng coi như là công thành thoái !
-
Mà lúc .
Hải Thị, Khách sạn Quốc tế Lãng Đình.
Đơn xin nhập học của Khương Uyển Hề thông qua.
Là một trường hạng ba ở Y Quốc.
Chỉ thế , cũng là do Triệu Cầm nhờ vả nhiều quan hệ mới xong.
Thông thường xin những trường ít nhất nửa năm, hiện tại thời gian nộp đơn hết hạn, Khương Uyển Hề coi như là chen ngang.
Cũng may đó cô từng thi IELTS, vẫn còn trong thời hạn hiệu lực, nội dung thi đầu cũng cơ bản, cơ bản thi xong một tuần là kết quả.
Chỉ là học phí đắt chút, một năm cộng thêm ăn ở hơn hai mươi vạn.
Bốn năm thì cả trăm vạn.
Triệu Cầm những năm vẫn chút tiền tiết kiệm, nuôi cô học xong bốn năm hẳn thành vấn đề.
Ngay trong ngày, Triệu Cầm đưa Khương Uyển Hề trung tâm thương mại mua mấy bộ quần áo, mua chút đồ dùng sinh hoạt, đóng gói cẩn thận.
Khương Uyển Hề chiếu tatami bên cạnh giường, thần tình ngẩn ngơ.
Cô đang nghĩ đến một .
Kỳ Tụng Niên.
Thanh mai trúc mã cùng cô lớn lên.
Từ khi cô tù, một cũng từng thăm cô , cô chỉ coi như bận thi đấu.
hiện tại cô đều tù , vẫn thấy .
Mấy ngày khi cô Khương Định Viễn đuổi một chuyến đến Kỳ gia, để Kỳ Tụng Niên thu nhận cô , nhưng nhà.
Dì Kỳ , đang bận chuyện chiến đội, rảnh.
Cô sự châm chọc trong lời của dì Kỳ đối với cô , dường như coi thường cô .
Cô , cô hiện tại sa cơ lỡ vận , còn là Khương nhị tiểu thư cao cao tại thượng , cũng còn là tài nữ ca tụng ở Hải Thị.
Họ chèn ép cô , coi thường cô , cũng bình thường.
cô , Kỳ Tụng Niên cũng như ?
Tình cảm cùng lớn lên từ nhỏ khiến cô đối với , luôn nhiều hơn khác một phần kỳ vọng, ngộ nhỡ... và khác giống thì ?
Cô gặp , giáp mặt hỏi cho rõ ràng.
Cũng coi như, là từ biệt.
Dù , họ lẽ lâu sẽ gặp .